|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lại không để ý đến.”
Làm hại ư?
Lý Mộ Bạch lại cười khổ.
Hiện tại, cuối cùng hắn cũng hiểu được Nhiếp Đông Nhạn hỏi vấn đề kỳ quái đến tột cùng là vì cái gì.
Vì thế, đến lúc vợ chồng con trai của Tông Chấn Nhạc trở về, người nhà bắt đầu khẩn trương bận rộn lên, mua sắm, bố trí, đợi đến Tết Trung thu, là lúc đoàn tụ sum vầy, Tông Chấn Nhạc đem cháu ngoại mà mình yêu mến nhất gả ra ngoài.
Ác Diêm La thì sao, thanh danh đều là giả dối, lời đồn đãi cũng không có khả năng tin được, ông tin tưởng ánh mắt của đứa cháu mình, cũng tin tưởng nhận thức cùng phán đoán của chính mình đối với Lý Mộ Bạch ở đây đã hơn tháng, quan trọng nhất là, làm như vậy khẳng định sẽ tức chết con rể hỗn láo của ông!
Tên hỗn trướng kia trộm con gái của ông, ông liền trộm con gái của tên hỗn trướng kia
☆ ☆ ☆ ☆ ☆
Ngóng nhìn ra ngoài cửa sổ bầu trời đêm, vầng trăng chính giữa, không khí yên tĩnh mà thanh thản, bất giác Lý Mộ Bạch nhắm mắt lại hưởng thụ phần không khí điềm tĩnh ấm áp này.
Đột nhiên cây nến hỉ long phượng sáng lên, vì thế, Lý Mộ Bạch từ từ xoay người lại, lặng lẽ nhìn tân nương tử ngồi ở mép giường, một lát sau, mới sải bước đi đến trước giường, nhặt lên đòn cân trên bàn, nhẹ nhàng vén lên khăn voan hồng của tân nương tử.
Dưới mũ phượng, Nhiếp Đông Nhạn có vẻ đẹp kiều diễm mê người, hai hàng lông mày như lá liễu, trên cánh hoa thần phủ lớp son đỏ tươi, da trắng như tuyết, hai gò má thoa phấn hồng, đôi mắt trong suốt như nước, đẹp mê hồn, xinh đẹp đủ để cướp đi hồn phách của người ta.
Ánh mắt Lý Mộ Bạch nhu hòa lẳng lặng nhìn nàng, Nhiếp Đông Nhạn nhìn nhanh liếc hắn mắt một cái, chợt lại hạ mí mắt xuống, thần thái không yên bất an.
“Thiếp… Thiếp biết, chàng cũng không thích thiếp, ép chàng cưới thiếp như vậy thật sự quá đáng.” Nàng ấp úng ngập ngừng nói. “Nhưng là thiếp thề, thiếp nhất định sẽ làm thê tử tốt, thiếp… Thiếp đã thề ở trước mặt ông ngoại, sau khi thành thân, nhất định sẽ tuân theo giáo huấn xuất giá tòng phu, từ nay về sau mọi chuyện thuận theo phu quân phân phó, không thể có nửa điểm làm trái, nếu… Nếu chàng có cái gì không hài lòng, có thể trực tiếp nói với thiếp, thiếp nhất định sẽ sửa, cho nên… Cho nên…”
Nàng lặng lẽ lau đi nước mắt ở khóe mắt, nhưng lại càng nhiều nước mắt vội vã trào ra khỏi vành mắt.
“Xin chàng đừng chán ghét thiếp được không? Thiếp thật sự…” Vì khẩn trương mà hai tay run run bất an, nắm chặt lại một chỗ, không ngừng xoay. “Thật sự sẽ cố gắng làm thê tử tốt, thật sự, thiếp thề…” Hiện tại nàng mới biết được chính mình sợ bị hắn chán ghét đến cỡ nào.
Lý Mộ Bạch khẽ thở dài, nâng tay gỡ bỏ mũ phượng, mái tóc đen như mây nhất thời rơi xuống, lại nghiêng người ngồi xuống bên cạnh nàng, lấy tay áo lau đi nước mắt của nàng.
“Ta không ghét nàng.”
“Thật vậy sao?” Đôi mắt mang theo cả nước mắt ngước nhìn lên, sợ hãi nhìn hắn. “Thật sự không ghét thiếp?”
“Thật sự, ta không ghét nàng, một chút cũng không ghét nàng.” Lý Mộ Bạch dịu dàng nói, sau đó đứng dậy đi rót hai chén rượu lại đây, một ly bưng cho Nhiếp Đông Nhạn. “Làm việc cả ngày, nàng rất mệt mỏi, uống xong rượu giao bôi, chúng ta nghỉ tạm đi!”
Vì thế, hai má thẹn đỏ ửng lên, giống một mảnh vải đỏ.
Một lát sau, màn trướng nhẹ nhàng buông xuống, ánh trăng lẳng lặng nhìn chăm chú vào long phượng hỉ chúc lại liên tục mở ra hai đóa hoa, lặng yên cười rộ lên…
☆ ☆ ☆ ☆ ☆
Sau khi thành thân, Lý Mộ Bạch nhu hòa không thay đổi không màng danh lợi, nhưng tất cả mọi người có thể cảm nhận được sự vui sướng Nhiếp Đông Nhạn, nàng tựa như chim khách hưng phấn bay tới bay lui mọi nơi toát ra niềm sung sướng của nàng, giống như nếu không làm như vậy, quá nhiều vui thích sẽ làm cho nàng nổ tung.
Nhưng mà Tông Chấn Nhạc cùng vợ chồng con trai cùng cháu vẫn thức thời tận lực không đi quấy rầy thời khắc bọn họ ở cùng một chỗ. Nửa tháng sau, Tông Chấn Nhạc liền mang theo đứa con Tông Định Văn cùng cháu trai ra ngoài săn bắn mùa thu, ít nhất phải một tháng sau mới có thể trở về, mà vợ Tông Chấn Nhạc phải xuống núi vì con gái xuất giá đang ở cữ, vì thế, gian nhà tranh trong núi chỉ còn lại có hai vợ chồng nhỏ thôi.
“Tốt lắm!” Hầu hạ Lý Mộ Bạch mặc xong xiêm y sau, Nhiếp Đông Nhạn lui ra phía sau từng bước, vừa lòng mỉm cười.
Ánh mắt Lý Mộ Bạch nhìn trên vạt áo cùng cổ tay áo thêu mấy phần bạch trúc, lịch sự tao nhã, phiêu dật.
“Bộ xiêm y này là do nàng làm ư?”
“Làm trước khi thành thân một tháng.” Nhiếp Đông Nhạn gật đầu nói, sau đó nhẹ nhàng xoay người ra khỏi phòng. “Thiếp đi làm đồ ăn sáng, trước đó chàng có thể đi xem sách, đi tản bộ.”
Ai cũng có thể nhìn ra được nàng có bao nhiêu cố gắng làm thê tử tốt để lấy lòng phu quân.
Ánh mắt Lý Mộ Bạch nhìn theo bước chân nàng, trầm tư một lát, cũng theo sau ra cửa, khoanh tay bước chậm vào khu rừng râm mát, hơi gió thổi tới đã có chứa một tia lạnh, không khí thấm lạnh mà khoan khoái.
M hắn đi tới một chỗ hiểm trở trên vách đá, nhìn ra cảnh sắc đặc sắc ngoài núi xa, rơi vào mảng trầm tư suy nghĩ.
Không biết qua bao lâu, một chiếc áo choàng có lót lông cáo lặng lẽ phủ lên đầu vai hắn.
“Đồ ăn sáng đã làm xong?” Chưa có quay đầu lại, hắn hỏi.
“Làm xong.”
“Chúng ta trở về đi!”
Trở lại, trước hắn trước đem tiểu thê tử nhét vào khuỷu tay lấy áo choàng quấn chặt lại, rồi dựa sát vào nhau đi trở về.
Sau khi ăn, Nhiếp Đông Nhạn rửa xong bát liền trở về phòng, thấy Lý Mộ Bạch đang nhìn sách, liền pha chén trà nóng đặt ở bên cạnh hắn, lại lẳng lặng ngồi ở một bên làm vợ hiền, nhìn Lý Mộ Bạch thích mặc màu đen, cũng thêu bạch trúc hoặc lá trúc thanh nhã ở vạt áo cùng cổ tay áo.
Chốc lát sau, Nhiếp Đông Nhạn thỉnh thoảng ngẩng đầu, thấy Lý Mộ Bạch buông sách nhìn ngoài cửa sổ.
“Mộ Bạch.”
Lý Mộ Bạch nhìn nàng. “Ừ?”
“Thiếp vẫn muốn hỏi chàng đây!” Nhiếp Đông Nhạn cắn đứt đầu sợi chỉ. “Năm ấy thiếp gặp ở chùa Pháp Hải có đúng là Tiếu Diêm La không?”
Lý Mộ Bạch vuốt cằm. “Là đại ca.”
“Đại ca?” Ánh mắt Nhiếp Đông Nhạn hoang mang. “Nhưng mà…”
“Trên giang hồ truyền lại đều không phải là sự thật, Thất Diêm La không phải là anh em ruột thịt, mà là huynh đệ tỷ muội kết nghĩa kim lan, tam tỷ, ngũ tỷ đồng thời cũng là đại tẩu, nhị tẩu.” Lý Mộ Bạch cầm trà lên uống một ngụm. “Trên thực tế, sư phụ của chúng ta cũng là nghĩa huynh đệ kết bái, sau khi chúng ta thành tài, bọn họ sẽ đem Diêm La Cốc để lại cho chúng ta, cùng nhau đi chơi, nói đúng hơn là không trở về nữa.”
“Thì ra là thế.” Nhiếp Đông Nhạn lặng yên suy nghĩ, lại hỏi: “Bọn họ cũng đều là cô nhi giống chàng sao?”
“Ừ, chúng ta đều là cô nhi bất ngờ chịu tai họa diệt môn, sau khi học thành đều đi báo thù.” Ánh mắt Lý Mộ Bạch nhìn vào hư không, giọng nói nhỏ nhẹ lại mang theo vài phần của trẻ. “Cho nên chúng ta đều rất thống hận người vô lương tâm, có ước định cùng nhau, xuống tay tuyệt không khoan dung, nếu không hôm nay chúng ta không đành lòng, có khả năng ngày sau người khác thống khổ.”
Rất cực đoan!
Nhưng, có thể trách bọn họ sao?
“Mộ Bạch.”
“Hử?”
“Thiếp có thể thỉnh cầu chàng một sự việc được không?”
Lý Mộ Bạch không chút để ý, đặt chung trà xuống. “Nàng nói đi.”
Không biết bắt đầu từ khi nào, tiếng nói của Nhiếp Đông Nhạn không còn hoạt bát cười khẽ nữa, mà trở nên tựa như dòng nước, nỉ nỉ non non, mềm mại nhỏ nhẹ, khiến người nghe có cảm giác ngọt ngào mê người vô cùng, bất kể nam nhân rất cao ngạo đều không tự giác buông tự tôn, thầm nghĩ hòa tan cảm xúc vào sự dịu dàng của nàng.
Nhiếp Đông Nhạn cũng buông chiếc áo đang thêu dở, biểu tình rất nghiêm túc nhìn hắn. “Nếu có một ngày, thân nhân của thiếp cũng làm chuyện không có lương tâm, xin chàng không cần đích thân xuống tay, chàng có thể kêu ca ca chàng tỷ tỷ đệ đệ hoặc bất kỳ ai khác đến động thủ, nhưng không cần là chàng, có thể chứ? Xin chàng không cần tự tay thương tổn thân nhân của thiếp, có thể chứ?”
Lý Mộ Bạch nhìn chăm chú nàng một lúc lâu.
“Ta đáp ứng nàng, tuyệt đối không tự tay thương tổn thân nhân của nàng.”
Đôi môi nở một nụ cười tươi tắn hiện lên hai má đồng tiền xinh đẹp, “Cám ơn.” Nhiếp Đông Nhạn cảm kích nói.
“Không cần cảm tạ ta.” Lý Mộ Bạch nhẹ nhàng nói. “Ta hiểu được của khó xử của nàng.”
Nhiếp Đông Nhạn đang định tiếp tục thêu tiếp, dường như chợt nhớ tới cái gì a một cái.
“Đúng rồi, còn có một việc muốn nhờ chàng.”
“Nàng nói đi.”
“Thiếp biết nội công của chàng thâm hậu không sợ lạnh, nhưng là chàng luôn chỉ mặc chiếc áo dài như vậy, cho dù trời lạnh cũng đều như vậy, thiếp chỉ nhìn thôi cũng đã muốn phát run, không biết chàng chừng nào thì bị đông lạnh thành khối băng, cho nên xin chàng, cho dù chỉ là an ủi thiếp cũng được, trời lạnh thì mặc thêm mấy bộ quần áo được không?”
“…”
Một tháng sau, tuyết bắt đầu rơi, đáp ứng yêu cầu ‘người xem’, Lý Mộ Bạch mặc thêm mấy cái áo bông vừa dày vừa ấm, từ xa nhìn lại như một người béo mập mạp, bất cứ lúc nào cũng có thể té trên mặt đất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




