|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Xuân Vũ, hôm nay sau giờ học, em phải làm lại tất cả
những bài tập trong đề thi này cho tôi. Làm đúng mới được về nhà!”, giáo viên số học kiêm giáo viên chủ nhiệm tàn nhẫn đưa ra tuyên bố này vớitôi, “sáng sớm mai tôi sẽ đến lấy bài!”
Hả, nhìn đi nhìn đi! Điều duy nhất mà tôi biết lúc này là cô giáo chủ nhiệm đang phạt tôi, hơn nữa…thượng đế ơi, cho dù có làm đến sáng maithì tôi cũng không thể làm xong đống bài này, mà cho dù có làm hết thìcũng không thể đúng hết được!
Xem ra cuộc hẹn mong chờ đã bị cô giáo chủ nhiệm độc ác phá tan tành rồi!
Để Nam Trúc Du không phải chờ lâu, đợi đến khi các học sinh đều đã ra về, tôi liền chạy ra con đường mê cung để tìm Nam Trúc Du.
“Như vậy sao, thế thì hết cách rồi!”, nghe xong những điều tôi nói,Nam Trúc Du thất vọng nhìn tôi, khẽ nói: “Thế Tiểu Vũ về lớp trước đi,không cần phải tiễn anh nữa đâu!”
Nam Trúc Du nói xong liền quay người bỏ đi.
Hài, mặc dù nói rằng mục đích đến con đường mê cung này là để bảo anh ấy đi về trước. Nhưng mà, sao anh ấy lại có thể như vậy chứ? Vừa nghenói tôi bị phạt phải làm lại bài thi đã quay người bỏ đi rồi!
Hu hu hu…thật là đáng ghét, làm tôi suốt dọc đường đi cứ nghĩ xem phảinói như thế nào để thuyết phục anh ấy về trước, kết quả là…
Nói cái gì mà hẹn hò với tôi chứ? Hoàn toàn là lừa đảo mà! Đồ đáng ghét! Vừa nghe thấy mình bị phạt ở lại là quay đầu bỏ đi, không thèm ngoảnhlại nữa!
Nam Trúc Du, anh là đồ chết tiệt, đồ chết tiệt!
Tôi vừa mắng vừa lủi thủi đi về lớp học.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, nhìn vào những đề bài và công thức lạ hoắc trên bài thi, cảm giác duy nhất của tôi là…đói bụng quá!
“Tiểu thư…tiểu thư ơi! Nghe nói cô bị cô giáo bắt ở lại trường, cô không sao chứ?”, một giọng nói gấp gáp vang lên từ ngoài cửa.
Tôi vô vọng nhìn lên trần nhà: thượng đế ơi, có phải người nghĩ rằng con còn chưa đủ thê thảm sao?
“Tiểu thư, cô…cô không sao chứ?”, Tùng Bình vừa vào cửa đã hỏi dồndập, anh ta lắc mạnh vai tôi, liến thoắng như một chú chim non.
Oái….ưu điểm lớn nhất của cái tên Tùng Bình này chính là rất khỏe, bị anh ta lắc mạnh như vậy khiến cho bộ não của tôi như đang bị nhảy nhót ở trong đầu vậy.
“Anh Tùng Bình, anh đang làm gì vậy hả? Tiểu Vũ bị anh lắc đến nỗingất đi rồi kìa!”, đúng vào lúc tôi đang định nổi trận loi đình thì mộtgiọng nói trong veo cất lên, chẳng khác gì ánh mặt trời rực rỡ hiện lênxua tan mây mù, chiếu thẳng xuống mặt đất.
Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy một chàng trai cực kì đẹp trai đangđứng dưới ánh đèn mờ mờ nơi cửa ra vào. Chàng trai ấy bước thật nhanh về phía tôi, lôi tôi ra khỏi bàn tay của Tùng Bình rồi hết sức tự nhiên,kéo tôi vào vòng tay anh.
“Nam Trúc Du, chẳng phải anh đã đi rồi sao? Sao lại quay lại thế?”,tôi dẩu môi, giọng điệu có chút hờn dỗi. 0, nói nhỏ với các bạnmột câu, thực ra khi nhìn thấy anh chàng xuất hiện ở cửa, cơn giận củatôi đã giảm đi một nửa, tôi chỉ giả bộ tức giận mà thôi.
“Tiểu Vũ, anh xin lỗi!”, Nam Trúc Du lấy tay vuốt vuốt những sợi tócrối tung trên đầu tôi do bị Tùng Bình lắc quá mạnh, “Nhưng mà anh tưởnglà em muốn ngồi yên tĩnh một mình để làm bài, hơn nữa anh cũng cần cóchút
thời gian để chuẩn bị cơm tối cho em! Thực ra anh rất muốn ở lạicùng em, nhưng mà chỉ sợ em bị đói!”
“A..cơm tối?”, tôi cúi đầu, nhìn hộp cơm trên tay kia của Nam TrúcDu. Nhớ lại mùi vị thơm ngon của hộp cơm lần trước anh ấy chuẩn bị chomình, tôi liền nuốt nước bọt cái “ực”.
“Mau…mau mau, Nam Trúc Du, em đói bụng chết đi được đây này! Em muốn ăn cơm!”, tôi reo lên.
“Tiểu Vũ, em không giận anh sao?”, Nam Trúc Du âu yếm nhìn tôi, thái độ đã trở lại dịu dàng như bình thường.
“Hừ, để em ăn xong rồi nghĩ tiếp!”, tôi hừ giọng, hiếm khi được mộtanh chàng chiều chuộng như vậy thì mình cũng phải ra vẻ chút chứ!
“Hài, em vẫn giận anh sao? Thôi vậy, thế thì anh đành mang hộp cơm nàyvề thôi!”, Nam Trúc Du nhíu mày, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối: “Đáng tiếcthật, trong này có món bít tết, ngó sen chua ngọt và canh phù dung anhvừa mới làm. Nếu một mình anh ăn chắc no vỡ bụng ra mất!”
Sườn xào, ngó sen chua ngọt, canh phù dung…Tại sao anh chàng này mỗi lần đều làm toàn những món mình thích vậy nhỉ?
“Em có giận anh đâu!”, tôi không cam tâm, thò tay ra kéo áo Nam Trúc Du cầu xin.
Cái tên đáng ghét này, không hiểu học ai chiêu này? Càng đáng ghéthơn là tôi lại cảm thấy rất thích thú với cảm giác này, thậm chí ngay cả khi bị cái tên Nam Trúc Du này mang cơm tối ra “uy hiếp” , tôi còn cảmthấy hạnh phúc nữa chứ. Một thứ hạnh phúc rất tự nhiên và dễ chịu.
“Ha ha!”, nghe thấy tôi nói vậy, Nam Trúc Du liền đắc chí ngoảnh đầulại, đặt hộp cơm lên bàn, sau đó mở ra. Hương thơm ngào ngạt tỏa ra khắp căn phòng.
“Em bắt đầu hành động đây!”, tôi reo lên sung sướng rồi vùi đầu vào ăn.
“Anh Tùng Bình đã ăn chưa thế? Anh có muốn qua đây ăn một chút vớibọn em không? Em làm nhiều lắm!”, Nam Trúc Du ngoảnh đầu lại hỏi TùngBình, lúc này đang đứng há hốc miệng ở bên cạnh.
“Nam Trúc Du, cậu lừa tôi!”, Tùng Bình đột nhiên hét lên, lao về phía Nam Trúc Du.
“Bịch” một tiếng, cả hai người cùng ngã nhào ra đất.
“Chẳng phải cậu nói rằng nghe thấy Tiểu Vũ phải ở lại làm bài kiểmtra nên đã về trước rồi sao? Cậu lừa tôi, lại còn giở chiêu này để lấylòng của Tiểu Vũ nữa, cậu thật là quá đáng!”, Tùng Bình đè chặt Nam Trúc Du xuống đất, phẫn nộ gào lên!
Ha ha, tôi vừa thưởng thức những món ngon vừa đưa mắt quan sát cảnhtượng trước mặt. Hài, vừa ăn vừa xem hài quả là một chuyện thú vị!(Chúng tôi không hề diễn kịch…. Tùng Bình tức tối gào lên)
Vol 2. Sự hoài nghi của Mê Cúc
Việc hẹn hò của tôi và Nam Trúc Du cứ diễn ra như vậy.
Nam Trúc Du không hề hỏi đến vấn đề liệu có phải chúng tôi đangchính thức hẹn hò hay không, nhờ đó tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Tôi rấtthích cái cảm giác được ở bên cạnh Nam Trúc Du, nhưng mà nói tới việchẹn hò thì…
“Tiểu Vũ, anh vừa phân tích tính cách của nhân vật Paris xong, em đã hiểu rõ chưa?”, một đôi tay thon dài nhẹ nhàng khua khua trước mặt tôi.
“Hơ, hội trưởng ơi, anh có thể giảng lại thêm lần nữa cho em đượckhông?”, tôi ngẩng đầu, ngại ngùng nhìn chàng trai khôi ngô đang ngồitrước mặt mình.
Lâm Xuân Vũ à, hiện giờ mày đang ở trong hội trường của câu lạc bộkịch nói, mày đang mơ mộng cái gì thế hả? Hơn nữa, điều quan trọng làtại sao mày dám nghĩ ngợi linh tinh trong khi hội trưởng Mậu Nhất đangngồi trước mặt mày như vậy?
Hài, thật là mất mặt!
“Được thôI!”, hội trưởng Mậu Nhất cúi đầu, lấy tay chỉ vào kịch bản, tiếp tục nói: “Nhân vật Paris mà anh muốn thể hiện hoàn toàn khônggiống với nhân vật Paris dưới ngòi bút của Shakespeare, hơn nữa vai tròcủa nhân vật này cũng nặng hơn so với vai diễn trong vở “Romeo và Julie” của Shakespeare!”
“Vâng!”, tôi nghiêng nghiêng đầu, chăm chú nhìn vào khuôn mặtnghiêng nghiêng của Mậu Nhất. Cái mũi thon nhỏ, sống mũi cao và thẳngtắp, đôi môi hồng hào khé mấp máy, hàm răng trắng bóng như ngọc trai lúc ẩn lúc hiện.
“Ực”, thượng đế ơi, nuốt nước bọt khi đứng trước một người làm tráitim mình rung động cũng không có gì là quá đáng phải không ạ?
“Tiểu Vũ, Paris là nhân vật chính!”, hình như không hài lòng lắm vềphản ứng của tôi, hội trường Mậu Nhất liền buông cuốn kịch bản xuống.
“À vâng, nhân vật chính!”, tôi gật đầu, chỉ là… “Nhân vật chính? Hội trưởng, anh để em làm nhân vật chính sao?”
Tôi lấy tay chỉ vào mình, không dám tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy.
Trời đất ơi, tôi điên mất, chẳng phải là tôi sẽ diễn một người quađường thôi sao? Tại sao lại đột nhiên trở thành nhân vật chính thế này?
“Tiểu Vũ, đừng nói rằng cậu còn chưa động đến mấy chương kịch bản tôiđã đưa cho cậu đấy nhé!”, Mê Cúc ngồi bên cạnh nhướn mày, vẻ mặt có chút không hài lòng.
“Tôi có xem chứ, nhưng mà…”, thôi được rồi, tôi thừa nhận là dạo này thường xuyên ở bên cạnh Nam Trúc Du nên tôi chưa thèm động đến cuốnkịch bản ấy.
Hài…hội trường ơi, em rất xin lỗi anh. Em chỉ biết mải mê chơi đùa mà lạnh nhạt với kịch bản của anh.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác tội lỗi.
“Không sao, Tiểu Vũ à, sau khi họp xong, em hãy cẩn thận đọc lại kịch bản một lần nữa nhé!”, hội trưởng Mậu Nhất ôn tồn nói.
Hu hu hu…cám ơn anh, hội trưởng! Anh quả là một người cực kì tốt bụng!
“Được rồi, ngoài Lâm Xuân Vũ ra, chắc là tất cả mọi người đã chămchỉ học thuộc kịch bản rồi! Cuối tuần này chúng ta sẽ ở lại diễn thử, hi vọng mọi người sắp xếp thời gian để đến đầy đủ!”, Mê Cúc thờ ơ nhìntôi, tuyên bố giải tán.
Hài, tôi chọc giận Mê Cúc rồi sao?
Tôi thở dài, nhưng mà Mậu Nhất viết ra kịch bản còn chẳng giận thì thôi, tại sao Mê Cúc lại có phản ứng như vậy chứ?
“Mê Cúc…”, đợi mọi người ra về hết, tôi liền gọi Mê Cúc lại, “Cậuđừng có giận tôi có được không? Tôi hứa là tôi nhất định sẽ chăm chỉ học thuộc kịch bản mà!”
“Tiểu Vũ, cậu nghĩ rằng tôi giận vì cậu không chịu học kịch bảnsao?”, Mê Cúc lạnh nhạt nhìn tôi, sự tức giận của cô ấy không vì lời xin lỗi của tôi mà giảm bớt, thậm chí có phần còn dữ dội hơn.
Tại sao thế nhỉ? Hài…
“Lâm Xuân Vũ, tôi tức giận
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




