watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8394 Lượt

phản ứng quyết liệt ra sao, khi nghe cô đề nghị anh cho mình ra nhà hàng phụ việc.

– Cái gì ? Cho cô ra nhà hàng phụ việc ư ? Có mà điên, mà loạn lên mất . Dẹp ngay ý tưởng hoang đường này lập tức.
Chương 11

Nhìn anh trợn mắt phùng má, Tịnh Nghi đã thôi không dám hy vọng, dù lòng thích lắm . Cho mãi đến tối hôm kia, khi cô đang ngồi đọc sách thì Hữu Bằng đột nhiên bảo nhỏ :

– Này, ngày mai cô ra nhà hàng phụ việc cho tôi nhé ?

– Hả ! Thật không đó ?

Không tin vào những gì mình nghe thấy, Tịnh Nghi ngây ngô hỏi lại, làm Hữu Bằng tức giận, hét toáng lên.

– Sẳn sàng thôi.

Được lời như cởi tấm lòng . Cả đêm Tịnh Nghi cứ nôn nao không sao ngủ được . Cô lo lắng lắm, không biết mình phải chọn công việc gì cho vừa sức.

Chạy bàn hay phụ bếp ? suy nghĩ mãi không ra, cô đem ý kiến này đi hỏi Hữu Bằng, liền bị anh la cho một trận :

– Này, cô ngớ ngẩn hay tâm thần thế ? Vợ của tổng giám đốc mà chạy bàn hay phụ bếp ư ? Nhiệm vụ của cô ra đó là làm … tổng giám đốc cho tôi.

– Làm … tổng giám đốc ư ? – Tịnh Nghi nghe tối tăm mặt mũi – Nhưng làm tổng giám đốc là làm gì ? Tôi đâu biết.

– Đúng là cô không biết, cũng chẳng làm được tích sự gì ở vị trí này. – Hữu Bằng cau có – Và … tôi sẽ chẳng bao giờ đưa một người ngớ ngẩn như cô ra đấy để làm mất mặt mình, nếu tình thế không cấp bách.

Đúng vậy, Tịnh Nghi gật đầu am hiểu . Một mình trong coi quản lý tám nhà hàng … với Hữu Bằng đã là chuyện khó khăn rồi . Huống chi lúc này, anh còn phải lo cho công trình mới.

Một mình chạy tới chạy lui, làm sao lo chu toàn được . Ở nhà hàng thì lo lắng việc công trình . Đến công trình thì mới chợt nhớ ra còn chưa làm việc này việc nọ . Chuyện thất thoát dĩ nhiên là không tránh khỏi.

Hữu Bằng gặp khó khăn, Tịnh Nghi cảm nhận được điều đó qua cách nói của Hữu Bằng . Nhưng mãi sáng nay ra nhà hàng nhận việc, cô mới hay sự việc trầm trọng hơn mình đã tưởng nhiều.

Tiêu cực nảy sinh, thủ qủy và kế toán thông đồng thụt két, thiệt hại lên đến hàng trăm triệu . Vẫn dễ giải quyết hơn chuyện nhà hàng mất khách rất nhiều . Vì sao thế nhỉ, Hữu Bằng đã không hiểu, không tìm nổi nguyên nhân thì … Tịnh Nghi làm sao biết được.

Cả một ngày ngồi làm bù nhìn giữa nhà hàng rộng thênh thang, ngồi ngáp ruồi với đám nhân viên, Tịnh Nghi thấy lo cho Hữu Bằng quá . Cứ đà này, anh sẽ lao xuống vực mất thôi . Bởi tuy không biết gì, Tịnh Nghi cũng mang máng hiểu, số vốn đầu tư vào công trình “Trường Thiên” của anh đã phình to hơn dự định ban đầu . Từ hai mươi lăm tỷ, nó đã vượt đến con số bốn mươi và nghe đâu nó sẽ còn tăng lên nữa.

Chuyện này sẽ chẳng thành vấn đề, nếu tám nhà hàng của anh hoạt động bình thường . Thu nhập của nó sẽ là nguồn vốn bổ xung, là tiền mặt giúp anh xoay trở tạm thời trong thời gian ông Trần không có mặt ở Việt Nam – họ đã sang Thái Lan dể ký kết nột công trình xây dựng khác.

Thế mà đùng một cái, không rõ nguyên nhân, cả tám nhà hàng đang kinh doanh tấp nập của anh bỗng trở nên vắng vẻ khác thường . Từ mức cố định bình quân mỗi ngày hai tiệc trên mỗi nhà hàng tuột xuống mức không còn tiệc . Mấy trăm nhân viên, từ quản lý, bếp trưởng đến tiếp viên hơn một tháng rồi chỉ biết ngồi không ngáp gió . Và sẽ còn ngồi ngáp gió dài dài … vì lúc này mở lịch ra, Tịnh Nghi thấy trọn tuần này thời khóa biểu trống trơn.

Tiền mặt không còn, một lúc phải trang trải hai nơi, Hữu Bằng đang bước vào cơ khủng hoảng . Giật đầu này và đầu kia … lỗ hổng càng lúc can`g to, liệu anh còn chịu đựng được bao lâu nữa.

Càng nghe, càng nhận thức được khó khăn của anh, Tịnh Nghi càng giận mình bất lực . Sao cô không thể giúp được cho anh gì nhỉ ? Cái duy nhất bây giờ cô có thể làm là chăm sóc sức khỏe của anh thôi . Ly chè yến này là tấm lòng của cô muốn sẻ chia cùng anh cơn hoạn nạn, khó khăn này.

– Hữu Bằng ! Có món chè yến anh thích nhất đây.

Đẩy mạnh cửa bước vào, Tịnh Nghi cố lấy giọng thản nhiên, vui vẻ, bởi cô biết Hữu Bằng ghét nhất ai tỏ ra thông cảm, tội nghiệp mình.

Ồ ! Đã ngủ rồi à ? Thấy anh vẫn nằm yên trên giường không đáp, cô lắc đầu, thầm lo ngại . Hữu Bằng quả là mệt mỏi quá sức rồi, để cả áo quần giầy dép lên giường ngủ, không phải thói quen của anh đâu . Ngày thường, dù về trễ, dù mệt mỏi cách mấy, anh cũng phải đi tắm rồi mới ngủ .

Đặt nhẹ hai ly xuống bàn, Tịnh Nghi bước lại cởi giùm Hữu Bằng đôi giầy, lòng se sắt nhìn gương mặt anh hốc hác . Nghe đám nhân viên bảo lại, mấy ngày nay anh bỏ ăn, bỏ uống, tất bật đến ngân hàng, cầu cạnh xin vay vốn . Ngân hàng có nhận lời chưa nhỉ ? Trong giấc ngủ sao nét mặt anh đăm chiêu quá ?

– Hữu Bằng ơi !Dậy ăn chè rồi ngủ.

Cất giọng dịu dàng, thấy Hữu Bằng vẫn nằm yên, Tịnh Nghi đặt thử bàn tay xuống mặt anh rồi kêu to hốt hoảng :

– Trời ! Nóng quá . Hữu Bằng ơi ! Dậy đi, anh sốt rồi.

Một con mắt mở ra, Hữu Bằng ngước nhìn cô một cách vô hồn rồi nhắm lại ngay.

– Thôi nguy rồi !

Tịnh Nghi kêu to hốt hoảng . Hữu Bằng không phải ngủ, anh ấy mê vì bị sốt cao đấy . Làm sao ? Làm sao bây giờ ? Chạy gọi con sen mau … Chân chạy nhanh ra cửa, chợt dừng Tịnh Nghi bật cười mình ngớ ngẩn . Chuyện có gì đâu mà hốt hoảng . Cảm nên sốt cao thôi, không có gì đâu, đừng làm kinh động đến mọi người . Mình từng học y hai năm, những trường hợp thế này, lẽ nào không giải quyết được.

Nghĩ rồi chợt nhớ, Tịnh Nghi chạy pha vội một thau nước ấm . Nhẹ nhàng cởi bỏ áo và quần dài của Hữu Bằng ra, cô ân cần lau mát cho anh.

– Không sao đâu . – Tịnh Nghi thì thầm – Mọi việc sẽ ổn mà … Tôi tin như thế.

– Thật ư ?

Hữu Bằng chợt mở bừng mắt dậy . Tịnh Nghi kêu to mừng rỡ :

– Ôi ! Anh đã tỉnh rồi … – Đi làm về … bổng chóng mặt quá … vội leo lên giường nằm nghỉ, không ngờ … Anh nói thanh minh cho sự bê bối của mình, rồi chóng tay ngồi dậy.

– Ậy ! Nằm đó . – Tịnh Nghi cố đè anh nằm xuống – Không phải ngủ quên đâu, anh bị sốt cao nên mê man đó . Nhờ tôi đắp nước nãy giờ … không thì anh tiêu luôn rồi đó.

– Đắp nước ?

Đưa tay lên trán … Bây giờ Hữu Bằng mới nhận ra khắp người mình . Trên trán, nách và bẹn … dấp đần khăn nóng . Ôi ! Tự nhiên nghe xấu hổ, anh kéo mền phủ lên người . Tịnh Nghi trợn mắt :

– Ê ! Anh làm gì vậy ? Sốt cao không được đắp mên đâu.

Biết thế, nhưng hớ hênh trước mặt cô, Hữu Bằng nghe ngượng quá . Sợ Lại bị tốc ra đắp những cục nước lên người, anh nói :

– Tôi lạ.nh quá !

– Lạnh à ? – Đặt tay lên trán anh, đôi nắt Tịnh Nghi chau lại – Trán vẫn còn nóng thế này … – Không đâu . – Hữu Bằng vờ run người trong chăn – Tôi lạnh quá … – Chắc là nóng lạnh rồi . – Tịnh Nghi gật đầu am hiểu, kéo chiếc khăn lên che kín cổ Hữ Bằng – Anh có mệt lắm không ?

– Không . – Hữu Bằng lắc đầu, dối lòng . Anh không thích biểu lộ Sự Yếu đuối của mình trước mặt cô – Chỉ khát nước thôi.

– Ồ, đúng rồi ! – Vỗ mạnh xuống trán mình . Tịnh

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT