watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5888 Lượt

dân tị nạn di chuyển ồ ạt như nước thủy triều, hết đám này đến nhóm khác đi đến các thị trấn lân cận, ánh mắt bất lực, bàn tay xin xỏ bẩn thỉu, tình cảnh bi thương, khó khăn, dường như đến nơi nào cũng gặp, người ta nhìn thấy mà chua xót.

Hàm răng cắn chặt môi dưới, đôi mắt rưng rưng, lòng Nhiếp Đông Nhạn tràn đầy chua xót, hận không thể về nhà đem mấy xe bạc tới cứu tế bọn họ, nhưng là…

Lý Mộ Bạch hoàn toàn thờ ơ.

Nhiếp Đông Nhạn kinh ngạc nhìn chăm chú vào Lý Mộ Bạch, vẻ mặt của hắn giống như mọi ngày, ánh mắt trong suốt dịu dàng như trước, cũng không có khinh thường, nhưng cũng không có sự thông cảm, không có thương xót, giống như là hắn không nhìn không thấy cái gì cả.

Vì sao? Hắn mù sao? Hắn thật sự không biết là dân bị nạn trôi dạt có biết bao nhiêu thê thảm hay sao?

“Ngươi không nhìn thấy những người dân bị nạn hay sao?” Nhiếp Đông Nhạn nhịn không được muốn hỏi.

“Nhìn thấy.”

Thì ra hắn không phải người mù.

“Như vậy…” Nhiếp Đông Nhạn vẫn nhìn chằm chằm Lý Mộ Bạch như cũ. “Ngươi không nghĩ sẽ cứu bọn họ sao?”

“Không muốn.” Lý Mộ Bạch không chút do dự gạt bỏ, lời nói vẫn nhỏ nhẹ như cũ, lại cũng không thèm liếc mắt nhìn Nhiếp Đông Nhạn một cái.

Trầm mặc trong chốc lát.

“Ngươi không đồng tình với bọn họ?”

“Không.”

“Không thể giúp bọn họ được sao?”

“Không.”

“Vì cái gì?” Nhiếp Đông Nhạn không tự chủ được mà đề cao giọng, oán giận chồng chất mỗi một chữ đều tựa như mũi tên bén nhọn.”Bọn họ rõ ràng đáng thương như vậy, do vậy mới cần người ta giúp nha!”

Lúc này, Lý Mộ Bạch mới thản nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái, “Người cần giúp thật sự chưa chắc cần giúp đỡ.’’ Hắn nhỏ giọng mà nói. “Người đáng thương cũng có nhiều khả năng sẽ quay lại cắn ngươi một phát.”

Hai mắt nhíu lại, Nhiếp Đông Nhạn đang định phản bác lại, nhưng không biết vì sao, nàng lại nuốt kích động trở lại, thay vào đó lại là ánh mắt đăm chiêu nhìn Lý Mộ Bạch. Cho đến bọn họ đi vào nhà trọ thuê hai gian phòng, sau khi rửa mặt chải đầu, Lý Mộ Bạch đến gõ cửa phòng của nàng.

“Nhiếp cô nương không muốn dùng bữa tối sao?”

“Có, nhưng mà…” Nàng vẫn dùng ánh mắt đăm chiêu nhìn hắn như cũ. “Chúng ta gọi mang vào phòng có được hay không?”

Một lát sau, đang chờ đợi bữa tối đưa tới thì Nhiếp Đông Nhạn giật mình nhìn chăm chú vào Lý Mộ Bạch như trước, thần sắc của hắn vẫn không có nửa điểm khác thường.

“Nhớ lại trước đây, ông ngoại cho ta một con chó nhỏ, ta rất thích nó, bởi vì nó rất thông minh, nghe lời lại trung thành.” Đột nhiên, Nhiếp Đông Nhạn nói chuyện. “Ông ngoại cũng nói, chó vĩnh viễn sẽ không phản bội người, ta nghĩ, không ai là không thích mới phải.”

Lý Mộ Bạch lẳng lặng lắng nghe, ánh mắt mang theo một tia hoang mang, hiển nhiên là không rõ Nhiếp Đông Nhạn vô duyên vô cớ nói cái đó làm gì.“Nhưng có một ngày, trong nhà có một tên người hầu mới tới, làm việc hết sức chăm chỉ, nhưng mà không biết vì cái gì, hắn lại rất ghét chó, chỉ e sợ tránh không kịp.” Nhiếp Đông Nhạn tiếp tục nói. “Ta nghĩ tất cả biện pháp muốn cho hắn hiểu được con chó nhỏ thật ra là rất trung thực đáng yêu, nhưng trước sau hắn không thể nhận, nhưng ta không chịu nhận thua, nghĩ rằng phải khiến cho hắn thích con chó nhỏ của ta trước đã, vì thế bắt buộc hắn mỗi ngày mang con chó nhỏ của ta đi ra ngoài tản bộ, giúp nó tắm rửa, cho nó ăn cơm, cho đến tận khi mẹ ta ngăn cản hành vi ngây thơ của ta…”

“Nhạn nhi, con có chú ý tới, tay trái A Phúc không được linh hoạt cho lắm?”

“Có chú ý tới! Mẹ, có phải tay trái A Phúc bị thương hay không?”

“Không, hiện tại hắn không có bị thương, nhưng trước đây rất lâu, cánh tay trái của hắn từng bị thương, bị chó cắn, hơn nữa con chó điên kia là con chó mà hắn yêu thương từ nhỏ.”

“Hả? Sao… Sao lại bị cắn như vậy?”

“Càng tệ hơn là, con chó điên kia cũng cắn chết em gái của hắn.”

“Trời… Trời ạ!”

“Vào một đại nạn đói năm kia, cả nhà bọn họ chính mình cũng không có cái gì để ăn, làm sao còn có dư thừa thức ăn cho chó? Mà con chó nhỏ tuy là trung thực, nhưng tuyệt đối cũng không có ngoại lệ. Bởi vậy, Nhạn nhi…”

“…Không thể vì người khác không giống chúng ta mà cho rằng người ta sai, phải nghĩ lại xem người ta đã trải qua chuyện không vui gì mà lại như vậy.” Từ đầu đến cuối hai mắt Nhiếp Đông Nhạn vẫn nhìn không dời Lý Mộ Bạch. “Chắc là mẹ ta muốn nói như vậy, ta nghĩ, ngươi… Chắc là cũng như vậy đi.”

Giống như sư thầy nhập định, thần sắc Lý Mộ Bạch không thay đổi chút nào, từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt nhu hòa dường như lại toát ra một ngọn lửa, sau đó, hắn hạ mí mắt xuống giấu ngọn lửa kia đi.

Thật lâu sau… Thật lâu sau…

“Tiên phụ cũng từng là người trong võ lâm.” Rốt cuộc hắn cũng lên tiếng. “Tuy không phải là người có tiếng tăm lừng lẫy, nhưng cũng hành tẩu giang hồ bao nhiêu năm, khó tránh khỏi có người chết trong tay hắn. Cho đến hắn rời khỏi giang hồ thành thân sinh con, quay đầu nhìn tuổi trẻ đầy xúc động thì nhớ tới những chuyện ngu xuẩn đã làm, quyếtđi chuộc tội…”

Âm thanh đặc biệt rất nhỏ, dường như không nghe được.

“Vì thế, người trở thành làm một người vô cùng lương thiện thích giúp đỡ người khác, cho dù đối phương có biết người, không biết người, hoặc là người trong giang hồ, không phải là người trong giang hồ, chỉ cần tới cửa để van xin giúp đỡ, người cũng không hỏi nguyên do, không suy nghĩ tận tâm giúp đỡ đối phương. Cứ như vậy trên dưới mười năm, người cứu giúp người khác không dưới mấy trăm người, hơn nữa quyên

tiền giúp nạn thiên tai với số lượng lớn, nói là ngàn vạn người cũng không quá đáng…”

Nói đến tận đây, hắn đột nhiên khẽ vung ống tay áo.

“Có một ngày, khi người rời xa nhà đi khám bệnh thì cứu được một vị bị kẻ thù ám sát sau đó cùng trở về, đó là đại hiệp có uy tín cực cao trong bạch đạo, tiên phụ chẳng những cứu hắn, lại thành thật cùng hắn trở thành bạn tri kỷ, đối với hắn không hề cảnh giác…”

Thật không ngờ tới, vị bạch đạo kia thể hiện ra bên ngoài thì hết sức quang minh lỗi lạc, thực ra lại âm thầm mơ ước gia tài bạc triệu Lý gia, vì thế cùng bọn ăn trộm giả làm cường đạo cướp sạch Lý gia, đem toàn bộ Lý gia cao thấp hơn bảy mươi người giết hết, bao gồm Lý phụ, bốn anh chị em của Lý Mộ Bạch, chỉ buông tha Lý phu nhân cùng Lý Mộ Bạch năm đấy mới tám tuổi.

Giữ lại Lý phu nhân, bởi vì tên súc sinh lòng lang dạ sói kia thèm nhỏ dãi sắc đẹp của Lý phu nhân; lưu lại Lý Mộ Bạch, bởi vì muốn bắt Lý Mộ Bạch đến uy hiếp Lý phu nhân thuận theo hắn.

Rồi sau đó, hắn tuyên bố ra bên ngoài là nhận di ngôn của Lý phụ ủy thác chăm sóc cô nhi quả phụ Lý gia, không chỉ có công khai chiếm lấy gia sản Lý gia, ngay cả Lý gia chủ mẫu cũng thuận tiện thu nạp.

Đương nhiên, nói như vậy không nhất định có thể lừa dối người, nhưng nếu là đã chịu qua ân huệ của Lý gia, cũng đã ở lâu trong Lý gia ăn không phải trả tiền nhiều năm, hơn mười vị thực khách cũng trăm miệng một lời vì hắn mà nói lời ‘làm chứng’, cho dù có nghi vấn cũng không thể nghi ngờ mà chất vấn.

Cho nên, không ai hoài nghi hắn, một người cũng không có.

“…Vì ta là trẻ mồ côi duy nhất còn sót lại của Lý gia, tiên mẫu chịu nhục thuận theo tên súc sinh kia, âm thầm nghĩ tất cả biện pháp muốn đem ta tống xuất ra khỏi Lý gia. Một năm sau, bà rốt cuộc thành công tránh đi t súc sinh kia đem ta phó thác cho người đáng tin cậy được, ban đêm liền thắt cổ tự tử đi theo tiên phụ, lúc ấy tiên mẫu đang mang bầu sắp lâm bồn, là cốt nhục của tên súc sinh kia, nàng sớm hạ quyết tâm không cho đứa nhỏ của tên súc sinh kia có cơ hội chào đời…”

Nói tới đây, Lý Mộ Bạch từ từ nâng mắt lên, ánh mắt vẫn trong suốt như cũ, vẫn dịu dàng như cũ.

“Lúc tiên mẫu đưa ta rời khỏi Lý gia, trước đó chỉ nói cho hai ta câu: Trên đời này không có người cần giúp đỡ thật sự, chỉ có kẻ súc sinh vong ân bội nghĩa.”

Chuyện cũ thật bi thương, lời giáo huấn thật nặng nề!

Nhiếp Đông Nhạn nghe xong trợn mắt há hốc mồm, lòng tràn đầy rung động.

Hai câu di ngôn, bao hàm nói không hết hối hận, nói không xong oán hận, khắc sâu bi thương, căm phẫn vô tận, còn có tuyệt vọng đối với tính người.

Thật sự là chó sẽ cắn người!

Nàng có thể trách hắn sao?

Không, nàng không thể trách hắn.

Biết rõ hắn rất cực đoan.

Nàng vẫn là không thể trách hắn.

Cho dù tâm hắn đã rất tàn nhẫn.

Nàng vẫn không thể trách hắn.

Chẳng những không thể trách hắn, nàng càng thích hắn!

Bởi vì rất đau lòng.

Chăm chú nhìn khuôn mặt thanh tú thể hiện vẻ mặt yên tĩnh dịu dàng, nàng tựa hồ có thể thấy Lý Mộ Bạch giấu sau mặt ngoài bình tĩnh kia là khối bi thương mà trái tim còn rớm máu.

Vì hắn mà đau lòng, vì hắn mà bi thương, vì hắn mà phẫn nộ, cảm xúc kích động thắt chặt lòng của nàng, lý trí của nàng nhiễu loạn, nàng âm thầm thề, cho dù cái tên súc sinh vong ân phụ nghĩa kia là một nhân vật lớn nguy hiểm trong bạch đạo, nàng phải thay hắn báo thù!

Nhưng mà, chỉ bảy ngày sau, nàng sợ hãi phát hiện ra, căn bản hắn không cần người khác vì hắn mà

☆ ☆ ☆ ☆ ☆ ☆

Trên đời này chỗ

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT