|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
trở thành bạn trai của tiểu thư nhanh như vậy sao?”, giọng nóicủa Tùng Bình trở nên vô cùng ai oán khi gặp phải cú sốc cực lớn này.
“Đương nhiên” ngại ngùng nhìn sang phía tôi. Sau khi thấy tôi khôngcó ý phản bác những điều mình nói, Nam Trúc Du liền nhoẻn miệng cười:“Đúng thế, tôi chính là bạn trai của Tiểu Vũ!”
“Không thể nào!”, cả bố tôi và Tùng Bình cùng đồng thanh kêu lên.
“Nhóc con, ta vẫn chưa gật đầu, dựa vào đâu mà cậu đòi làm con rểcủa Lâm Nguyên Đường, người kế thừa của vương quốc giải trí hả?”, bốquát lớn…(Hài, vương quốc giải trí chính là chỉ KTV của nhà tôi ấy mà!)
“Cháu không muốn làm cái gì mà con rể của Lâm Nguyên Đường, càngkhông muốn trở thành người thừa kế vương quốc giải trí. Cháu chỉ muốnlàm một người bạn trai có thể bảo vệ cho Tiểu Vũ, có thể khiến cho cô ấy cảm thấy vui vẻ!”, Nam Trúc Du nhìn bố, đôi mắt thuôn dài trong veo ánh lên những tia sáng lấp lánh khiến cho khuôn mặt anh càng trở nên khôingô.
Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy bố tôi đang ngây người trước sự quyếnrũ của Nam Trúc Du. Đúng là vẻ đẹp của yêu ma chẳng tha cho ai hết, từgià trẻ lớn bé đều có thể bị nó lôi cuốn hết!
“Nhóc con, cậu tưởng rằng nói như vậy là ta sẽ tin sao?”, một hồi lâu sau, bố mới sực tỉnh, tiếp tục quát Nam Trúc Du: ‘Mau nói đi, mục đíchcậu tiếp cận Tiểu Vũ nhà tôi là gì? Theo tài liệu điều tra của tôi, cậulà người không có lấy một xu, lại nợ ngân hàng cả đống tiền. Cậu nói đi, có phải là muốn lợi dụng tài sản nhà chúng tôi để trả nợ cho mìnhkhông?”
“Món nợ của cháu đương nhiên cháu sẽ tự trả”, Nam Trúc Du lập tức lên tiếng phản bác lại.
“Cậu có khả năng ấy sao?”, bố tôi nghi hoặc hỏi.
“Đương nhiên rồi, nếu không làm sao cháu bảo vệ Tiểu Vũ được?”
“Cậu nói cậu muốn bảo vệ con gái tôi ư?”, bố tôi tỏ vẻ như vừa đượcnghe một câu truyện cười cực kì thú vị, bật cười sằng sặc chẳng chút nểnang gì: “Này, cậu nhóc, cậu có biết con gái tôi mới 5 tuổi đã lên đaiđen nhu đạo, 7 tuổi đã thành thạo tất cả các môn võ công của Lâm NguyênĐường. Đặc biệt, khi nó lên 9 tuổi đã thì trong Lâm Nguyên Đường này,ngoài ta và nhị sư bá của nó ra thì không ai xứng làm đối thủ của nókhông hả? Cậu nhóc à, cậu có biết vì sao mà phần lớn những lần tỏ tìnhnó đều bị người ta từ chối không? Nguyên nhân chủ yếu là bởi vì võ côngcủa nó quá cao cường, đám con trai đó đều sợ nó cả! Đúng là buồn cười,một cậu nhóc yếu đuối như cậu mà cũng đòi bảo vệ con gái tôi sao? Ha haha…”
Hài, bố ơi là bố,cho dù con gái bố có lợi hại đến mấy thì bố cũngđừng có mang cái thiên tình sử tồi tệ ấy ra mà nói với người ta như vậychứ!
“Bảo vệ con gái không nhất định là phải có võ công cao cường hay thânhình cường tráng”, Nam Trúc Du không chịu thua, tiếp tục nói. Tôi độtnhiên cảm thấy rất hứng thú với những điều anh ấy nói, dường như mỗi câu mỗi từ anh ấy nói ra đều rất quan trọng đối với tôi…
“Không có võ công cao cường, không có thân hình cường tráng, cậu dựa vào đâu mà đòi bảo vệ con gái tôi?”, bố tiếp tục chất vấn.
“Cháu nghĩ để bảo vệ một người, điều quan trọng nhất chính là tráitim chứ không phải là vũ lực!”, một người luôn coi trọng ý kiến củangười khác như Nam Trúc Du bỗng nhiên trở nên kiên quyết. Nhìn thấy điệu bộ của anh ấy lúc này, đột nhiên trái tim tôi lại cảm thấy vô cùng cảmđộng.
“Nếu không có võ công, đánh không lại người khác sao có thể nói đến hai từ bảo vệ?”, bố tôi cũng kiên quyết lập trường của mình.
“Cứ cãi nhau như thế này cũng không phải là cách hay. Thế này đi, nếu cậu có thể vượt qua ba thử thách của ta, ta sẽ tin lời cậu nói, nhậncậu làm con rể. Thế nào?”, bố tôi đột nhiên đưa ra đề nghị này.
Rất tốt, hai người ấy đã quay trở lại trạng thái bình thường, không còntranh luận những vấn đề vô vị kia nữa. Tôi đứng bên cạnh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi.
“Được ạ!” Nam Trúc Du gật đầu.
“Người đâu, cởi trói!”, bố tôi liên ra lệnh cho người mặc áo đen cởi trói cho Nam Trúc Du.
“Vâng thưa lão gia!”, người mặc áo đen nhanh chóng cởi trói cho Nam Trúc Du theo lệnh của bố tôi.
Hài, không biết bố còn định bày ra trò gì nữa đây!
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, không muốn nói thêm gì về hành vi của bố nữa! Hài, dù sao cũng chỉ là thử thách thôi mà…
Nhìn thấy bộ dạng đầy tự tin của Nam Trúc Du, tôi bất giác lại cảm thấy lo lắng…
Chương 9: Vượt qua thử thách của bố
Vol 1. Vượt qua cửa ải thứ nhất
Tôi tưởng rằng ngày hôm sau, bố sẽ lập tức bắt đầu kế hoạch “thửthách” của mình, nhưng mấy ngày trôi qua mà không thấy chút tin tức nàocả.
Bởi vì lo lắng bố sẽ nghĩ ra những trò quái dị để “chỉnh” Nam TrúcDu, thế nên cứ có thời gian rảnh rỗi là tôi lại chạy đi tìm Trúc Du. Với một người bố yêu thích võ nghệ, một lòng hi vọng chồng tương lai củatôi có thể kế thừa Lâm Nguyên Đường, chắc chắn bố sẽ không bỏ lỡ cơ hộicho Nam Trúc Du đọ sức với các huynh đệ trong Lâm Nguyên Đường, hoặc làtrực tiếp gọi Tùng Bình tới để đọ sức với Trúc Du….
Trong đầu tôi hiện ra những cảnh tượng hãi hùng: Nam Trúc Du bị đánhcho tơi tả. Càng nghĩ tôi càng cảm thấy hoảng sợ, cho nên đành phải ngày ngày ở bên cạnh Nam Trúc Du, rất sợ chẳng may anh ấy xảy ra chuyện gì.
Cuối tuần này, cũng không phải là ngoại lệ, tôi liền chạy đi tìm Nam Trúc Du.
Chỉ có điều dường như hôm nay không phải là một ngày tốt lành. Vừađi ra khỏi cửa, tôi chợt cảm thấy trước mắt đen sì, dường như có ai đóchụp cái gì vào đầu tôi, sau đó…
Khi tôi mở mắt ra đã thấy mình ở trong một căn phòng rất rộng, trêntường có treo một màn hình tinh thể lỏng, dưới màn hình là một chiếc máy đang nhấp nháy ánh sáng.
“Tiểu Vũ, con đến đúng lúc lắm. Mau lại đây, cái tên tiểu tử ấy sắptỉnh lại rồi!”, trước mắt là một chú, à không, là bố tôi đang hào hứngvẫy vẫy tôi và chỉ vào màn hình.
Hả, tôi nhảy dựng lên, mở to mắt nhìn vào màn hình. Trước mắt tôichính là cảnh tượng ở dưới lầu câu lạc bộ Hoàng tử, mà những người xuấthiện trên màn hình bị lại chính là những người tôi đã nhìn thấy khi mớivào cửa…
“Bố ơi, bố đang giám sát ‘câu lạc bộ Hoàng tử’ à?”, tôi kinh ngạcthốt lên. Đưa mắt nhìn sang xung quanh, tôi phát hiện ra mình đang ởphòng giám sát của ‘câu lạc bộ Hoàng tử’.
“Đương nhiên, để chuẩn bị cho trò chơi thú vị ngày hôm nay, bố đãphải mất mấy ngày liền để tìm chiếc máy camera có thể quan sát được mọingóc ngách trong phòng!”, bố kiêu ngạo nhìn tôi.
Hơ…trò chơi thú vị ư? Bố có ý gì vậy….toàn thân tôi chợt run rẩy,đột nhiên nhớ ra ba thử thách mà bố đặt ra. Thượng đế ơi, đừng có nóivới con rằng thử thách đầu tiên của Nam Trúc Du lập tức sẽ bắt đầu đấy!
“Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi, Tiểu Vũ mau lại đây mà xem này!”, tự nhiên bố tôi trở nên hào hứng, kéo tay tôi lại trước màn hình.
Tôi ngẩng đầu nhìn vào màn hình, chỉ nhìn thấy bóng dáng của NamTrúc Du đang từ từ xuất hiện ở cầu thang. Anh mặc trên người một chiếcáo sơ mi trắng tinh và một chiếc quần ngố ngắn tới đầu gối, tay đưa lênche miệng, ngáp một cái thật dài, chậm rãi đi xuống cầu thang, trênkhuôn mặt điển trai hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Cái tên Nam Trúc Du này chắc chắn tối qua đã đi làm thuê đến khuya đây mà! Tôi cau mày, xót xa nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh.
“Chào anh Lạc!”
“Chào anh Hi”
“Chào anh Yến Nhiễm!”
Mặc dù trông có vẻ rất mệt mỏi nhưng gặp ai anh ấy cũng tươi cười chào hỏi.
“Bốp” một tiếng, vì mải mê chào hỏi những người xung quanh, Nam Trúc Du không cẩn thận đâm sầm vào một người đang lao đến.
“Bịch…bịch” hai tiếng, cả Nam Trúc Du và người lạ mặt kia ngã lăn ra đất.
“Cô à, cô không sao chứ?”, Nam Trúc Du ngẩng đầu, lo lắng hỏi han người vừa bị anh đụng phải.
Người con gái bị anh đụng ngã mặc một chiếc váy liền mày hồng, máitóc đen dài mượt mà buông xõa xuống bờ vai, khuôn mặt trang điểm rất kĩlưỡng.
“Thật sự rất xin lỗi, tôi vô ý quá!”, cô gái đứng dậy, nhăn nhăn cái mũi xinh xắn và khẽ khàng nói.
Một cô gái vô cùng xinh đẹp! Tôi nhìn cô gái xuất hiện trên mànhình, mặc dù cũng là con gái nhưng tôi phải công nhận là cô gái này thật sự rất xinh đẹp, nhất là khi cô ấy mở to đôi mắt, dịu dàng nhìn chàngtrai trước mặt.
“Đâu có, đều tại tôi không nhìn nên…”, Nam Trúc Du ngồi dậy, sau đóđưa tay ra trước mặt cô gái, nụ cười tươi tắn hé nở trên môi. Nụ cười ấy tĩnh lặng và thuần khiết như làn nước trong veo, dịu dàng và tỏa sáng.
Bàn tay cô gái vừa giơ ra đột nhiên khựng lại trong không trung, côngẩng đầu, ngây người ngắm nhìn nụ cười của anh, say mê đến mức quên cảviệc phải đứng dậy.
“Cô à, tôi dìu cô đứng dậy nhé!”, hình như nhận ra rằng cô gái ấy đã bị mình quyến rũ, Nam Trúc Du dịu dàng nói.
“Ha ha…”, bố tôi đứng bên cạnh, bật cười thích thú, “Con xem, cáithằng ranh này, vừa mới gặp người đẹp đã thành ra như thế này rồi. XuânVũ à, những thằng con trai đẹp mã thường không đáng tin đâu con ạ! Bốchỉ là muốn giúp con nhìn cho rõ thôi!”
“Thật sao?”, đối xử dịu dàng và lịch sự với con gái vẫn là thói quenthường ngày của Nam Trúc Du, thế nên nói rằng Nam Trúc Du bị quyến rũbởi sắc đẹp xem ra không chắc.
Tôi nhìn lên màn hình, cô gái đó đang say đắm nhìn Nam
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




