watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8446 Lượt

dễthương, dễ thương đến mức khiến cho tôi phải say đắm!
Nhưng đúng lúc ấy, những sinh vật khác trong lớp này bỗng nhiên lạichú ý đến sự tồn tại của ngọn cỏ dại là tôi đây. Lập tức những ánh mắttò mò, thù địch, khó chịu và khinh bỉ đổ dồn lên người tôi.
“ Anh Mậu…Mậu…Nhất…”, mặt tôi đỏ lên như đít khỉ, toàn thân cứng đờra vì căng thẳng, miệng lắp bắp không ra tiếng. “Ực”, tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái trước khi nhắm mắt đưa ra lời thỉnh cầu của mình.Thượng đế ơi, con căng thẳng quá đi mất! Những nhân vật chính trong tiểu thuyết thường mở lời như thế nào trong những tình huống như thế nàyđây?
“Anh Mậu Nhất ơi, em có một thỉnh cầu…”
“Tiểu Vũ, sao cậu lại chạy từ tầng bốn xuống đây thế? Đến tìm tôià?”, “Bộp” một tiếng, khi tôi còn chưa kịp đưa ra lời thỉnh cầu của mình thì đột nhiên có người vỗ vào vai, tiếng cười quen thuộc vang lên bêntai.
“Ha ha…là Mê Cúc à!”. Tôi cười nhạt, ngoảnh đầu nhìn cô gái vừa đột ngột vỗ vai mình.
Đôi mắt phượng hoàng kiêu sa, đôi môi chúm chím hình quả anh đàochín mọng, mái tóc uốn lọn sóng bồng bềnh, cô ấy chính là một trongnhững sinh vật ưu tú trong cái lớp học này, một thiếu nữ xinh đẹp đếnmức có thể kiêu ngạo đứng trên đầu những kẻ khác.
Thu Mê Cúc là hoa khôi của trường Thần Nam, do tính cách khó nắm bắt và sở thích lạ kì, nên về cơ bản cô ấy đã trở thành một “nữ vương bệhạ” khó hiểu của lớp học quyến rũ này. Cô ấy cũng chính là bạn…à không,là bạn thân nhất của tôi.
Tại sao tôi không phải là một nữ hoàng đầy quyền lực như cô ấy chứ?Hài…mặc dù Xuân Vũ tôi không mấy có duyên với đám con trai nhưng lại rất được lòng các bạn gái. Còn Mê Cúc thì hoàn toàn ngược lại, cô ấy đượcrất nhiều nam sinh yêu quý và ngưỡng mộ. Tuy nhiên, một đặc điểm nổi bật của Mê Cúc là cô ấy rất thích đồ dùng của người khác, đặc biệt rấtthích cướp đồ dùng của người ta.
Từ khi đi học cho đến nay, Mê Cúc đã liên tục được bầu làm “nữ sinh đáng ghét nhất trong các nữ sinh đáng ghét” của trường.
Chỉ có một người như tôi, xưa nay luôn giàu tình cảm và lòng nhân ái với những người đồng giới mới không nỡ nhìn thấy Mê Cúc lúc nào cũng cô độc nên mới chịu làm bạn với cô ấy. Mọi người không ai muốn làm bạn với Mê Cúc, chỉ có tôi có đủ cái dũng khí ấy mà thôi! Chỉ có điều, Mê Cúcsẽ không bao giờ tranh giành của tôi, tôi tin là vậy!
“Toàn tập văn học của Shakespeare bằng tiếng Anh”, đôi mắt Mê Cúcsáng lên khi nhìn thấy cuốn tiểu thuyết trong tay hội trưởng Mậu Nhất.Thế là cô ấy lập tức giật lấy nó và reo lên thích thú!
Cái gì mà Shakespeare, cái gì mà toàn tập văn học thế nhỉ?
Cái mà tôi quan tâm nhất bây giờ chính là một vấn đề cực kì nangiải: thỉnh cầu một người làm “Bạn trai thế thân trong một ngày” chomình. Tôi kéo mạnh vạt áo của của Mê Cúc, ý bảo cô ấy tránh xa ra mộtchút.
Cái cô Mê Cúc này, nhìn thấy vậy lại chỉ mỉm cười nghi hoặc, sau đóchưa kịp để tôi mở miệng, cô ấy đã quay đầu lại, tiếp tục nói chuyện với hội trưởng Mậu Nhất: “Tôi nói cho cậu nghe, nếu như không tìm đượcngười thích hợp đóng vai Paris thì cho dù cậu có nghiền ngẫm kịch bản kĩ đến mấy cũng chỉ vô dụng mà thôi!”
Đáng ghét thật, chẳng nhẽ mình lấy hết can đảm đến đây thổ lộ vớianh chàng “bạn trai thế thân” kia mà lại vì mấy chuyện kịch bản với chảvăn học vớ vẩn làm cho hỏng hết cả việc hay sao?
Trong đầu tôi chợt hiện lên tiếng cười cực kì… cực kì đáng ghét củacon ranh Lí Thu Sương! Không, tuyệt đối không thể! Mình tuyệt đối khôngthể vì chút rào cản nho nhỏ này mà nản chí!
Toàn tập Shakespeare chứ gì? Được thôi, đã thế mình sẽ dùng quyền pháp của nhà họ Lâm để đánh cho nó tan tành!
“Ha ha…, cái gì mà Paris chứ? Anh ta là ai vậy?”, tôi nở nụ cườirạng rỡ, cố gắng nói chen vào giữa câu chuyện của hai người đó, “Hộitrưởng Mậu Nhất, chắc dạo này anh bận lắm nhỉ? Thực ra hôm nay em đếnđây là để tìm…”
“Ấy, Tiểu Vũ, cậu làm sao biết được lớp tôi sẽ diễn kịch nói trongdịp tết Nguyên đán này?”, hài… cuối cùng lời nói của tôi vẫn bị Mê Cúclàm gián đoạn.
Cái gì mà kịch nói

với chả Nguyên đán chứ? Mặt tôi ngây ra nhìn Mê Cúc.
“Cái gì, cậu không biết à? Tại cậu biết dạo này Mậu Nhất rất bận,tôi cứ tưởng là bởi vì cậu đã biết kế hoạch bí mật của lớp tôi chứ!”, Mê Cúc nhìn tôi nói: “Tiểu Vũ ơi, tôi nói nhỏ với cậu một bí mật này nhé,trong buổi lễ chào mừng tết nguyên đán lần này, lớp chúng tôi sẽ thamgia diễn kịch. Kịch bản là là do hội trưởng Mậu Nhất của cậu dựa trênnguyên tác vở kịch nổi tiếng ‘Shakespeare in love’, kết hợp với các nhân tố hiện đại sáng tạo ra, chắc chắn sẽ là một vở kịch độc đáo có mộtkhông hai!”
“Ha ha….thật sao?”
Tôi cười nhạt, giờ thì ai mà có tâm trạng đi quan tâm đến việc tácphẩm của ông nào đó người nước ngoài đã được cải biên như thế nào cơchứ? Vấn đề mấu chốt cần được giải quyết của tôi lúc này chính là tìmkiếm “bạn trai thế thân” kìa!
Thôi mặc kệ, dù sao thì Mê Cúc cũng không phải là người ngoài, hơnnữa, nếu như Mậu Nhất trở thành bạn trai thế thân của mình thì đến lúcđó chắc chắn Mê Cúc cũng sẽ biết thôi. Nếu đã như thế, chi bằng đưa rathỉnh cầu này với hội trưởng Mậu Nhất ngay trước mặt Mê Cúc? Thực rachuyện này cũng có gì to tát lắm đâu?
“Hội trưởng, thực ra em đến là muốn nhờ anh…”, tôi cúi đầu, lí nhí nói.
“A… Mậu Nhất này, trước mặt chúng ta đang có một ứng cử viên sáng giá đấy!”
Mê Cúc lại một lần nữa ngắt lời của tôi.
Không biết có phải là do tôi quá nhạy cảm hay là do quả thực cô ấyluôn cố tình nói chen ngang vào câu chuyện của tôi nữa? Tôi ngẩng đầunhìn vào khuôn mặt hồn nhiên, vô tội kia. Cô ấy có vẻ đang rất hào hứng.
Bốp
Tôi gõ mạnh vào đầu mình. Tôi đang nghĩ cái gì vậy nhỉ, lại đi nghingờ cả bạn thân của mình! Sao tôi có thể làm như vậy được? Cho dù bìnhthường tính cách của Mê Cúc có hơi tùy tiện, kiêu ngạo và độc đoán,nhưng mà… (Không hiểu mình đang nghĩ cái quái gì nữa?)
Dừng lại, phải trình bày lí do đến đây cho Mậu Nhất nghe mới được,nếu không tiếng chuông vào lớp lại ngân lên thánh thót bây giờ!
Tôi cố lắc lắc đầu để xua đi những phỏng đoán, hoài nghi không hay của mình. Nhưng mà…
“Ứng cử viên sáng giá? Ý gì vậy?”, Mê Cúc hào hứng nhìn tôi, huyệt thái dương còn đang giật giật bởi vì quá hưng phấn.
“Tiểu Vũ, chính là cậu… nhân vật Paris…không ai có thể hợp với vainày hơn cậu đâu!”, Mê Cúc reo lên thích thú. “Trời ơi sao mình khôngnghĩ ra ngay từ đầu cơ chứ? Tiểu Vũ, cậu còn nhớ khi còn nhỏ cậu đã đóng vai là chàng kị sĩ cưỡi ngựa bảo vệ tớ không? Mặc quần áo con trai vàolà cậu có thể mê hoặc được ối đứa con gái đấy!”
“Mậu Nhất này, chắc là cậu không biết, Tiểu Vũ của chúng ta từ nhỏđến lớn mặc dù không có duyên với bọn con trai nhưng lại rất thu hút các cô gái đấy! Nếu như để cho cô ấy đóng vai chàng Paris si tình thì nhấtđịnh sẽ nhận được nhiều phiếu ủng hộ. Hơn nữa, Tiểu Vũ lại có kinhnghiệm gì đó tương tự như Paris, nhất định cậu ấy có thể nắm được mạchtâm trạng của nhân vật này!’, đôi mắt Mê Cúc như sáng lên, miệng bắn như súng liên thanh.
Thế là thế nào? Cái gì mà Paris vậy? Rất thu hút các cô gái là sao? Cái gì mà kinh nghiệm tương tự…
Tôi trợn tròn mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cái cô Mê Cúcnày không phải lại tự ý quyết định chuyện gì phiền phức rồi chứ?
Còn nhớ hồi học lớp ba, chỉ vì một câu nói đùa của cô ấy mà tôi đãgiành được nhiệm vụ trở thành “người mẫu” cho cô giáo sinh vật, phảiđứng lên trước lớp cho cô chỉ ra vị trí các huyệt trên cơ thể, kết quảlà tôi bị điểm trúng huyệt cười, cười mất ba ngày ba đêm liền.
Còn cả năm trước, lúc ở vườn thú, chỉ vì một câu “Tiểu Vũ nhà tachắc chắn có thể” mà tôi đã được người dẫn chương trình vui vẻ mời lênsân khấu để biểu diễn tiết mục “người đẹp và quái vật”, tức là thò đầuvào miệng con sư tử ấy mà!
Còn cả năm ngoái nữa…
Oa ha ha….
“Mê cúc, tôi đến lớp cậu không phải là để giúp các cậu đóngkịch…”,tôi vội vàng nói với Mê Cúc, nhất định phải nhanh chóng ngăn côấy lại! Nếu chậm chắc chắn sẽ không kịp mất!
“Ha ha, không sai, sao tôi không nghĩ ra nhỉ. Tiểu Vũ bình thườngnhìn rất đẹp trai, hơn nữa lại có võ công cao cường, đúng là những yếutố mà người đóng nhân vật này cần đến!”, Mậu Nhất nhìn tôi, miệng mỉmcười, ánh mắt chứa chan hi vọng.
Nụ cười ấy, ngọt ngào cứ như là sô cô la tan chảy, khiến cho trái tim tôi không khỏi phập phồng!
“Tiểu Vũ, em có thể giúp anh việc này được không? Anh biết bảo emdiễn vai nam chính là làm khó cho em. Hay thế này đi, nếu như trong mộttuần mà anh không tìm được người nào thích hợp hơn em, em có thể nhậnlời giúp anh được không?”, nhìn thấy tôi có chút do dự, Mậu Nhất bèn nói tiếp.
Nếu như em đồng ý với yêu cầu này của anh thì anh có thể đáp ứng yêu cầu làm bạn trai thế thân một ngày cho em không? À, không, không đúng,có thể nhận lời làm bạn trai của em được không?
Tôi ngây người ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của Mậu Nhất. Cố lấy hếtdũng khí, tôi định mở miệng nói ra những lời trái tim muốn nói.
“Hội trưởng, em muốn…’
“Reng….reng…reng….”
Cái chuông chết

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT