watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8457 Lượt

học sinh mà thầy hiệu trưởng khó khăn lắm mới mời tới được sao?”
“Đúng thế! Nhưng mà Tiểu Vũ à, cậu vẫn chưa nhìn thấy cái tên NamTrúc Du kia đâu, thoáng nhìn đã thấy giống như được sinh ra để cho người khác bắt nạt rồi, cậu ta vô cùng ngây thơ, ai nói gì cũng tin. Đã cóđược một món đồ chơi thú vị như vậy, thầy hiệu trưởng gian xảo sao cònkhông tận dụng cơ chứ? Mà này, sao tự nhiên cậu lại quan tâm đến NamTrúc Du thế hả?”, Mê Cúc vỗ vai tôi, không biết có phải là tôi bị ảogiác hay không nhưng hình như tôi nhìn thấy một ánh mắt lạnh tanh từ côấy quét ngang người tôi.
“Đâu, đâu có, tôi còn chưa từng gặp Nam Trúc Du cơ mà!”
Tôi lè lưỡi, không biết Mê Cúc có nhận ra tôi đang giả bộ không nữa.Chỉ có điều, những gì Mê Cúc nói quả không sai, cái anh chàng Nam TrúcDu này trông rất dễ bắt nạt. Nhưng mà sao lại có người nỡ ra tay với một người hiền lành như vậy cơ chứ?
Tôi ngẩng đầu, hung dữ nhìn Minh Đạo Liên, đúng lúc anh ta ngẩng đầulên, bắt gặp ánh mắt rừng rực lửa hận của tôi. Rồi đột nhiên, dường nhưtôi cảm nhận thấy nụ cười đắc chí của anh ta lởn vởn trước mắt.
Tôi cảm thấy toàn thân sởi gai ốc.
“Tiểu Vũ, cậu không sao chứ?”, nhìn thấy tôi sởn hết cả gai ốc, Mê Cúc lo lắng hỏi.
“Không sao, chắc tại tối qua bị nhiễm lạnh thôi mà!”, tôi vớ đại một lí do biện minh.
“Không sao thì tốt! Tiểu Vũ, chuyện phiếm nói xong rồi, giờ chúng ta vào chủ đề chính thôi!”
Hả? Chủ đề chính ư? Chủ đề chính gì nhỉ? Mọi thứ trước mắt hoàn toàn mơ hồ. Mê Cúc à, có thể để tôi lên lớp học trước không?
“Tiểu Vũ, cậu vẫn chưa quên chuyện giúp lớp tôi đóng vai Paris đấy chứ?”, Mê Cúc nháy mắt với tôi.
Hơ, tôi có thể nói là tôi quên rồi không? Nhưng vẻ mặt của tôi lúc này đã cho thấy, tôi không thể.
Vol 3. Vai diễn đo ni đóng giày cho tôi
“Tiểu Vũ, em thật sự đồng ý vào đội kịch của bọn anh và đảm nhận vai Paris chứ?”, trong phòng học, Mậu Nhất len ra khỏi đám đông, nhìn tôimỉm cười, nụ cười thật ấm áp.
“Hội trường Mậu Nhất, em sợ là…”, lần trước chưa kịp mở miệng từchối, nhưng sau khi nghe Zoey kể về nhân vật này, tôi đã quyết định sẽtừ chối dứt khoát. Đây đúng là chuyện đùa mà, chưa nói đến chuyện tôixưa nay chưa bao giờ diễn kịch, mà cho dù đã từng diễn cũng không thểđảm nhận một vai nam chính trong vở kịch của hội trường Mậu Nhất được.
Tôi là con gái mà! Trái tim tôi như muốn hét lớn điều đó với hộitrưởng Mậu Nhất. Nếu như có thể, tôi rất muốn chạy vào trái tim anh ấyvà khắc lên mấy chữ: “Lâm Xuân Vũ là con gái”.
Hài, cứ nghĩ đến việc hội trường Mậu Nhất cảm thấy tôi thích hợp đểđóng nhân vật nam trong vở kịch của mình là tôi lại cảm thấy tủi thân.
“Tiểu Vũ! Em thật là tốt bụng!”, Mậu Nhất nhìn tôi, nụ cười tươi tắn như bông hoa đang hé nở, đôi mắt long lanh, giọng nói nhẹ nhàng khiến chongười khác phải say mê.
“Em…”, tất cả những lời lẽ từ chối đều bị tắc nghẹn trong cổ họng khi tôi nhìn thấy vẻ mặt chờ đợi của Mậu Nhất. Ôi trời ơi, nếu như cho mộtngười khiến trái tim bạn rung rinh đứng ở trước mặt bạn, mỉm cười vớibạn và nói với bạn rằng có đồng ý giúp anh ấy một việc không, tôi dámcam đoan với bạn rằng cho dù việc đó có là nhảy vào nước sôi lửa bỏngthì có lẽ chẳng có ai nỡ từ chối.
Trận chiến giữa những mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh trong lòng tôi.
Bên A: Lâm Xuân Vũ, Mậu Nhất chẳng phải là đối tượng mày thầm thươngtrộm nhớ hay sao? Giờ anh ấy đang nhờ cậy mày đấy, thử hỏi mày có nỡ từchối anh ấy không? Mà làm sao để từ chối đây? Lẽ nào mày định để choanh ấy phải thất vọng à? Nghĩ mà xem, anh ấy đã đổ bao nhiêu mồ hôi,nước mắt vào vở kịch này, chẳng nhẽ mày không muốn giúp anh ấy hoànthành nhiệm vụ sao?
Bên B: thất vọng ư? Thôi xin, Lâm Xuân Vũ à, thà cứ để anh ấy thấtvọng còn hơn để anh ấy nhầm tưởng rằng “mày là đàn ông”. Cái khái niệmnày có đáng sợ không hả? Mày nghĩ mà xem, tại sao anh ấy lại nhờ mày đảm nhận vai diễn Paris. Lại còn không phải là do mọi hành vi, cử chỉ củamày đều khiến cho anh ấy nghĩ rằng mày không đủ nhu mì, hiền dịu như con gái sao? Nếu như mày không muốn từ bỏ Mậu Nhất, vậy thì bây giờ hãy cốmà tỏ ra nữ tính trước mặt anh ấy đi. Đừng có mà đồng ý diễn vai đàn ông ấy, nó chỉ càng khiến cho ấn tượng của anh ấy về mày thêm tồi tệ hơn mà thôi!
Ha ha ha…đầu óc tôi vô cùng rối bời, tôi hoàn toàn không biết mình phải làm thế nào nữa.
“Tiểu Vũ, cậu hãy tham gia nhé! Tin tôi đi, cậu nhất định sẽ diễn tốt vai này!”, Mê Cúc kéo tay, năn nỉ tôi hãy tham gia vào đội ngũ của họ.
Mê Cúc, cậu mà nói như vậy chỉ càng khiến cho tôi muốn từ chối hơn mà thôi!
“Diễn kịch chẳng phải là trò đùa đâu, những người có chỉ số IQ thấpcó khi ngay cả tính cách của nhân vật cũng không thể nắm được chứ càngkhông nói đến có thể diễn tốt vai diễn. Mậu Nhất à, chẳng nhẽ cậu để một con ngốc tùy tiện lôi kéo một kẻ bất tài vào vở kịch đầu tiên của cậuà?”, Mê Cúc vừa dứt lời thì một giọng nói lạnh lùng cất lên.
Những người có chỉ số IQ thấp? Con ngốc? cái gã này có ý gì vậy? Anhta đang có ý công kích Mê Cúc sao? Nhưng sao còn lôi cả tôi vào cuộcvậy?
Tôi ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Minh Đạo Liên, nhưng chỉ nhìn thấy anhta đang cúi đầu, thong dong lật giở những trang sách, cứ như thể nhữngcâu nói vừa rồi không phải do anh ta nói vậy.
“Cái tên mắt kính chết tiệt kia! Cậu nói vậy có ý gì hả?”, Mê Cúc nổi trận lôi đình, gào lên với Minh Đạo Liên.
“Lớp trưởng à, những điều tôi nói đến trẻ con lớp một cũng hiểu rõđấy!”, Minh Đạo Liên ngẩng đầu, mỉm cười với Mê Cúc, thái độ trông có vẻ rất lịch sự, nhưng những điều anh ta thốt ra thì…
“Tiểu Vũ là người duy nhất phù hợp với vai Paris, con mắt của tôituyệt đối không sai!”, Mê Cúc khẳng định chắc như đinh đóng cột.
“Tôi cũng nghĩ Tiểu Vũ nhất định sẽ làm được. Đạo Liên, cậu yêu cầucao quá rồi đấy!”, Mậu Nhất nói dứt lời liền mỉm cười nhìn tôi, như thểmuốn nói với tôi là: Tiểu Vũ, anh nhất định sẽ ủng hộ em!
Trời ơi, mặc dù được Mậu Nhất khẳng định là một chuyện trong mơ đốivới tôi, chỉ có điều…có thể đổi sang cổ vũ cho tôi ở một khía cạnh khácđược không?
Một bên là ánh mắt kì vọng của người tình trong mộng, một bên là ánh mắt van nài của bạn thân, lại cộng thêm với nụ cười khinh thường của MinhĐạo Liên nữa. Tình thế hiện giờ cứ như thế đang dồn ép tôi phải đồng ývậy.
“Được, tôi đồng ý nhận vai Paris. Tôi nhất định sẽ diễn tốt vai diễnnày!”, tôi mỉm cười nhìn mọi người, còn làm tư thế “Cố lến” để thể hiệnquyết tâm nữa. Thực ra tôi rất muốn tát cho mình hai cái vào mặt. Bởi vì lại một lần nữa, tôi đã nhận lời làm một chuyện mà cho dù chết cũngkhông nên làm.
“Tốt quá, Tiểu Vũ, giờ cậu cứ thoải mái mà múa một bài quyền cho cáikẻ nào đó mở mắt ra mà nhìn, để xem hắn còn dám nói là cậu không hợp với vai Paris không!”, Mê Cúc quay đầu lại lườm Minh Đạo Liên.
Hả? Múa quyền á? “Romeo và Julie” chẳng phải là tác phẩm của Shakespeare sao? Sao lại có liên quan đến võ thuật Trung Quốc vậy?
“Tiểu Vũ, đừng có nói với tôi rằng cậu không biết đấy nhé! Mậu Nhất đãvì cậu mà mất mấy ngày liền dốc sức sửa lại kịch bản, đổi bối cảnh câuchuyện trở thành bối cảnh Trung Quốc ngày xưa. Vì vậy nếu diễn vaiParis, cậu sẽ không phải múa kiếm mà thay vào đó, cậu có thể trực tiếpsử dụng võ thuật Trung Quốc.
Ặc ặc, Mậu Nhất vì tôi mà sửa kịch bản á? Mậu Nhất vì tôi mà mất mấyngày để thay đổi kịch bản, đổi lại bối cảnh câu chuyện thành Trung Quốcthời xa xưa á? Tự nhiên trong lòng tôi dâng trào một niềm vui khôn xiết.
“Ha ha!”, Mậu Nhất nhìn tôi, mỉm cười rạng rỡ, “Bởi vì vở kịch ‘Romeo và Julie’ phiên bản mới hoàn toàn thoát li khỏi nguyên tác, vì vậy cácnhân vật nên có sức sống mới. Do đó, Tiểu Vũ cứ yên tâm, về nhân vậtParis mà em sẽ diễn, anh sẽ cố gắng xây dựng sao cho phù hợp với tínhcách và sở trường của em, em thấy sao?”
“Ý của anh là, anh sẽ đo ni đóng giày cho nhân vật của em sao?”, tôihào hứng hỏi lại. Giây phút này đâu, tôi hoàn toàn không còn để tâm đếnviệc Paris là cái thằng cha nào, là nam hay nữa, có cuộc đời và kết cụcra sao nữa. Điều duy nhất mà tôi để tâm tới đó là, đây chính là nhân vật mà Mậu Nhất sáng tạo để dành riêng cho tôi.
Đối với tôi mà nói, chỉ cần như vậy là đủ lắm rồi!
“Ừ”, Mậu Nhất gật đầu đáp.
Những bong bóng hân hoan trong lòng tôi từ từ bay lên hòa vào ánhnắng mặt trời, phản chiếu những tia sáng rực rỡ. Thứ cảm giác này, chính là cảm giác hạnh phúc chăng?
Dưới sự thúc giục của Mê Cúc, tôi đặt chiếc túi giấy có đựng áo củaNam Trúc Du sang một bên rồi múa một bài quyền của nhà họ Lâm cho mọingười xem. Trong tràng pháo tay hoan hô của mọi người, trong ánh mắt cổvũ của Mậu Nhất, tôi mỉm cười mãn nguyện.
Còn về việc có thể diễn tốt vai diễn này không, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng tự tin!
“Minh Đạo Liên, thế nào? Tiểu Vũ không tồi phải không?”, Mê Cúc đắc chí nhìn Minh Đạo Liên khiêu khích.
“Không tồi, quả nhiên không khác đàn ông là mấy!”
Tôi không nghe, không nghe thấy gì hết, trước mặt Mậu Nhất tôi là một cô gái hiền lành, không biết đến nổi giận là gì…Chỉ có điều, ánh mắtMinh Đạo Liên đang nhìn tôi là

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT