|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Nghi tự mắng – Sốt cao phải uống nước nhiều, sao mà tôi quên được chứ ? Chắc tại lo cho anh quá nên lú lẫn thôi.
Nói rồi, cô tất bật chạy đi ngay . Bóng cô vừa khuất, Hữu Bằng lập tức tung chăn ra khỏi người dồn dập thở . Nóng quá ! Hừng hực lên mặt, khắp cả người . Mà Tịnh Nghi vừa nói gì thế nhỉ ? Lo cho mình ư ? Sao lại lo cho mình nhỉ ? Cúi nhặt cái khăn dưới thau nước ấm lên, lau nhẹ Lên người, Hữu Bằng hình dung đến cảnh Tịnh Nghi đã dùng nó lau khắp người mình . Sao mà cô tốt thế ?
– Hữu Bằng ! Anh lại sốt à ?
Giọng Tịnh Nghi vang lớn sau lưng, Hữu Bằng quay đầu lại . Vẫn còn nghe ngượng nhưng anh không chối nữa, Tịnh Nghi bước đến, đặt tay lên trán anh, hốt hoảng :
– Trời ! Nóng quá . Nằm xuống mau.
Ngoan ngoãn như chú thỏ con, Hữu Bằng nằm ngay xuống . Tịnh Nghi chạy đi thay một thau nước khác rồi vội vã đắp những chiếc khăn lên khắp người anh.
Cơn sốt hạ đi thấy rõ . Những chiếc khăn như có phép nhiệm màu thổi vào lòng Hữu Bằng những làn gió dịu dàng . Êm đềm quá ! Nó làm anh dễ chịu vô cùng . Đã lâu lắm rồi, từ ngày mẹ bỏ nhà đi, anh có được cảm giác thân thương ấm ấp này.
Nó làm lòng anh như mềm ra, tan vỡ, trong phút chốc như quên hết chuyện đời, muốn yên bình làm chú mèo cạ đầu vào lòng tay dịu dàng của cô chủ Nhỏ, tìm chút trìu mến, vuốt ve . Muốn rên lên ư ử, muốn thú nhận sự Yếu đuối của mình, muốn bật khóc, muốn nói rằng … mình cô đơn biết mấy.
– Bớt rồi . Uống một miếng nước chanh nhé ?
Cùng với giọng nói ân cần là một muỗng nước đổ ngay vào miệng, Hữu Bằng chép môi, cảm nhận . Trong đời, chưa bao giờ anh được uống một món nước chanh ngon tuyệt vời đến thế.
– Anh thấy trong người sao rồi hả ? Có khỏe chút nào không ?
Tịnh Nghi lại ân cần hỏi . Hữu Bằng mở bừng mắt dậy, nhìn những giọt mồ hôi rịn ra khắp thái dương cô . Lòng tràn đầy xúc động, anh nói giọng chân tình :
– Khỏe nhiều rồi . Cám ơn cô.
– Không có chi . – Tịnh Nghi mỉm cười thở phào ra – Anh tỉnh được là tôi mừng rồi . Uống nước chanh nữa nhé ?
Hữu Bằng nhẹ gật đầu, bồi hồi đón từng muỗng nước chanh từ tay cô . Tịnh Nghi trầm giọng :
– Chắc tại anh lo lắng quá . Tôi biết là mình không giúp được anh.
Giọng cô chân thành chia sẽ, Hữu Bằng bỗng muốn được tâm sự cùng cô tất cả nỗi lo lắng đang đè nặng lấy mình.
– Nội và ba của anh đã biết chuyện này chưa ? Chẳng lẽ trong tài khoản của họ không có tiền để giúp anh ư ?
Nhẹ cắn môi mình, Tịnh Nghi hỏi ngập ngừng . Hữu Bằng mỉm cười :
– Trong tài khoản của ba và nội tôi ư ? Chẳng những có mà có rất nhiều tiền nữa, họ đủ sức giúp được tôi. – Thế sao anh không nhờ họ giúp đỡ cho mình ?
Tịnh Nghi nghe ngạc nhiên nhiều . Hữu Bằng thở hắt ra :
– Vì … đây là, kế hoạch của riêng tôi . Tôi không muốn làm bận tâm đến những người mà tôi yêu thương nhất đời mình, không muốn họ Lo lắng, không muốn làm sáo trộn cuộc sống yên bình của họ, càng không thể phiêu lưu vào số tiền dưỡng già của họ . – Ngưng một chút, thấy Tịnh Nghi như còn chưa hiểu, anh nói thêm – Thành công cũng chẳng nói gì, lỡ như thất bại thì sao ? Họ già rồi, đâu thể sống những ngày cơ cực.
Thì ra thế, Tịnh Nghi vỡ lẽ . Sống mũi cay cay, cô bỗng dưng muốn khóc . Không ngờ Hữu Bằng biết nghĩ cho người khác quá . Không sao đâu, một lần nữa Tịnh Nghi khẳng định với lòng, anh nhất định sẽ vượt qua khó khăn này . Cô nhất định phải tìm ra cách giúp anh mà … “Phước bất
trùng lai, họa vô đơn chí”, lời người xưa quả chẳng sai một chút nào . Cơn sốt tưởng chỉ là một triệu chứng thông thường của cơn cảm lạnh, không ngờ lại là dấu hiệu đầu tiên của một cơn bệnh hiểm nghèo, khó chữa : Sốt thương hàn.
Cầm bản xét nghiệm, Tịnh Nghi nghe chân tay rời rã . Cô không ngờ Hữu Bằng lại xui xẻo thế, phải nằm viện giữa lúc khó khăn, nguy khốn nhất.
Làm sao đây ? Lòng Tịnh Nghi rối rắm . Buông tay bỏ mặt ư ? Không thể được . Hữu Bằng sẽ phá sản mất thôi . Bổng dưng cô thấy mình có trách nhiệm phải chèo chống conthuyền này qua cơn giông bảo.
Việc đầu tiên là phải cứu lấy tám nhà hàng của anh, đưa nó vào quỹ đạo cũ . Một khi nguồn thu nhập ổn định lại rồi thì mọi việc sẽ đâu vào đó.
Nhưng tại sao nhà hàng của anh lại bổng trở nên ế khách ? Hướng thoát của vấn đề nằm ở đây . Suốt mấy đêm liền, Tịnh Nghi vắt óc suy nghĩ mãi . Cô muốn đem vấn đề này hỏi ông Thái lắm . Với tuổi đời từng trải, với kinh nghiệm, ông sẽ nhìn nhận vấn đề một cách chính xác hơn.
Nhưng mấy lần ấp úng lại thôi, nhớ lời Hữu Bằng, cô không đành lòng làm ông phải bận tâm, lo lắng . Nội việc nằm bệnh viện đã làm ông và bà nội phải lo lắng cuống cuồng rồi.
Nhất định có ẩn tình . Sao có chuyện cả tám nhà hàng đồng vắng khách cùng một lúc vậy ? Hệt như khách hàng đồn hẹn với nhau tẩy chay anh . Suy nghĩ, suy nghĩ mãi … cuối cùng, Tịnh Nghi cũng tìm ra cho mình mốt hướng điều tra thông minh nhất . Và đó cũng là lý do tại sao hôm nay cô có mặt ở đây, tại vựa hàng bông, đầu mối bỏ rau cải lớn nhất cho các nhà hàng trong thành phố.
– Mấy tháng nay tự nhiên biến mất tiêu, tụi tao cứ tưởng mày lấy chồng Đài Loan rồi chứ ?
Vừa nhìn Tịnh Nghi các bà chủ hàng liền buông lời trêu chọc.
– Phải được như mấy dì tưởng thì đỡ lắm . – Ngồi phịch xuống đất, Tịnh Nghi ca cẩm – Đằng này cháu phải vào bệnh viện lo cho mẹ.
– Tội dữ hôn . – Một bà tặc lưỡi – Bệnh tình thế nào rồi ?
– Dạ, đỡ nhiều rồi . – Nhặt một bắp cải lên, Tịnh Nghi ngập ngừng – Sáng mai dì cho cháu làm lại nhé ?
– Thấy mày, tao cũng thương quá ! – Một bà thở dài – Nhưng biết làm sao . Tám nhà hàng của thằng Bằng, chổ mày vẫn giao hàng dẹp tiệm rồi . Tao làm sao thuê mày được ?
– Ủa ! Sao vậy ? – Tịnh Nghi làm ra vẻ ngạc nhiên – Mấy tháng trước hãy còn đắt lắm mà.
– Tao cũng đâu biết được . – Bà ta lắc đầu – Chắc là … tại họ hết thời rồi.
– Hỏng dám hết thời đâu . Bị người ta hại đó . – Một bà ở vựa bông cải xen vào – Hôm qua tôi nghe con Liên bếp trưởng nhà hàng Phong Phú khoe rằng : Bao nhiêu khách của Bình Minh đều bị nhà hàng nó cướp hết rồi.
– Nhà hàng Phong Phú nào ? – Bà bán bên phải tò mò – Phải nhà hàng mới khai trương hôm tháng trước, có phát thiệp mời ăn miễn phí cho tụi mình không ?
– Đúng rồi . – Bà này gật đầu – Cái ông “Phong Phú” đó không ngờ còn trẻ mà giỏi quá, mới đó đã giành hết khách của “Bình Minh” rồi.
– Giỏi khỉ gì ? – Bà bán cải trề môi – Dùng thủ đoạn đè bẹp người ta, đâu phải anh hùng hảo hán . Mà này, ông ta giở thủ đoạn gì mà ghê gớm vậy ?
– Có gì đâu . – Bà bán bông cải phe phẩy cái quạt – Ông ta chỉ cho đằng một bài báo cảnh giác với mọi người rằng hàn the là một độc chất có thể gây bệnh ung thư.
– Củ rích . Chuyện đó cũ mà không biết . Nhưng đăng báo như vậy thì ảnh hưởng gì đến nhà hàng Bình Minh chứ ?
– Ậy ! Đừng vội nóng . – Bà nọ múa tay – Chiêu thứ hai mới độc hơn nhiều . Con Liên bảo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




