watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8466 Lượt

nhìn thấy một căn nhà đúng nghĩa với tên gọi “căn nhà gỗ”, toànthân tôi như nổi da gà. Nếu như nói rằng cả đống gỗ không biết nhặt từđâu ra được gắn với nhau bằng những cái đinh và gọi đó là những bứctường, nếu như ni lông bảo quản thức ăn có thể gọi là cửa kính…vậy thìNam Trúc Du quả thực là đang ở trong một căn nhà gỗ.
Cánh cửa căn nhà gỗ khóa chặt, tôi bước lên phía trước, không tìm thấychuông cửa, mà đương nhiên làm gì có chuông cửa! Tôi chán nản cúi đầu,cất tiếng to gọi tên anh ấy:
“Nam Trúc Du……Nam Trúc Du…anh có trong đó không? Nam Trúc Du?”
Không có tiếng trả lời.
Chẳng nhẽ anh ấy không có nhà?
Tôi nghi hoặc thò tay ra, định đẩy cánh cửa gỗ cũ nát, nào ngờ vừachạm nhẹ tay vào, cánh cửa đã phát ra tiếng kêu “cọt kẹt” rồi lập tức mở toang, ngay cả những cánh cửa tự động ở các khách sạn năm sau có khicòn không phản ứng nhanh đến thế.
“Nam Trúc Du…”, tôi khe khẽ gọi và bước vào nhà. Chỉ một giây sau,cảnh tượng trong căn nhà gỗ khiến cho toàn thân tôi cứng đơ, không cấtnổi nửa lời (kể từ sau khi gặp Nam Trúc Du, hình như kinh ngạc đã trởthành biểu cảm chính trên khuôn mặt tôi)
Trong căn nhà gỗ chật hẹp, chỉ có một cánh cửa kính duy nhất bị vỡmất một góc đã được che lại bằng giấy. Ở những nơi không được che lại,ánh đèn nhấp nháy từ bên ngoài tấm biển hiệu hắt vào trong phòng. Ánhđèn từ tấm biển ấy chính là nguồn sáng duy nhất trong căn nhà gỗ này.
Nhờ vào ánh đèn nhấp nháy này, tôi có thể quan sát được đại khái bàitrí của căn nhà, dường như chỉ cần dùng hai từ để miêu tả về nó: trốngkhông! Có thể nói căn nhà này giống như một căn nhà đã bị bỏ hoang hơnlà một nơi có người ở.
Không có sự phân biệt giữa phòng ngủ, nhà bếp và nhà vệ sinh, khôngcó bàn ghế, tủ quần áo, đèn điện, tủ lạnh, điều hòa, thậm chí còn khôngcó lấy một cái giường. Đồ vật duy nhất có trong ngôi nhà này là một đống báo cũ nát và một cái hộp giấy to. Hơ, khoan đã, cái hộp giấy này saomà trông quen thế?
Tôi cúi đầu, dụi dụi mắt, cố gắng quan sát thật kĩ cái hộp giấy, “đồvật’ duy nhất trong nhà dưới ánh đèn mù mờ nhấp nháy…Nó…nó chẳng phải là cái hộp giấy mà tôi đã vứt ở trước cửa nhà sao? Hôm đó, lúc ra đến cửa, không nhìn thấy cái hộp giấy đó đâu, tôi cứ nghĩ là cô quét rác đã mang nó đi rồi, nào ngờ người mang nó đi lại chính là Nam Trúc Du.
Thượng đế ơi, thật không dám tin vào những gì đang xảy ra trước mắtnữa! Tôi lấy tay vỗ mạnh vào trán, hoàn toàn không thể tưởng tượng đượcNam Trúc Du lại sống trong một căn nhà như thế này. Rốt cuộc anh ta làsinh vật từ hành tinh nào đến đây vậy nhỉ?
Trên đầu tôi bỗng nhiên vang lên tiếng xào xạc. Sau đó, “Soạt” mộttiếng, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì tờ giấy dán cửa sổ đã bị gióthôi rách toạc ra. Mảnh giấy bay phất phơ trong gió rồi rơi xuống đúngmặt tôi.
Tôi ngây người lôi mảnh giấy ra khỏi mặt mình, giơ nó lên trước ánhđèn: giấy thúc nợ của ngân hàng x x . Mồ hôi từng giọt, từng giọt túa ra trên trán tôi.
Ai có thể nói cho tôi biết cái tên Nam Trúc Du này nghèo đến mức độnào không? Nhà đã nghèo rớt mùng tơi, lại còn một khoản nợ ngân hàng nữa chứ!
Nhìn căn nhà trống không, chẳng có lấy một con thạch sùng, làm gìthấy bóng dáng của Nam Trúc Du đâu? Tôi quay người lại, định giẫm lênđống báo để ra ngoài, nào ngờ chân vừa đặt lên tờ báo thì một tiếng hétthất thanh vang lên!
“Oái, đau quá!”, cùng với tiếng hét thất thanh là một bóng người nhảy dựng lên từ dưới đống báo, tay xoa xoa bụng mình, miệng không ngừngsuýt xoa vì đâu.
Tôi trợn tròn mắt lên, kinh ngạc nhìn anh chàng mới nhảy ra từ trong đống báo.
Dưới ánh đèn mờ mờ, một thanh niên hiện ra với thân hình thanh mảnh,đôi môi hơi cong lên vì đau đớn, ánh mắt long lanh. Từ trên người anhtoát lên một cảm giác rất quyến rũ. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên đếnkhông thốt lên lời không phải là vẻ đẹp của anh chàng ấy mà chính là,người đó chính là anh ấy…
Tôi đưa tay lên, chỉ vào chàng trai trước mặt mình, miệng há hốc, cố gắng rặn ra từng tiếng: “….khỏa…khỏa…”
Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh đèn nhấp nháy, Nam Trúc Du chỉ mặc độc có một chiếc quần lót, để lộ thân hình mảnh dẻ và trắng nõn đang đứngtrước mặt tôi.
Bờ vai anh rất rộng, cơ thể mặc dù có hơi gầy nhưng không tạo chongười ta cái cảm giác mong manh, ngược lại còn cảm thấy vô cùng hấp dẫn. Làn da của anh trắng nõn nà, mịn màng không chút tì vết, hoàn mỹ nhưmột viên ngọc lấp lánh.
“Ực…”, trong không gian tĩnh lặng, tôi nghe rõ cả tiếng nuốt nước bọt của mình, mũi tôi nóng bừng lên như sắp sửa chảy máu cam đến nơi!
“Tiểu Vũ, sao lại là em…”, tiếng kêu kinh ngạc của anh vang lên, làm gián đoạn hành vi “thưởng thức mỹ nam” của tôi.
Nghe thấy giọng nói của Nam Trúc Du vang lên, tôi mới chợt bừng tỉnh, thoát ra khỏi suy nghĩ về sự “khỏa thân” của anh đang lẩn quẩn trongđầu mình, sau đó, “Tách tách…”, tôi nghe thấy tiếng những dây thần kinhcủa mình như vỡ vụn ra.
Ôi trời đất ơi, thượng đế ơi, vừa nãy mình đã làm gì vậy nhỉ? Tôi dám nhìn chằm chằm vào thân hình trong trạng thái khỏa thân của Nam Trúc Du lâu như vậy ư? Hơn nữa, rõ ràng Nam Trúc Du chẳng phải là kiểu con trai mà mình thích, vậy thì tại sao nhìn thấy anh ấy khỏa thân lại khiến cho trái tim tôi loạn nhịp, nước dãi chỉ trực trào ra ngoài, lại còn suýtchảy máu cam nữa chứ?
“Nam…Nam Trúc Du, anh …anh là cái đồ biến…biến thái, anh ….anh…anh dám không mặc quần áo à?”, tôi lắp bắp gào lên.
Cái người nào đó còn phản ứng chậm hơn tôi, nghe thấy tôi gào lênnhư vậy mới từ từ cúi xuống, lúc bấy giờ mới phát hiện ra trên ngườimình chỉ có độc một chiếc quần lót, lại còn đang thản nhiên đứng nóichuyện với tôi nữa chứ.
“Tiểu Vũ, anh xin lỗi!”, Nam Trúc Du mặt đỏ dừ, vội vàng cúi xuốngvớ lấy tờ báo dưới đất rồi dùng nó để che thân, “Bởi vì không có quần áo ngủ nên anh đã quen không mặc gì khi đi ngủ rồi! Bình thường ngoài ĐạoLiên ra, cũng không có bạn nào đến nhà tìm anh chứ đừng nói là con gái.Vì thế nên anh cũng không ngờ sẽ gặp phải tình huống xấu hổ này!”
Không có quần áo ngủ, vì vậy không mặc gì khi đi ngủ!Hơ, tôi trợntròn mắt nhìn Nam Trúc Du. Thượng đế ơi, đây là lí do khỏa thân kì quặcnhất trên đời mà tôi từng nghe thấy!
“Nam Trúc Du, anh mau mặc quần áo vào đi!”, tôi nói.
Thực ra thì nói như vậy nhưng trong lòng tôi vẫn có chút tiếc nuối.Nói thực lòng là cái anh chàng Nam Trúc Du này lúc khỏa thân trông thậtlà gợi cảm. Nhưng mà cho dù có gợi cảm đến đâu mà phải nói chuyện trongtrạng thái này thì thật là khó xử!
“Được, cho anh một phút nhé!”, Nam Trúc Du gật đầu, hai tay cầm chặt lấy tờ báo che thân, từ từ lùi lại phía chiếc hộp giấy.
“À, Tiểu Vũ, em có thể quay người lại một chút được không? Anh phảimặc quần áo!”, Nam Trúc Du khom lưng, một tay cầm báo, một tay mở hộpgiấy lấy đồng phục của trường.
“Được!”, tôi nghĩ là cuối cùng tôi cũng đã biết chiếc hộp giấy vứt đi ấy được đùng để làm gì rồi.
Một phút sau.
“Tiểu Vũ à, thật ngại quá, nhà anh không có lấy một cái ghế để mờiem ngồi!”, sau khi mặc xong quần áo, Nam Trúc Du ngại ngùng nói với tôi.
“Không sao, chúng ta có thể ngồi trên giấy báo ở trên sàn cũng được mà”, tôi đáp.
“Anh thì chẳng vấn đề,, vì dù sao anh ngồi trên nền nhà cũng quenrồi. Nhưng mà Tiểu Vũ thì không được, nền nhà cứng lắm, em ngồi sẽ thấymệt và không thoải mái!”, Nam Trúc Du lắc đầu. Đột nhiên mắt anh sánglên, hình như anh đã nghĩ ra một ý kiến nào đó rất hay rồi thì phải. Anh hào hứng nắm lấy tay tôi, nói: “Tiểu Vũ, chúng ta xuống câu lạc bộhoàng tử ở dưới lầu đi! Những người trong KTV đều rất tốt, hơn nữa giờnày vẫn chưa có nhiều khách, họ…”
“Không, không, không! Ha ha…”, tôi tuôn một tràng, cười nhạt rồi từchối đề nghị của anh. Bảo tôi xuống câu lạc bộ hoàng tử ngồi thì cứ giết tôi đi cho xong. Tôi do dự hồi lâu, không biết có nên nói sự thực làcâu lạc bộ hoàng tử là do bố tôi làm chủ hay không.
Tìm thấy một chỗ rải báo khá dày, tôi liền ngồi xuống đó.
“Tiểu Vũ, thật xin lỗi em! Từ từ thôi, anh nhớ hình như là…”. Trongkhi tôi đang do dự thì Nam Trúc Du liền lấy ra một cái hộp từ trong “tủquần áo” ra, hào hứng mở ra trước mặt tôi.
Là một cái bánh gạo với nhiều màu sặc sỡ.
“Xin mời!”, nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên môi anh, tôi thực sựkhông biết nên cười hay nên khóc để thể hiện tâm trạng của mình lúc này.
Bởi vì một người có thị lực rất tốt như tôi trong một giây nhìn xuống đã trông thấy hạn sử dụng khi trên bánh là ngày hôm qua.
“Tiểu Vũ không thích ăn bánh gạo à?”, Nam Trúc Du mỉm cười nhìn tôi,nhét một miếng bánh vào miệng, và thản nhiên nhìn tôi: “Đây là quà tếtĐoan Ngọ của các anh ở câu lạc bộ cho anh đấy, anh cứ tiếc không muốnăn!”
“Anh cứ tiếc không muốn ăn á?”, tôi không nén nổi sự ngạc nhiên, mặt ngây ra.
Nhưng Nam Trúc Du đã hiểu nhầm ý của tôi, anh lập tức khoát tay:
“Tiểu Vũ đừng lo, bởi vì là Tiểu Vũ, nên em không phải ngại đâu!”
Ý của anh ấy là, bởi vì tôi là Tiểu Vũ nên anh ấy mới không tiếc khi bỏ ra ăn.
Lúc này đây tôi có nên cảm động không? Tôi cầm lấy một miếng bánhgạo, gượng gạo bỏ vào mồm rồi cố nặn ra một nụ cười tươi tắn trong ánhmắt chờ đợi của anh.
Thượng đế ơi! Hãy nói cho

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT