|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bất kể việc gì nên sự nhàn hạ lúc nàynhư gài sẵn cạm bẫy. Rồi ngày nào đó, trận giông bão cũng sẽ ập tới. Côlúc ấy liệu có chống đỡ nổi khi để bản thân quá quen với yên ổn ?
– Hey, nhím bù xù ! Đợi anh, đợi anh với.
Hơi thở gấp gáp xen tiếng gọi dồn dập vẳng đến tai Đông Vy, tựa hồ lời truy đuổi rùng rợn khiến cô gái nhỏ giật bắn mình.
Ngoái đầu vứt cho Tuấn Dương cái nhìn thù hằn rồi bặm môi lao đi.
– Nhím bù xù, em đừng chạy ! Đợi anh mau !
– Đông Vy, đứng lại ngay !
Đông Vy bỏ hết ngoài tai, cởi nhanh giày cầm nơi tay vì sợ phần đế sẽbong ra. Với cô, giày dởm là chỉ để hoàn thiện phần nhìn , muốn che chắn đôi chân thì không đủ bền chắc !
Lẽ ra, cô gái nhỏ chẳng phảichạy , chỉ việc đóng vai câm điếc là xong . Thích nữa thì xả thẳng vàoTuấn Dương triệu câu chỉ trích nhưng cô không thể lãng phí quỹ thời
gian vốn đã rất hạn hẹp của mình !
Cô sẽ bị thầy giám thị tống cổ nếu tới muộn !
Thầy có thể giúp đỡ, dành cho cô chút quan tâm nhưng đừng gây ra bất kỳ sai sót nào, tuyệt đối ĐỪNG !
Kinh nghiệm này cô rút ra từ lần bị thầy khiển trách thậm tệ chỉ vì lỡ tay cho quá nhiều đường vào cà phê.
“ Gì thế này hả Đông Vy ? Em cho tôi uống nước đường hay sao ! Thứ nàysẽ giúp tôi tỉnh táo à ? Bài học nào
đã dạy em như thế ? Thử lục trongđống kiến thức của em tôi xem nào ”
“ Quá chểnh mảng, saonhãng. Em thế này là không tôn trọng tôi và công việc hiện tại ! May mắn muốn là có ư ? Cơ hội là do em tự tạo ra ư ? Em đáp lại người nâng đỡem thế này ư ? ”
“ Một nhầm lẫn nhỏ nhặt cũng có thể dẫn đếnsai lầm to lớn .Một thiếu sót bé ti cũng dễ gây nên thất bại. Em hiểuchứ Đông Vy ? ”
Đúng thế ! Cuộc sống chịu ném cho cô sự ưu đãi thì phải biết nâng niu và tận dụng tới cùng.
Lúc Tuấn Dương đuổi kịp , toan níu cô gái nhỏ lại thì dáng mảnh dẻ củaĐông Vy đã vụt mất ngay trước tầm mắt của anh, hay đúng hơn là, bị chelấp sau bóng người cao ráo.
– Chà, màn đuổi bắt ấn tượng đấy !
Một giọng nam nhẹ nhàng cất lên, êm tai hệt như tiếng chim chóc gọi ban mai bừng tỉnh.Mang chút yên bình gửi vào không gian ngập gió .
Tuấn Dương ngạc nhiên. Không hẳn vì sự xuất hiện đường đột của nam sinh vắng mặt suốt ba tháng vừa qua , trí tò mò của anh đang hướng về hìnhảnh lúc cậu ta kéo nhím con ra sau lưng .
Rõ ràng đang xen vào chuyện của anh một cách trắng trợn !
– Liên quan gì tới cậu !
– Tôi bảo liên quan sao ?
– Cậu đâu có nói. Nhưng cậu muốn thế ! Nếu cậu không liên quan, tránh ra đi !
Tuấn Dương gằn giọng, tia thù hằn phủ kín đôi mắt hẹp dài. Hai cúc áo đầu tiên được cởi bỏ, để lộ vòm ngực rắn rỏi .
– Cậu lại thế rồi !
Tay Tuấn Dương co lại vì tức giận, hung hãn gào to :
– Tôi bảo cậu tránh ra ! Ngay đi, Hồ Minh Quý !
Gương mặt gây mê hoặc của nam sinh hiện thoáng qua nét khó chịu nhưng vội tắt ngấm khi Đông Vy bước ra, nhìn anh kinh ngạc.
Đôi môi mỏng như cánh anh đào vẽ nụ cười yêu chiều gửi đến cô gái nhỏ,đưa tay vén những lọn tóc rối tung của cô thật dịu dàng.
– Cậu hãy tránh xa Đông Vy ! Vì cô ấy thuộc về tôi !
Giai điệu của bản nhạc cổ điển phiêu cùng hương ngọt thơm từ giỏ gỗ đựng đầy trái cây.
Những đồ vật thô cứng xung quanh bỗng trở nên thật có hồn .
Cánh cửa văn phòng giám thị mở ra, đôi giày thể thao bước thẳng tới máy hát đĩa, rút mạnh chiếc CD còn quay tít, lia một đường chuẩn xác vàosọt rác.
– Thầy lôi mấy thứ sến súa này từ đâu ?
Không khí lãng mạn bị cắt rụp, mái đầu ngả vào tay ghế thư giãn, vẫn còn gật nhẹ theo điệu nhạc đã ngắt một vài nhịp .
– Cậu…- Thầy giám thị ôm đầu nhìn chàng trai trẻ, rên rỉ – Đây là văn phòng của tôi kia mà !
– Tôi đang đứng đây đấy thôi.
– Cậu là khách, không muốn nghe cũng nên hỏi ý tôi đã chứ !
Nửa ngồi nửa nằm trên chiếc sofa dài bọc da, Hữu Phong gác tay lên thành ghế :
– Okay. Thầy muốn chuyển văn phòng không ?
– Thôi , cậu không cần lịch sự như thế đâu !
Thầy giám thị thở một hơi rõ dài. Từ ngày Đông Vy làm trợ lý , HữuPhong tới đây nhiều hơn hẳn, điều ấy có nghĩa là sọt rác nhanh đầy .
Bất kể thứ gì anh không thích thì sẽ bị vứt đi, chúng buộc phải biếnmất dù đóng vai trò như thế nào.Anh cũng không quan tâm chúng thuộc vềai.
– Cái CD đó Đông Vy tặng tôi đấy.
– Oh !
– Mẹ cô bé lúc còn sống rất thích nghe.
Vệt ánh sáng kỳ lạ ánh lên trong đôi mắt xám tro rồi vụt tắt trong tức khắc.
– Đông Vy phụ trách việc kể chuyện cho thầy nghe ?
Thầy giám thị nhún vai, đi tới nhặt chiếc đĩa nhạc. Cũng may là sọt rác trống trơn nên không bị xây xát gì .
– Cô nhóc muốn tôi giữ gìn nó để những ca từ mà mẹ cô nhóc yêu thích được ngân vang.
– Vứt đi.
– Hình như là cậu không nghe tôi nói gì nhỉ ? Nhắc lại nhé, CD này là …
Ngắt đứt tiếng nói đều đều của thầy giám thị là ánh nhìn u tối biến nhãn cầu thành màu rùng rợn như từ hang động lạnh lẽo.
– Vứt !
Mệnh lệnh phát ra tựa cơn gió lạnh luồn qua khe cửa, rít nhẹ .
Thầy giám thị run tay, từ từ thả vật hình tròn …
Ngồi vào bàn làm việc, người đàn ông chôn mình trong im lặng, những ngón tay trắng bệch duỗi hẳn trên mặt kính trơn nhẵn.
Có lẽ, đầu óc bị chất nhạc nồng nàn thôi miên đến u mê nên mới hy vọng từ Hữu Phong một sự đồng cảm.
Trái tim của anh chỉ để truyền máu nuôi cơ thể , đừng hòng xuôi theo những vị cảm xúc.
Lý trí của anh chỉ để điều khiển người khác. Vẫn luôn đanh cứng trước mọi yếu mềm.
Gió Quỷ như đã chết hẳn, còn linh hồn chơi đùa cùng những người đang sống…
– Minh Quý sẽ nhập học vào tuần tới. Cậu ấy muốn chuyển xuống lớp dưới nửa năm.
– Cậu ta đem lý do nào ra để loè mắt toàn trường ?
Vẫn thế …nắm bắt được hết thảy mọi điều như đọc một cuốn sách.Ngườikhác chưa kịp lật sang trang mới, anh đã gập nó lại vì biết trước đoạnkết.
– Minh Quý bỏ mất ba tháng bài vở, sẽ bị khớp với nếu họctiếp 12. Cậu ấy chuyển về 11,trong nửa năm đó ôn phần kiến thức thiếusót rồi sẽ về lại 12.
Thực ra, Hồ Minh Quý đứng trong top 10học sinh xuất sắc nhất . Với thành tích ấy, cậu ta có thể nhập luôn vàokhối 12 và bỏ ra nửa tháng là xong!
Như Hữu Phong nói, cái cớ này chỉ là lớp ngụy trangcho một tính toán .
– Minh Quý muốn chuyển tới lớp Đông Vy .
Khoé miệng kiêu ngạo nhếch nét rất hiểm , mùi nước hoa sắc lạnh cùng những âm điệu trầm ma mị chờn vờn .
– Không ! Đẩy cậu ta xuống khối 10 đi.
– Khối 10 ?
Thầy giám thị sững người. Minh Quý xuống tận hai lớp chắc chắn học viện sẽ um sùm lên.
Một lớp còn có thể gạt qua nghi ngờ, hai lớp thì không thoát khỏi những lời dị nghị !
Hữu Phong chưa bao giờ đảo lộn học viện, dù anh có thể chọn người nhậnhọc bổng, dòng họ quí tộc của anh có thể tạo đặc quyền cho anh để thaotúng học viện này…
– Không được đâu Hữu Phong ! Cậu trước giờ vẫn giữ yên bình cho Trung Anh kia mà .
– Cứ làm thế đi.
Hữu Phong bỏ mặc thầy giám
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




