watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5901 Lượt

lăn qua lăn lại.

Đã hơn mười năm nay hắn đã không mặc nhiều quần áo như vậy!

☆ ☆ ☆ ☆ ☆

Đông chí, tuyết rơi nhiều bay tán loạn, tiếng gió ầm ĩ, Viễn Sơn gần như là một thế giới màu trắng, đẹp thì có đẹp, nhưng mà sợi băng hàn quả thật cũng lạnh đến tận xương, thời điểm tốt nhất là ngồi ôm lò sưởi, lấy bông phủ lên người.

“Cái này gọi là lò sưởi?”

“Đúng vậy!”

“Xin hỏi vừng ở nơi nào? Cay ở nơi nào?”

Nhiếp Đông Nhạn đem tương ớt đổ lên cái đĩa trước mặt Tông Chấn Nhạc. “Thế nào! Không ở chỗ này sao?”

Tông Chấn Nhạc không biết nên khóc hay cười trừng mắt cái đĩa tương ớt trước mắt. “Không phải là thêm nước canh bên trong sao?”

“Nhưng Mộ Bạch không thích ăn cay!” Nhiếp Đông Nhạn hợp tình hợp lí nói.

Tông Chấn Nhạc lườm Lý Mộ Bạch một cái, “Hắn thích uống rượu!” Dường như hắn lên án.

“Như thế thì sao?”

“Rượu cũng là cay.”

“Uống vào trong bụng sẽ không cay, ông cũng không thể nuốt toàn bộ thịt bò cải trắng vào trong bụng đấy thôi!” Nhiếp Đông Nhạn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ cãi lại.

Tông Chấn Nhạc kinh ngạc một chút, sau đó thở dài. “Được lắm, có phu quân rồi thì không cần ông ngoại.”

“Cháu không

“Không cần nhường ông nữa, Mộ Bạch.” Nhiếp Đông Nhạn ngăn cản việc Lý Mộ Bạch nói chuyện, cũng làm mặt quỷ với Tông Chấn Nhạc. “Không ăn cay cũng sẽ không chết, ông cũng nhiều tuổi rồi, còn cùng vãn bối tranh giành, có muốn cháu mua mứt quả cho người không, ông ngoại?”

Một bên Tông Định Văn cùng vợ con ba người không hẹn mà cùng bật cười, Tông Chấn Nhạc hung hăng liếc mắt trừng bọn họ một cái, không tình nguyện đem thịt thái mỏng để vào nồi đun nước hấp chín, rồi rưới tương ớt ăn, Nhiếp Đông Nhạn cười trộm, thay Lý Mộ Bạch gắp thịt bò cải trắng, thịt dê củ cải.

“Mộ Bạch, mau ăn, ông ngoại ăn cái gì cũng không dùng răng cắn, nhưng mà có thứ sẽ không ăn!”

Bình thường, trên bàn cơm nếu là có nam nhân, dùng bữa ăn càng về sau càng biến thành uống rượu, một người nam nhân hoàn hảo, chính mình uống rượu sẽ không có thú vị, uống không được bao nhiêu, nếu là ba đại nam nhân cùng một chỗ thì…

“Nào, Mộ Bạch, cạn thêm chén nữa!”

Lý Mộ Bạch tuân lệnh lại cạn một chén, khuôn mặt thanh tú hồng hào, ánh mắt lại trong suốt nhu hòa như cũ, trái lại Tông Chấn Nhạc, ánh mắt sớm lờ mờ mồm miệng không rõ.

“Đủ rồi! Ông ngoại.” Nhiếp Đông Nhạn nhìn xem vừa bực mình vừa buồn cười. “Về phòng ngủ thôi!”

“Không cần!” Nói cho hết lời, xem một chút, mặt Tông Chấn Nhạc đã muốn vùi vào bên trong cái đĩa tương ớt rồi.

Mọi người không khỏi thất thanh cười to, Tông Định Văn nâng đầu phụ thân dậy, lại gọi con trai cùng nhau đem Tông Chấn Nhạc trở về phòng đi ngủ.

“Nếu ông ngoại say, Mộ Bạch, chàng đi ngủ trước đi!” Cùng Lý Mộ Bạch cùng nhau trở về phòng, Nhiếp Đông Nhạn một bên hầu hạ hắn cởi ra từng chiếc áo dài, tò mò đánh giá mặt của hắn, hỏi: “Mặt của chàng thật là đỏ a! Thiếp nghĩ chàng cũng không dùng nội công áp chế cảm giác say, đúng hay không?”

Lý Mộ Bạch ngồi xuống ở mép giường, gật đầu.

Nhiếp Đông Nhạn ngồi xổm xuống thay hắn thoát giày. “Đúng là nhìn không ra! Tửu lượng của chàng lại tốt như vậy.”

“Mấy người huynh đệ kia của ta đều r thích uống rượu, một ngày không uống thì cả người khó chịu, hơn nữa mỗi lần đều phải kéo ta cùng uống.” Lý Mộ Bạch khẽ nói, cởi giày xong liền nhấc chân dịch chuyển trên giường. “Uống uống, cũng ít nhiều tăng thêm chút tửu lượng.”

“Khó trách.” Nhiếp Đông Nhạn lẩm bẩm nói. “Nhưng là chính chàng cũng thích uống?”

Lý Mộ Bạch suy nghĩ một chút, “Xem như thích đi!” Hắn nói, sau đó nằm xuống.

“Thích là tốt rồi, như vậy thiếp không cần ngăn cản ông ngoại tìm chàng uống rượu.” Nhiếp Đông Nhạn tựa như thê tử dịu dàng nhất chăm sóc kéo chăn thay hắn. “Chàng ngủ trước, thiếp muốn đi giúp mợ dọn dẹp một chút. Có muốn để chậu ở đây không?”

“Không cần.”

Khi Nhiếp Đông Nhạn trở lại phòng trước thì vợ Tông Định Văn đã dọn dẹp đến phòng bếp rửa dọn, nàng ở một bên hỗ trợ.

“Cháu rể cũng say ư?”

“Mới không có, hoàn toàn thanh tỉnh!” Nhiếp Đông Nhạn đắc ý nói. “Không giống như ông ngoại, chỉ biết nói mạnh miệng, chỉ có ông là say thôi.”

Vợ Tông Định Văn cười ha ha. “Khó được gặp được đối thủ tốt như vậy, công công khó tránh khỏi uống nhiều hai chén.”

“May mắn không phải mỗi ngày đều uống.” Nhiếp Đông Nhạn lẩm bẩm. “Bằng không cháu đã sớm lôi kéo Mộ Bạch đi!”

Vợ Tông Định Văn lườm nàng một chút. “Nói đến, hai ngày trước cha cháu phái người đến thúc giục cháu trở về, cháu…”

“Cháu không quay về đâu!” Nhiếp Đông Nhạn quả quyết nói. “Dù sao cháu cũng đã lập gia đình, cha không quản nổi cháu.”

“Không thể nói như vậy, Nhạn nhi, tuy rằng cháu là gả cho người, nhưng mà không đúng là tướng công của cháu không mang cháu về nhà mẹ đẻ, tướng công cháu làm sao mà mang cháu về nhà được?”

“Hả? Là như vậy sao?” Nhiếp Đông Nhạn bừng tỉnhnhận ra. “Khó trách Mộ Bạch cũng không nói mang cháu quay về Diêm La Cốc.”

“Cưới khuê nữ nhà người ta, lại cũng chưa bái kiến qua nhạc phụ, đạo lý không thể nào nói nổi.” Vợ Tông Định Văn nói. “Tựa như cha năm đó sau khi thành thân cùng mẹ cháu, hắn cũng là thiếu chút nữa bị ông ngoại cháu đánh chết, kiên trì đến bái kiến nhạc phụ.”

“Nhất định phải như thế sao?” Nhiếp Đông Nhạn không tình nguyện than thở.

“Cho dù cháu không thèm để ý, tướng công nhà cháu cũng sẽ để ý, nhìn hắn là một người có quy củ, cũng không tùy tiện giống như cháu.”

“Hắn có thể nói với cháu!”

“Đó là hắn quan tâm, biết cháu trốn nhà đi, cho nên muốn đợi cho chính cháu nguyện ý trở về rồi nói sau.”

“Hắn là bị buộc cưới cháu, cần gì phải quan tâm!” Nhiếp Đông Nhạn thở dài.

“Cho nên cháu càng phải để ý hắn một chút!”

Nhiếp Đông Nhạn không khỏi trầm mặc, một hồi lâu sau, nàng rốt cuộc hạ quyết tâm.

“Được rồi! Trở về nhà thôi.”

“Khi nào thì đi?”

“Tuyết ngừng rơi đi.”

“Trời mới biết trận tuyết này khi nào thì mới có thể ngừng rơi.”

“Cho nên, từ từ sẽ về!”

“…”

Ảnh Minh Hoạ

Ảnh minh hoạ

Tải Game SkyGarden 135 – Game Chăm Farm Ấn Tượng

Chương 5

Ngày cúng ông táo, là ngày tẩy trần, cũng là ngày tổng vệ sinh, vì để kịp lễ mừng năm mới, từng nhà bắt đầu dọn dẹp từ phòng bếp, lau đồ vật, thay mới cửa sổ giấy, khiến cho trong ngoài căn phòng rực rỡ hẳn lên.

Không cần phải nói, quét dọn Nhiếp phủ rộng lớn cũng không phải chuyện dễ dàng, chỉ là mua hơn mười cái chổi, gần như, dường như huy động toàn bộ người trong phủ, bao gồm nữ chủ nhân của Nhiếp phủ – vợ kế Hạnh phu nhân, bà cũng chạy trước chạy sau

Ngoại trừ nam chủ nhân Nhiếp phủ Nhiếp Văn Siêu, ông vội vàng ở trong thư phòng đập bàn chửi ầm lên.

“Cái nha đầu gian trá kia, đến tất niên vẫn chưa trở lại, hay là nó không cần cái nhà này nữa sao?”

Dáng người thon dài, mặt trắng như ngọc, mặc dù Nhiếp Văn Siêu đã qua tuổi năm mươi, lại vẫn tuấn lãng sái dật, tuấn tú lịch sự, áo dài màu trắng bằng xa tanh càng lộ vẻ ung dung cao nhã, nhưng giờ phút này, đừng nói cái gì cao nhã, ngay cả nửa điểm khí chất ông cũng không có, đều bị chính ông gào mất

“Rốt cuộc con có phái người đi thúc giục hay không?”

“Có a! Cha.” Nhiếp Nguyên Xuân thật cẩn thận nói. “Sau tháng tư sẽ quay về.”

“Nha đầu kia nói như thế nào?”

“Mọi người đi chưa gặp qua muội muội, chỉ thấy ông ngoại, ông ngoại nói…” Nhiếp Nguyên Xuân nuốt nước miếng. “Nói khi nào muội muốn trở về thì tự nhiên sẽ trở về.”

“Quỷ nha đầu kia… Quỷ nha đầu kia…” Nhiếp Văn Siêu tức giận đến nỗi lỗ mũi phun khí, phanh một tiếng ngồi xuống, đã không biết nên mắng thế là tốt hay không nữa. “Rốt cuộc nàng muốn như thế nào?”

“Có lẽ…” Nhiếp Nguyên Xuân chần chờ. “Có lẽ nàng là biết cha tính năm tới sẽ cho nàng thành thân, cho nên cố ý muốn kéo dài tới ngày cuối cùng mới trở về.”

“Năm tới thành thân?” Nhiếp Văn Siêu lại là một trận rít gào. “Còn thành thân cái gì, người chạy, cái gì cũng chưa chuẩn bị, làm sao còn có thể thành thân!”

Nhiếp Nguyên Xuân không dám lên tiếng.

“Cái nha đầu kia…” Nhiếp Văn Siêu nghiến răng nghiến lợi nói. “Ta đã muốn nói cho chính nàng chọn còn không được sao?”

“Nhưng là muội không vừa ý những người mà chúng ta chọn cho nàng!” Nhiếp Nguyên Xuân buột miệng nói ra.

Phanh một tiếng cái bàn vỡ thành hai nửa, Nhiếp Nguyên Xuân bị dọa sợ, không tự chủ được liên tục rút lui vài bước, chỉ sợ phụ thân tức quá không cẩn thận cũng đem hắn chém thành hai nửa.

“Nàng không vừa ý?” Nhiếp Văn Siêu phẫn nộ điên cuồng hét lên, lại nhảy dựng lên. “Ta vì nàng chọn người thì có cái gì không tốt? Tư Mã Thanh Lam là con một của Hoài Nam Kiếm, anh tuấn tiêu sái, tao nhã, lại đã học hết chân truyền của phụ thân, vị hôn phu như vậy còn không đủ để cho nàng hãnh diện ư?”

Nhiếp Nguyên Xuân không nói, cũng không phải hắn phải gả, hắn làm sao có tư cách bình luận.

“Còn có, Chu Diệu Quần kia mặc dù là cũng bình thường, cũng không võ công, nhưng đường

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT