|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đầu, khẽ cắn nơi cổ hắn một chút, hắn co rụt lại theo bản năng, cô lại hôn một cái, hắn không né tránh, tay đặt trên người cô chậm rãi xòe ra, bàn tay nghiêm túc xoa nhẹ trên lưng, hơi thở bắt đầu hơi dồn dập.
Mặc dù Trường Sinh không hiểu lắm chuyện nam nữ, nhưng hắn là một người đàn ông bình thường. Hà Hoa cảm thấy rõ ràng vật đàn ông bên dưới lớp quần của hắn từ từ có phản ứng. Cô chống người dậy, Trường Sinh hoàn toàn bị tình cảnh hiện tại làm cho sợ đến ngây người, vẫn không nhúc nhích, chỉ mở to hai mắt nhìn trừng trừng, ngực nhấp nhô lên xuống.
Hà Hoa hé miệng, quay lại tháo dây lưng của hắn, rồi kéo quần xuống dưới, vật nọ của hắn lập tức xuất hiện, dựng thẳng đứng. Mặt Hà Hoa nóng bừng không chịu nổi, căn bản không dám nhìn về chỗ ấy, chỉ quay người lại dịch về phía sau, nâng đùi lên.
Hà Hoa ngồi trên người Trường Sinh, có lẽ là vì căng thẳng, hai đầu gối đang quỳ xuống không chịu nổi sức nặng run lên nhè nhẹ, cô xoay mông ngồi xuống vật ấy của Trường Sinh, chỉ mới dùng sức một chút nó đã trở nên trơn nhẵn. Trên trán Hà Hoa rịn mồ hôi, hơi ngả người về phía trước, xoay tay lại chống đỡ, bận rộn một lúc lâu cuối cùng cũng tìm được cách, cắn răng ngồi xuống.
Chuyện vợ chồng nên làm thế nào, mặc dù cô lờ mờ hiểu biết chút ít, nhưng cũng chỉ là một cô nương không hề có chút kinh nghiệm. Cô giống như đang hiến tế, đem mình hiến cho Trường Sinh, trong lòng chỉ có căng thẳng, bản thân khô khan vẫn chưa được nửa phần trơn mượt đã cứng rắn ngồi xuống, không thể nào không đau được, đó là chưa nói đến cô vẫn là trinh nữ. Vật đó của Trường Sinh mới vừa chen vào thân thể cô một chút, hai người đều chịu không nổi cùng kêu lên, Hà Hoa ngừng lại, trên trán đổ đầy mồ hôi.
Cô biết lần đầu lúc nào cũng đau, cô ngừng trong chốc lát chuẩn bị đủ thứ rồi lại ngồi xuống, nhưng cái cảm giác đau đớn này, tựa như muốn xé đôi cả cơ thể cô, tuy là đã quyết tâm nhưng cô cũng làm không nổi nữa.
Cô tựa như một tướng quân dũng mãnh không sợ thứ gì, một mình xâm nhập, đấu tranh anh dũng, gặp binh giết binh, gặp tướng giết tướng, nhưng đến khi gặp được chủ soái quân địch, cô lại lập tức tan binh rã tướng, nhanh chóng ngã ngựa, cô giống như tướng bại trận sợ hãi bỏ trốn, ỉu xìu trượt từ trên người Trường Sinh xuống.
Cô chui vào trong chăn, nằm sấp trên giường vùi đầu vào hai tay, không hề có dấu hiệu khóc lóc, cũng không nói gì chuyện mình lâm trận bỏ chạy, hoặc là vì vừa mới chấm dứt hành vi điên cuồng đáng xấu hổ này, hay là suy nghĩ cẩn thận lý do tại sao mình lại có hành động như thế.
Những đè nén trong lòng tạm thời trào ra theo nước mắt nên cũng giảm bớt một chút, Hà Hoa nghe thấy âm thanh khẽ khàng của Trường Sinh bên ngoài chăn, cô hít hít mũi, lau nước mắt chui ra ngoài.
Trường Sinh vẫn nằm thẳng tắp như vậy, vẻ mặt rất là khó chịu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dục vọng dâng trào vẫn đang dựng thẳng đứng của mình.
Hà Hoa không biết nên làm gì bây giờ, lúc này cô đã cạn sạch khí thế, bây giờ bảo cô giống như vừa mới rồi không biết sợ hãi cứ thế ngồi xuống. Thì cô thật sự không làm được, chuyện này là họa do cô gây ra, cũng không thể bỏ mặc không để ý tới Trường Sinh, để hắn tự khóc lóc một mình được.
Cô nhìn thoáng qua chỗ ấy, lại quay sang nhìn Trường Sinh, rụt rè nhưng không hề lo lắng, nhỏ giọng nói: “Huynh… Tự mình làm đi…”
Trường Sinh không trả lời, chỉ lẩm bẩm mấy tiếng.
Cô biết hắn có thể dùng tay để làm việc này. Lúc cô vẫn còn là một tiểu cô nương, ngày nào cũng dẫn Hạnh Hoa cùng Đào Hoa đi cắt cỏ, có một lần nhìn thấy một gã tuột nửa quần trong xuống, để vật ấy ra ngoài, trên đầu còn tiết ra thứ gì đó trắng trắng. Ba người bọn họ lúc đó chỉ là những cô bé con không hiểu chuyện, chỉ đứng đó tò mò trừng mắt nhìn, gã đàn ông kia liền nhếch miệng cười với họ. Sau khi về nhà ba chị em xem đây là chuyện rất hay ho, rất mới mẻ đem kể cho mẹ nghe, mẹ họ đỏ mặt mắng gã đàn ông kia, nói với mấy chị em gã đó không phải người tốt, sau này phải tránh xa ra. Những lần sau, cô lại gặp gã đàn ông kia, cô liền bảo Hạnh Hoa, Đào Hoa chạy trước, còn mình thì cầm một tảng đá lớn ném gã, sau đó quay đầu bỏ chạy. Sau khi trưởng thành, những cô em gái trước sau đều được gả cho người, mặc dù cô vẫn là cô gái chưa chồng, nhưng lúc mọi người tán gẫu cũng không kiêng dè gì, cho nên cô mới biết chuyện này.
Lúc này cô thấy Trường Sinh trừng mắt nhìn vật ấy của mình, bộ dạng vừa kinh ngạc vừa khó chịu, cô nghĩ rằng có lẽ hắn sẽ không biết cách. Họa do mình gây ra phải do mình chịu trách nhiệm, cô khoác chăn quỳ xuống bên cạnh Trường Sinh, đưa tay cầm vật nọ. Thân mình Trường Sinh khẽ run lên, không ngờ vật ấy như lớn thêm vài phần, Hà Hoa sợ tới mức phải rụt tay về, ngẩn người ra, rồi lại thật cẩn thận cầm lấy, nhớ lại tình huống đã từng gặp.
“Ưm, ưm…” Trong cổ Trường Sinh phát ra những tiếng rên rỉ làm cho Hà Hoa cảm thấy dường như có tác dụng, liền tiếp tục dùng cách này nhiều lần, cho đến khi đỉnh đầu của vật nọ tiết ra một chút chất lỏng, không đợi Hà Hoa kịp phản ứng, Trường Sinh lập tức phóng chúng ra ngoài, dòng chất lỏng nóng hổi bắn đầy tay Hà Hoa.
Chân tay Hà Hoa luống cuống vừa hoang mang vừa lúng túng chùi hết xuống áo gối, còn Trường Sinh vừa mới trải qua lần đầu tiên, nằm ngửa mặt trên giường, trừng mắt há hốc miệng thở hổn hển.
Hà Hoa rửa sạch sẽ tay và quần trong của Trường Sinh, cảm xúc phức tạp dường như đã tuôn hết ra ngoài. Cô chỉ cảm thấy cả người như vừa trải qua một trận chiến vô cùng mệt mỏi, cô thở phào một cái, đắp chăn nằm xuống bên cạnh Trường Sinh.
Tuy rằng lúc lâm trận cô không kiên trì đến cùng, nhưng trong tâm khảm của cô lại cảm thấy cô là người phụ nữ của Trường Sinh. Cô nghiêng người cẩn thận nhìn hắn, nhìn hàng lông mi của hắn, nhìn sóng mũi hắn, nhìn bờ môi của hắn. Hắn vẫn nằm thẳng đơ trừng mắt nhìn lên nóc nhà, có lẽ còn chưa hoàn hồn sau khi trải qua chuyện vừa rồi.
Hà Hoa dán sát thân mình trần trụi lên người Trường Sinh, đầu gối lên vai hắn, nằm trong chăn cầm tay hắn, nhắm mắt lại, vừa lẩm nhẩm thì thào khẽ gọi: “Trường Sinh… Trường Sinh…”
Hà Hoa thầm gọi tên hắn rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ, Trường Sinh cũng giống như từ từ lấy lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn Hà Hoa gối lên vai mình, ngạc nhiên trong chốc lát, rồi lại đưa tay kéo chăn, phủ lên bả vai lộ ra bên ngoài của cô.
Chương 20
Edit : Phong Lin
Beta : Vô Phương
Ngày tiếp theo, Hà Hoa thừa dịp Trường Sinh không ở trong phòng, cô lấy hộp son trong ngăn tủ ra, mở nắp rồi nhìn một lát, âm thầm oán trách bản thân mình đã nóng vội bôi mất một ít rồi, bây giờ đã dùng rồi mà đem trả lại cho người ta thì dường như không ổn cho lắm. Cô suy nghĩ một lúc, lại lấy mười đồng tiền trong chiếc hộp nhỏ của mình ra, lúc cô đi chợ đã từng thấy qua hộp son to như thế mà giá chỉ có năm đồng được người ta mang từ trên thị trấn về bán, mười đồng chắc là đủ rồi, nếu nhiều hơn nữa cô cũng không có, tất cả tiền riêng của cô chỉ có nhiêu đó, cô không muốn sử dụng tiền mà bà Tứ đã để lại cho cô.
Hà Hoa bỏ tiền vào túi lụa, nhét vào lòng rồi bước ra khỏi phòng. Trường Sinh đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ trong sân thu dọn củi, đống lớn, đống nhỏ, rồi không lớn không nhỏ, hắn đều phân chia rất kỹ lưỡng, xếp thành mấy đống, sau đó lại dùng búa bửa một số gỗ to làm hai, đều tăm tắp. Thấy Hà Hoa bước ra khỏi phòng dường như muốn ra ngoài, hắn lại buông búa trong tay xuống chạy đuổi theo cô.
Hà Hoa nói: “Ta đi ra ngoài một lát, sẽ về nhanh thôi, huynh ở nhà chờ đi, đến trưa ta sẽ làm thức ăn ngon cho huynh.”
Trường Sinh không nói gì, chỉ cúi đầu, giống như không mấy bằng lòng.
Hà Hoa không nói gì thêm nữa, bước thẳng ra sân. Trường Sinh ngẩng đầu nhìn theo bóng Hà Hoa rời đi, bĩu môi rồi trở về chỗ vừa rồi của mình, đặt mông ngồi xuống, cầm búa lên. Bụp! Bụp! Bụp! Ra sức bổ vào mấy cây củi to trước mặt, củi gỗ bị hắn bổ mạnh có vài khúc bay tung tóe lên, hắn cũng không thèm để ý, vẫn ra sức bổ hết nhát này đến nhát khác, mãi cho đến khi mặt đất trước mặt hắn bị bổ thành một vệt sâu hoắm mới dừng tay, thở hổn hển ném búa xoay người đi vào phòng.
Hà Hoa mang theo túi tiền đi tìm Tôn Hành Chu, dọc theo đường đi, trong lòng cô không ngừng thấp thỏm, không biết nên nói gì với y cho phải, cô nghĩ nhất định y sẽ từ chối không nhận. Y là người đọc sách, lời ra khỏi miệng đều là những lời đầy đạo lý, cô không nói lại được. Thầm nghĩ nếu như y không nhận, cô sẽ dúi tiền này cho y rồi cúi đầu bỏ chạy, luận về việc đi đứng, y rất lịch sự nhã nhặn nên chắc sẽ chạy không lại cô.
Nghĩ đến đó, bất giác cô đã đến chỗ ở của Tôn Hành Chu, đúng lúc gặp được một người từ trong sân đi ra, là Quế Chi con gái của chú ba cô. Quế Chi cúi đầu tựa như đang cong môi cười, đợi cho đến khi đi đến gần mới ngẩng đầu, thấy cô, cô ấy không khỏi ngạc nhiên, rồi ngay sau đó lại đỏ mặt, dường như hơi xấu hổ: “Hà Hoa tỷ.”
Hà Hoa thuận miệng nói đùa: “Ban ngày ban mặt cúi đầu làm gì, để nhặt tiền à?”
Quế Chi ngượng ngùng cười nói: “Đâu có…”
Hà Hoa liếc nhìn nơi ở của Tôn Hành Chu, nói: “Muội tìm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




