|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ông Phú đã cho nhân viên của mình mỗi người một triệu đồng để tung tin rằng : Để tạo độ giòn trong các món ăn, nhà hàng Bình Minh đã sử dụng nhiều chất hàn the . Không chỉ thế, còn sử dụng cả acid để hầm các thức ăn lâu nhừ khác . Nên nếu cứ dùng thường xuyên ở nhà hàng Bình Minh, khách hàng không chỉ bị ung thư mà còn bị mục bao tử nữa.
– Trời ! Chuyện vậy cũng nghĩ ra . Đúng là thâm độc quá !
Thâm độc thật . Nghe họ nói mà Tịnh Nghi run lên từng chập . Cô không ngờ bí mật được phanh phui một cách tình cờ và dễ dàng đến thế . Càng không ngờ người ta dùng những lời độc ác điêu đứng thế để hại nhau . Bấy lâu, cô cứ ngỡ chuyện thủ đoạn cạnh tranh sát hại nhau giữa thương trường chỉ xảy ra trong phim truyện, sách báo thôi . Đúng là không bước chân vào thì không tin nổi.
Chương 12
Làm cách nào đánh tan dư luận ? đưa tay lên bóp trán, Tịnh Nghi biết bài toán này không dễ tìm ra đáp án . Với Hữu Bằng thì có thể, nhưng anh nằm bệnh viện mất rồi . Biết tìm ai giúp cô bây giờ ?
– Tịnh Nghi à ! Thôi mày đừng rầu nữa.
Thấy Tịnh Nghi cứ ngồi yên, tay bóp trán đăm chiêu không nói câu nào . Ngỡ cô lo lắng vì bị từ chối, một bà bạn hàng thương tình đập nhẹ vai cô :
– Sáng mai cứ đến đây, tao cho một việc làm . Mày với con Châu cùng đi giao hàng cho “Phong Phú “, lương ít một chút, nhưng có còn hơn không . Mày đồng ý chứ ?
– Giao hàng cho “Phong Phú” ư ?
Tịnh Nghi mững rỡ nhận lời ngay . Để làm gì, cô còn chưa biết . Nhưng có lẽ đáp án đang nằm ở nơi này.
– Anh quyết định ra nhà hàng thật sao ? – Cầm chiếc áo veste trao cho Hữu Bằng, Tịnh Nghi lo ngại – Mọi việc đã ổn cả rồi, anh cứ việc an tâm tịnh dưỡng.
– Tôi không thể nào an tâm nổi . – Hữu Bằng mặc nhanh chiếc áo vào người – Một khi chưa tận mắt nhìn thấy . Biết đâu, cô và mọi người nói gạt để tôi vui lòng tịnh dưỡng.
– Không ai thèm gạt anh đâu . Muốn đi thì cứ đi … Bức bức mấy ngón tay, giọng Tịnh Nghi lo lắng . Có vẻ như cô ấy không muốn cho mình đi vậy.
Hữu Bằng nhận ra ngay thái độ kỳ lạ của cô từ tối đến giờ khi nghe anh đòi ra nhà hàng nắm tình hình . Chắc là tan tành , xơ xác lắm . Anh thật không dám hình dung đến cảnh hoang phế cô liêu của tám nhà hàng, sau hơn ba tuần dài bị anh bỏ phế . Nằm trong bệnh viện, lòng anh cứ nóng như hơ . Ngoài những lúc sốt cao mê man chẳng biết gì, tâm thì anh luôn nghĩ đến nhà hàng và công trình “Trường Thiên” đang xây dựng còn dang dở . Không có anh như rắn mất đầu, sự việc sẽ rối tinh lên . Thiệt hại, thất thoát … con số sẽ tăng đến vô giới hạn . Ôi ! Chỉ mới nghĩ đến thôi, anh đã nghe tối tăm mặt mũi.
“Anh cứ yên tâm đi, đừng lo lắng . Tôi đã giải quyết mọi chuyện đâu đó ổn thỏa rồi”. Đó là câu trả lời của Tịnh Nghi mỗi khi nghe anh hỏi đến . Lúc nào cũng yên tâm, cũng ổn thỏa . Mà ổn thỏa, cách giải quyết như thế nào, cô lại không chịu nói, cứ quanh quẩn … với lý do : “Anh còn mệt lắm, hãy để tâm tư dưỡng bệnh, đừng bận lòng “.
Đừng bận lòng ? Hừ ! Hữu Bằng bật cười buồn . Tịnh Nghi tưởng anh là gỗ đá vô tư, là người trái tim bằng thép hay sao chứ ? Tâm huyết một đời của nội, của ba để lại đang có nguy cơ phá sản trong tay anh, làm sao mà anh không bận lòng cho được.
Ngày ngày nằm trên giường bệnh, nhận sự chăm sóc của nội và ba, nhìn họ vẫn vô tình, không biết gì đến nguy cơ phá sản,lòng Hữu Bằng thêm ray rứt . Thầm hối hận cho tính nông nổi hiếu thắng của mình.
Có lẽ Tịnh Nghi đã tìm ra cách giải quyết rồi chăng ? Trong cơn tuyệt vọng, đôi khi Hữu Bằng thầm mơ đến điều này . Biết đâu phép lạ đã xảy ra, Tịnh Nghi đã lật ngược lại thế cờ.
Không đâu . Hữu Bằng lại cười mình hy vọng hão . Cách giải quyết của Tịnh Nghi ư ? Ngoài việc giải tán nhân viên đóng cửa nhà hàng ra, cô còn cách giải quyết nào hay hơn nữa . Ôi ! Những nhà hàng sang trọng, luôn rực sáng ánh đèn của anh, giờ đây hẳn buồn thiu nằm im lìm trong bóng tối . Công trình “Trường Thiên” của anh, giờ đây hẳn lặng lẽ điêu tàn, ngổn ngang đất đá . Đám thợ, thầu không nhận được lương cũng không có người chỉ dẫn, hẳn đã nghĩ từ lâu.
– Hữu Bằng ! Tôi làm tất cả cũng vì anh, vì hết cách rồi . – Xe chạy gần đến nhà hàng, Tịnh Nghi bỗng cất giọng ngập ngừng – Anh đừng mắng tôi nghe.
Dứt dòng suy nghĩ, Hữu Bằng quay nhìn Tịnh Nghi một cái . Lòng se lại khi nhận ra cô ốm đi nhiều . Những ngay anh nằm trong bệnh viện, một mình cô đã phải chạy tới chạy lui lo lắng rất nhiều . Đêm nào, cô cũng đến canh chừng anh cho nội và ba về ngủ . Của đáng tội vì ngỡ cô là vợ thật nên hai người đều vui vẻ nhận lời, cho đó là lẽ tất nhiên thôi.
Cô chăm sóc anh thật chu đáo, tận tình, lo lắng cho anh như thể anh là người thân ruột thịt của cô . Bón từng muỗng nước, thức thâu đêm canh cho anh từng chai nước biển, ơn nghĩa đó, anh còn chưa cảm ơn cô thì làm gì có việc rầy la mắng mỏ. – Còn chưa biết chừng … – Nhưng không quen biểu lộ tình cảm của mình trước phái nữ, Hữu Bằng vờ nghiêm giọng, thích thú nhìn mặt cô tái dần đi.
Ồ ! Gì thế này ? Mình đang ngủ mơ chưa ? Vừa bước xuống xe, chưa kịp định thần, mắt Hữu Bằng đã hoa lên trước muôn ánh đèn hoa rực rỡ . Nhà hàng “Bình Minh” của anh đây ư ? Sao sang trọng … sao mới lạ đến nỗi anh phải ngỡ ngàng ? Thực khách lại ồn ào vào ra tấp nập, sung túc đông đảo hơn lúc trước rất nhiều lần
– Chuyện này là thế nào ?
Phút ngỡ ngàng qua nhanh, Hữu Bằng nhìn Tịnh Nghi đầy thán phục :
– Cả bảy nhà hàng còn lại … cũng … biến đổi thế này ?
– Vâng.
Tịnh Nghi gật đầu nhè nhẹ, vẻ sợ hãi vẫn in lên ánh mắt . Hữu Bằng như không tin :
– Tất cả đều đổi mới ư ? Cô làm cách nào mà tài thế ?
– Nhưng anh hứa là không la tôi chứ ? – Tịnh Nghi ấp úng – Lẽ ra tôi phải hỏi ý kiến anh trước khi làm, nhưng lúc đó anh đang bệnh nên … – Biết rồi, biết rồi … – Hữu Bằng gật đầu nôn nóng – Đừng dài dòng nữa, chuyện thế nào kể mau đi.
– Vâng . – Đến ngồi trên bậc tam cấp trước nhà hàng, cạnh Hữu Bằng, Tịnh Nghi cất giọng dịu dàng … Đẩy xe giao hàng cho “Phong Phú” được hai ngày . Với tính cách xã giao cố hữu, Tịnh Nghi đã nắm rõ hết sự tình, cũng như đã biết mặt viên giám đốc đẹp trai, trẻ tuổi nhưng gian manh đầy thủ đoạn kia.
Ngày ngày nhìn gã đi vào đi ra, nét mặt nhơn nhơn thỏa mãn với số lượng khách tăng dần, Tịnh Nghi nghe tức ứa gan, chỉ muốn chạy thẳng vào giữa tiệc, vung tay tát vào mặt gã rồi hét to vạch trần mọi âm mưu thủ đoạn của gã với khách hàng . Có một lần không nhịn nổi, Tịnh Nghi đã từ nhà bếp bước thẳng lên sân khấu, đứng cạnh gã rồi … kịp suy nghĩ lại, cô thấy mình không nên làm thế.
Với danh phận vợ của Hữu Bằng, lời nói của cô bây giờ vô giá trị . Mọi người sẽ nghĩ rằng, cô vì cạnh tranh vì ghen tức mà nói xấu gã thôi, không khéo lại làm mất mặt Hữu Bằng vì hành vi vô văn hóa.
Hát một bài tặng thực khách, Tịnh Nghi lầm lũi trở về . Phải làm cách nào để cứu Hữu Bằng, cứu tám nhà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




