|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ngươi không thừa nhận? Bởi vì không muốn thương tổn ta, nhưng cũng không phủ nhận – bởi vì ngươi không muốn nói dối
0 Khẩu thị tâm phi: Suy nghĩ và lời nói không ăn khớp nhau.
Nói tới đây, bỗng nhiên đáy mắt nàng xẹt qua một chút bỡn cợt.
“Cho nên nói, ngươi thật sự là người tốt! Nếu như không tìn được vị hôn phu hợp với ta, ta sẽ suy xét tới việc gả cho ngươi!”
Lý Mộ Bạch khẽ nhíu mày, lại không hề hé răng.
Trêu đùa thực hiện được, Nhiếp Đông Nhạn không khỏi mừng rỡ cười ha ha, như trẻ con vỗ tay, “Bị lừa! Bị lừa! Thật sự bị lừa!” vẻ u sầu sớm vừa mới rồi không cánh mà bay. “Không ngờ ngươi dễ lừa như vậy!”
Sau một trận cười, nàng mới ngừng, tiếng cười giống như chuông bạc.
“Đừng sợ, đừng sợ, ta chỉ nói giỡn mà thôi, đừng coi là thật, ta cũng không mặt dày như vậy đâu, người rõ ràng không thích ta, ta còn muốn cứng rắn muốn như vậy…” Nàng lại nhăn mũi, “Thật sự cũng không phải không có!” Sau đó nhẹ nhàng xoay người đi đến. “Tuy nhiên ta có thể sẽ bắt ngươi cùng ta đi tìm vị hôn phu hợp ý, ta nghĩ vậy đó! Chỉ cần bằng một nửa ngươi cũng được.”
Lý Mộ Bạch vẫn không nói chuyện, chỉ nhìn bóng lưng hoạt bát của nàng như có suy nghĩ gì, khi thấy nàng ngồi xổm xuống hái đóa hoa dại ngửi hương thơm của nó, khi thì dừng lại lè lưỡi giả mặt quỷ với sóc con trên cây, khi thì thoải mái phát ra tiếng cười duyên, sinh động, cô gái tuổi này có biết bao nhiêu hồn nhiên sinh động.
Có lẽ nàng tùy hứng gian trá, nhưng vẫn không mất đi tấm lòng thuần khiết của nàng.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, Lý Mộ Bạch mới nhẹ nhàng nhắc nhở nàng, “Nhiếp cô nương, nhà chùa đã chuẩn bị xong bữa ăn chay, chúng ta cần phải trở về.”
Nhưng bởi vì âm thanh của hắn nói chuyện quá nhỏ, phải nói hai lần thì Nhiếp Đông Nhạn mới nghe thấy.
“Sao? A, khó trách bụng của ta kêu, thì ra đã trễ như vậy rồi. “Được, chúng ta về chùa thôi!”
Sau đó, vẫn như cũ nàng hoạt bát suốt trên đường về chùa, cho nên không để ý đến ánh mắt Lý Mộ Bạch từ đầu đến cuối nhìn nàng chằm chằm…
Hơn một tháng nữa lại đi qua, tháng ba mùa xuân ấm áp, thế nhưng bọn họ lại đi đến Vân Nam.
Càng cách xa quan ngoại.
Sau đó, ở ngoại ô Côn Minh, Nhiếp Đông Nhạn thể hiện tài năng, lộ một chút võ công nho nhỏ của nàng, bởi vì bọn họ gặp phải tình huống nguy hiểm nhất khi xuất môn – cướp bóc giữa đường.
“Đừng lo lắng, đừng lo lắng, loại cướp bóc nhỏ nhặt này, qua hai ba chưởng liền biến mất sạch sẽ, ngay cả trường kiếm cũng không cần dùng đến!”
Nhiếp Đông Nhạn cười hì hì bước xuống ngựa, nhìn qua thật sự hưng phấn, giống như chủ quán lâu rồi không tiếp tục kinh doanh, xắn tay lên chuẩn bị thật tốt cho màn khai trương trăm năm có một.
Thật tốt, mấy tên không có mắt này đến vừa đúng lúc, giúp nàng thư giãn gân cốt một chút.
“Lý công tử, nếu ngươi sợ hãi thì có thể nhắm mắt lại, không cần cảm thấy mất mặt, ta hiểu được, ngươi chỉ là người đọc sách thôi, tất nhiên không quen loại sự tình này, cho nên cứ việc nhắm mắt lại không sao cả, chờ ta giải quyết bọn họ sau sẽ báo cho ngươi biết.”
Nàng thật không biết, trước đây Lý Mộ Bạch gặp phải loại sự tình này thì hắn sẽ giải quyết như thế nào.
Hiển nhiên, Lý Mộ Bạch không có nhắm mắt lại, ngồi ngay ngắn trên yên ngựa, không sợ hãi cũng không kinh hoảng, bình tĩnh nhìn Nhiếp Đông Nhạn dùng hai ba chiêu giải quyết bọn thổ phỉ, sau đó đắc ý dào dạt trèo lên ngựa quay đầu đi tiếp, ngay cả ngựa của nàng cũng rất đắc ý, phi đi với tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều.
“Nhiếp cô nương! Quả nhiên gia đình có tiếng là võ công thâm hậu, mấy người… thổ phỉ kia không phải đối thủ của cô nương.”
“Đấy là đương nhiên, ta đã từng khổ luyện qua công phu nha!” Nhiếp Đông Nhạn kiêu ngạo mà vênh cằm.”Ta dám nói ngay cả tỷ tỷ so ra cũng kém ta.”
“Nhưng mà Nhiếp cô nương cũng không hoàn toàn giải quyết bọn họ.” Lý Mộ Bạch nhỏ giọng ‘nhắc nhở’ nàng.
“Không cần, không cần, cái loại người này giết không được gì.” Nhiếp Đông Nhạn vô tình phất phất tay. “Giáo huấn bọn họ một chút là có thể
“Đó là Nhiếp cô nương nói, nhưng đối với những người không có võ công kia, mạng bọn họ vẫn quan trọng.” Lý Mộ Bạch nhẹ nhàng nói.
Nhiếp Đông Nhạn ngẩn ngơ. “Này… Ta thật ra không nghĩ tới.”
Lý Mộ Bạch lẳng lặng liếc nàng một cái, không hề nói gì, để mặc Nhiếp Đông Nhạn nghiêm túc suy tư.
Có đôi khi, giới tuyến đúng và sai là rất mơ hồ.
Hôm sau, bọn họ đi vào hồ Điền Trì 0 ở phía tây nam Côn Minh, từ từ đi tới hồ Điền Trì trăm năm, nhàn nhã xem phong cảnh hàng vạn ngọn sóng xanh trong đại dương mênh mông kia, sông núi trời mây liền nhau, có quang cảnh của biển lớn, cũng có kiều mỵ của vùng sông nước Giang Nam.
0 Điền Trì (滇池, bính âm: Dīan Chí) hay Côn Minh hồ (昆明湖, pinyin: Kūn Míng Hú) là tên gọi của một hồ nội địa lớn nằm ở phía tây nam thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
Đây là một hồ nước ngọt rộng 298 km², nằm trên độ cao 1.886,5 m so với mực nước biển. Hồ dài 39 km từ bắc đến nam, độ sâu trung bình 4,4 m. Phía đông là dãy Kim Mã sơn, phía tây là Bích Kê sơn, phía bắc là Xà sơn, phía nam là Bạch Hạc sơn.
“Ta vẫn nghĩ là kẻ ác hẳn chỉ là loại tội ác tày trời, tay nhuốm đầy máu, tay làm ra những chuyện tội lỗi đẫm máu, cho tới bây giờ không nghĩ tới đối với một người dân bình thường mà nói, chỉ cần là một thổ phỉ nho nhỏ cũng có thể trở thành kẻ giết người.” Nhiếp Đông Nhạn đột nhiên nhắc tới chuyện ngày hôm trước. “Hiện tại mới biết được ta thật sự là quá ngây thơ.”
“Thế gian này không có việc gì là đơn thuần.” Lý Mộ Bạch thản nhiên nói.
“Nói cũng đúng. Nhưng mà…” Nhiếp Đông Nhạn nghiêng đôi mắt đen láy nhìn mắt nâu của hắn. “Ta nghĩ ngươi chỉ là người đọc sách đơn thuần, trong đầu nhồi vào chi, hồ, giả, dã 0, không ngờ tới ngươi hiểu được rất nhiều.”
0 Trợ từ dùng trong văn ngôn, để diễn tả bài văn hoặc lời nói không rõ ràng.
“Nhìn người không thể chỉ nhìn vào bề ngoài.” Lý Mộ Bạch nói nhỏ. “Nếu đã từng trải qua đau khổ cùng cay đắng trong cuộc sống thì sẽ lưu lại vết tích trong tâm trí, nhưng lại không thể nhìn thấy rất nhiều vết sẹo trong tận thâm tâm, vết sẹo đó chỉ mình mình hiểu rõ, người khác thì hoàn toàn không biết gì cả”
Không hề dự báo trước, Nhiếp Đông Nhạn đột nhiên dừng lại, dùng ánh mắt có chút kỳ quái nhìn hắn một lúc lâu – mặc dù bộ dạng hắn xinh đẹp đến cực điểm, vóc dáng lại tương đối cao.
“Ngươi cũng có sao?”
“Mỗi người đều có.” Lý Mộ Bạch nhẹ giọng nói. “Cô nương không có sao?”
“Làm sao ngươi biết?”
“Cô nương lại kiên quyết phản kháng lệnh tôn 0 như vậy, tất nhiên là có nguyên nhân, nếu ta đoán đúng vậy, hẳn là…” Lý Mộ Bạch nhìn nàng sâu sắc. “Có liên quan đến lệnh đường 0, đúng không?”
0 Cách gọi cha ai đó một cách tôn kính.
0 Cách gọi mẹ ai đó một cách tôn kính.
Ánh mắt Nhiếp Đông Nhạn càng kỳ lạ, tim đập mạnh và loạn nhịp, chăm chú nhìn phía sau hắn, đột nhiên hỏi chuyện khác.
“Ta đã mười sáu tuổi, còn ngươi?”
Lý Mộ Bạch hơi ngây ra một lúc, giống như vấn đề nàng hỏi thật ngoài ý muốn. “Hai mươi lăm.”
“Đã từng thành hôn chưa?” Nhiếp Đông Nhạn hỏi tiếp.
“Chưa từng.” Lý Mộ Bạch càng thêm kinh ngạc. “Nhiếp cô nương hỏi như vậy là có ý gì?”
“Ý gì?” Ngây cả người, Nhiếp Đông Nhạn có chút hoang mang nháy mắt một cái, sau đó tùy hứng nhún vai, “Không có ý gì.” xoay người tiếp tục đi. “Tùy tiện hỏi như vậy thôi.” Sự thật là, chính nàng cũng không biết hỏi làm cái gì, chỉ là đột nhiên rất muốn biết, sau khi biết đáp án, chính mình cũng cảm thấy buồn bực.
Kỳ quái, nàng hỏi loại việc này để làm gì
“Lý công tử.”
“Cô nương?”
“Người ta nói người học võ người lấy việc trừ gian diệt ác làm nhiệm vụ của mình, ngươi có cho như vậy là đúng không?”
“Tại sao cô nương lại nghĩ như vậy?” Lý Mộ Bạch không đáp mà hỏi lại.
“Nói thực ra.” Nhiếp Đông Nhạn liếc mắt nhìn Lý Mộ Bạch một cái, nhất thời cao hứng bắt chước hắn khoanh tay mà đi. “Mới đầu ta học võ chỉ là vì bảo hộ chính mình, không muốn bị khi dễ.”
“Như vậy cũng không sai.”
“Nhưng ta không hề giúp đỡ người khác, như vậy là không đúng có phải không?”
“Mọi người đều có quan điểm khác nhau, cho dù cô nương cho rằng như thế, vẫn nên làm theo khả năng của mình đi.”
“Làm theo khả năng?” Nhiếp Đông Nhạn đột nhiên lại dừng lại, hai mắt đăm đăm, “Đúng rồi! Sao ta không nghĩ tới?” Nàng lẩm bẩm nói như tỉnh ngộ, lập tức hăng hái dào dạt, hưng trí bừng bừng, một phen bám trụ Lý Mộ Bạch đi tới bên đường, ngồi xuống trên một tảng đá lớn, sau đó…
“Cô nương ta không đi quan ngoại!” Nàng lớn tiếng tuyên bố.
“Không… Không đi?” Lý Mộ Bạch nhất thời mờ mịt. “Vì… Vì cái gì?”
“Ta đã nói rồi mà! Võ công của cha ta đều không thích hợp để con gái trong nhà gia đình luyện, tuy rằng ông ngoại đã dạy ta không ít, nhưng ta cảm thấy như vậy vẫn còn rất yếu kém, cho nên…” Nhiếp Đông Nhạn nhếch miệng cười. “Ừ, ta quyết định đi bái sư học nghệ!”
Lý Mộ Bạch trợn to mắt, kinh ngạc nói không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




