watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8450 Lượt

nhưng ai mà vào đó thìchắc chắn sẽ lạc đường, thậm chí có người đi mà không thấy trở về.
Bị thầy giáo thường xuyên nhắc nhở ở bên tai, thế nên mỗi học sinhcủa trường Thần Nam cứ nghe đến con đường mê cung là ai nấy mặt mày biến sắc.
“Tôi nghe nói, chỉ cần đứng ở đầu đường, kiên nhẫn chờ đợi hơn mộttiếng đồng hồ, nhất định chàng trai thuộc về cậu sẽ xuất hiện!”, Zoeythần bí nói.
“Đứng ở con đường mê cung á?”, chàng trai thuộc về tôi thực sự sẽ xuất hiện ở đó chứ?
Tôi nheo nheo mắt, chìm sâu vào trong giấc mộng ngọt ngào.
Chương 3: Chàng trai kì lạ trong truyền thuyết
Vol 1. Có ma xuất hiện ở con đường mê cung
Chỉ cần đứng ở đầu đường, kiên nhẫn chờ đợi hơn một tiếng
đồng hồ, nhất định chàng trai thuộc về bạn sẽ xuất hiện!
Thật hay giả thế nhỉ?
Cả buổi sáng ngày hôm sau, những điều mà Zoey nói cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Chỉ còn lại thời gian là một buổi chiều thôi sẽ đến thời khắcbữa tiệc sinh nhật của Lí Thu Sương diễn ra. Tôi có nên làm theo lờiZoey nói không? Cứ lao bừa vào để tìm vận may ư? Dù sao thì chàng traicủa mình mà không xuất hiện thì mình cũng chẳng thiệt mà!
“Này, các cậu thử đoán xem vừa nãy tôi nhìn thấy ai? Là Sam Mậu Nhấtđấy!”, đúng vào lúc đầu óc rối bời, bên tai tôi bỗng vang lên tiếng reocủa cô bạn Lâm Miêu Miêu cùng bàn.
Trời đất, nhìn thấy Mậu Nhất trong trường thì có gì là lạ chứ?
“Mậu Nhất là học sinh của trường, nhìn thấy anh ấy thì có gì là lạchứ?”, cô bạn Kỉ Tiểu Do ngồi sau lưng tôi cũng có suy nghĩ như vậy.
“Nhìn thấy Mậu Nhất không có gì là lạ, nhưng điều kì lạ là tôi độtnhiên nhìn thấy anh ấy đi vào con đường mê cung cơ…”, Lâm Miêu Miêu cúiđầu, miệng lẩm bẩm.
“Con đường mê cung á?”, cả tôi và Kỉ Tiểu Do cùng hét lên.
Mậu Nhất đi vào con đường mê cung, như vậy nghĩa là sao? Chuyện đócho thấy rất có thể Mậu Nhất chính là chàng trai trong số mệnh của tôi!Cho dù điều bí mật kia của Zoey có là đúng hay không thì đây rõ ràng làmột cơ hội tốt!
Tôi hào hứng nhảy cẩng lên, chạy như bay ra khỏi lớp học và lao về phía con đường mê cung.
Hội tươnrg Mậu Nhất thân yêu ơi, chàng trai trong số mệnh của em ơi!
“Tiểu Vũ sao thế?”
“Không biết, có phải là anh hùng đi cứu mỹ nhân không? Giải cứu hoàng tử Mậu Nhất khỏi con đường mê cung?”
“Giải thoát hội trưởng Mậu Nhất á? Nhưng mà Mậu Nhất đã quay về rồi mà, đúng vào lúc tôi quay lại lớp đấy!”
Sau khi tôi lao ra khỏi lớp, Lâm Miêu Miêu và Kỉ Tiểu Do tiếp tụccâu chuyện còn đang dang dở của họ. Thật đáng tiếc, tôi đen đủi khôngnghe đến hết câu chuyện, thế nên công sức bỏ ra trở thành công cốc.
Đằng sau cổng trường Thần Nam.
Con đường mê cung vắng lặng không bóng người qua lại.
Phía trước con đường mê cung, từng trận gió lạnh xào xạc thổi tới.
Không biết có phải do trước đó đã từng nghe “truyền thuyết” đáng sợvề con đường mê cung hay không mà toàn thân tôi như nổi gai ốc, độtnhiên không còn chút dũng khí nào bước vào con đường mê cung nữa.
Không được, không được, Lâm Xuân Vũ, mau mau nghĩ tới nụ cườinghiêng nước nghiêng thành của hội trưởng Mậu Nhất, tưởng tượng ra viễncảnh mày và hội trưởng Mậu Nhất gặp nhau trong con đường mê cung, tưởngtượng ra tương lai tươi đẹp có thể sánh vai với Mậu Nhất…
Dòng suy nghĩ của tôi bắt đầu xoay quanh nụ cười của hội trưởng MậuNhất, sau đó tôi hít một hơi thật sâu, ba chân bốn cẳng chạy vèo vàotrong con đường mê cung, dấn thân vào con đường ma quỷ trong truyềnthuyết.
Một tiếng đồng hồ…
Trong một tiếng đồng hồ, chỉ cần tôi kiên nhẫn đứng ở đầu con đườngmê cung, nhất định tôi sẽ gặp được hội trưởng Mậu Nhất, bởi vì sau mộttiếng nữa, tiết đầu tiên của buổi chiều sẽ bắt đầu. Mặc dù không biết vì sao hội trưởng Mậu Nhất lại đột ngột đi vào con đường mê cung này,nhưng sau một tiếng nữa, cho dù anh ấy có không muốn xuất hiện thì cũngsẽ phải xuất hiện. Trừ phi, một học sinh ngoan ngoãn như Mậu Nhất quyếtđịnh trốn học. Chỉ có điều, điều này cứ hoang đường như việc một ngàynào đó tôi sẽ trở nên yêu quý cái tên quê mùa của mình.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi liền xuất hiện một cái bong bóng vuivẻ: hội trưởng Mậu Nhất ơi, em đứng đây đợi anh, đợi anh quay lại, háiđóa hoa tươi đẹp là em đây…
Tôi vừa tưởng tượng vừa khe khẽ cất tiếng hát. Tôi tìm một chỗ ngồi thích hợp bên đường rồi nhìn thời gian trên điện thoại.
Chỉ là…
10 phút đã trôi qua!
20 phút đã trôi qua!
30 phút đã trôi qua!
Sau đó lại thêm 15 phút nữa…
Không phải chứ, đã 12 giờ 45 phút rồi, tại sao hội trưởng Mậu Nhấtvẫn không thấy xuất hiện? Hơn nữa, không biết có phải là tôi bị ảo giáchay không nhưng dường như tôi cảm thấy nhiệt độ không khí ở con đường mê cung này đang liên tục hạ xuống, thậm chí tôi còn cảm nhận được cáilạnh đang thấm qua lớp áo mùa thu mỏng manh trên người và kích thích vào da thịt tôi!
Nhìn bốn phía xung quanh tĩnh lặng không một bóng người, toàn thân tôi bắt đầu ớn lạnh.
Con đường này quả là đáng sợ. Điều khiến cho người ta hoảng sợ nhấtđó là bầu trời vốn trong xanh, nắng ấm (ít nhất là trời vẫn trong xanhlúc tôi bước chân vào con đường này), vậy mà đúng vào thời khắc nàylại…. Tôi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xanh thẫm, không biết mấy đám mây đen kia đã bay đến tự lúc nào.
Không phải chứ? Mây đen vần vũ che kín bầu trời, sao nhìn đâu cũngthấy mấy cảnh tượng đáng sợ trong phim kinh dị thế này? Cho dù võ côngcó giỏi đến mấy, đối diện với những cảnh tượng như thế này thì ai màkhông khóc thét cho nổi? Hu hu hu…hội trưởng Mậu Nhất ơi, rốt cuộc anhđang ở đâu thế? Mau ra đây đi! Tôi lo lắng nhìn ra xung quanh, sốt ruộtnhư kiến bò trong chảo lửa.
“Đi vào con đường mê cung, hiếm có ai lại không bị lạc, thậm chí cóngười đi mà không quay về!”, kì lạ, đột nhiên bên tai tôi như vang lêntiếng bàn tán của đám học sinh trong lớp.
Hu…u…u…, từng cơn gió lạnh thổi tới.
Không phải chứ!
Toàn thân tôi run rẩy vì lạnh, hai tay chắp vào nhau, tôi lẩm bẩm:cầu xin ngọc hoàng thượng đế, quan âm bồ tát, thái thượng lão quân, đông phương bất bại, tây môn vô căn…ai cũng được, xin hãy cho hội trưởng Mậu Nhất xuất hiện ở đây trừ yêu diệt quái, cứu con trở lại trường đi!
Đúng vào lúc tôi đang lẩm bẩm cầu trời khấn phật thì bầu trời tựnhiên đen kịt lại, mây đen đã che lấp cả mặt trời rồi. Hu…u….u, gió thổi ngày một mạnh hơn.
Sự hoang vắng và lạnh lẽo của con đường mê cung vốn đã làm cho tôiphát khiếp, thế mà những lời bàn tán về con đường mê cung của đám bạn cứ vang lên trong đầu, lại còn bầu cả trời đen kịt đáng sợ này nữa chứ….
“Mây đen vần vũ, trời đất tối sầm, tất cả những thứ này cho thấy trời sắp mưa đến nơi rồi! Không phải là ma quỷ chuẩn bị xuất hiện mà là sắpmưa rồi, mưa đến nơi rồi!”, mặc dù từ nhỏ đến lớn tôi đều không thíchmưa, nhưng đột nhiên vào khoảnh khắc này, tôi lại mong đó thực sự chỉ là một cơn mưa.
Nếu như bây giờ trời thực sự đổ mưa, ít nhất có thể chứng minh đượctất cả những cảnh tượng đáng sợ này chỉ là một hiện tượng tự nhiên hếtsức bình thường.
“Bạn…bạn ơi!”, đang lúc tôi căng thẳng tột độ thì đằng sau đột nhiêncó giọng nói nho nhỏ vang lên, sau đó một cánh tay vươn ra, vỗ nhẹ vàovai tôi!
“Á…a….a, ma!”, tôi hét ầm lên rồi cắm đầu chạy thật nhanh.
Không phải chứ, cái tốt không thấy đâu, chỉ thấy cái xấu. Ma quỷ thật sự xuất hiện rồi sao?
“Ma? Có ma sao? Á..a…á, đáng sợ quá!”, một tiếng hét còn lớn hơntiếng thét của tôi vang lên, bóng đen ấy chạy ngay phía sau tôi. “Ở đâu, ở đâu thế? Ma ở đâu thế bạn?”
Hả…tiếng hét của tôi đột ngột im bặt: Ma ở đâu á? Ma không phải là ngươi sao?
Tôi quay đầu lại, người tê dại như bị điện giật.
“Anh…anh là ai?”
Dưới ánh sáng u tối, tôi ngây người nhìn vào chàng trai xuất hiện trước mặt mình…
Anh…anh…anh ấy…
Quá đẹp trai! Đẹp trai như không phải người thật! Nếu như nói thực sự có thiên đường trên đời này, vậy thì anh ấy chính là một người đẹp nhất trên thiên đường.
Ánh sáng màu xám xịt chiếu lên khuôn mặt thon dài của anh, làn datrắng nõn, láng mịn không chút tì vết, mềm mại như một mỹ nhân chim sacá lặn. Sống mũi cao, thanh, toàn thân toát lên mọt vẻ anh tuấn đến khótả. Đôi môi mềm mại, đỏ hồng, ngon như một quả anh đào chín mọng. Vầngtrán cao, tóc mái buông rủ xuống vầng trán, một mái tóc óng ả và mềmmượt.
Thực ra đó vẫn không phải là điểm mấu chốt, mấu chốt chính là dướiđôi lông mày cong cong như hình trăng khuyết kia là một đôi mắt dài,trong veo và đẹp đến mức đáng kinh ngạc. Đó là một đôi mắt như có thểphát ra điện, một đôi mắt quyến rũ đến đáng sợ. Nó có thể khiến cho bấtkì người khác giới nào, à không, cả người đồng giới cũng đều bị mê hoặc.
Khi anh ấy cười, đôi mắt của anh cũng như đang cười, khóe môi hơinhếch lên, chỉ cần như vậy cũng khiến cho các mạch máu trong người tôivỡ vụn ra, khiến cho tôi rơi vào trạng thái hôn mê và chết dưới chânanh.
“Bạn làm sao thế?”
Chàng trai ngạc nhiên lên tiếng, đôi lông mày hơi nhíu lại, đôi mắttrong veo ấm áp, dịu dàng. Vào giây phút ấy, toàn thân tôi tê liệt nhưbị điện giật. Chàng trai trước mặt mình là người thật sao? Là người bằng xương bằng thịt như tôi

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT