|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thị đang cố ngẫm nghĩ, cầm vài quả cherry trong tay, vừa mới ăn một quả đã lại ném giỏ trái cây.
– Tuần sau , toàn khối 11 và 12 sẽ tham gia cuộc thi tuyển chọn. Điểm số sẽ quyết định lớp học !
– Cậu hạ Minh Quý vào lúc đó ?
Hữu Phong gật đầu, anh sẽ đẩy Minh Quý vào cái bẫy tuyệt hảo và đây mới chỉ là phát đạn đầu tiên , chào đón cậu ta trở thành một trong nhữngcon rối của anh.
– Chúng ta chưa thông qua hiệu trưởng. E là không thể đâu ! Cuộc thi tuyển chọn này quá gấp.
– Hiệu trưởng đồng ý . Thầy thông báo từ ngày mai đi.
Hữu Phong khép mắt, chấm dứt cuộc thảo luận. Biến không thể thành có thể với anh còn dễ hơn là nuốt trôi món đồ nhạt nhẽo.
Thầy giám thị tuy là tài xế riêng của anh nhưng chức vụ giám thị họcviện mới là chính. Lo lắng như thế là bổn phận và tâm huyết của thầy ta.
– Hữu Phong, cậu chi phối luôn hiệu trưởng rồi sao ?
– Không !
Sau cái thở phào nhẹ nhõm của người thầy đáng kính, Hữu Phong thả lỏngngười, dựa hẳn lưng vào sofa êm, tiết lộ trong cơn buồn ngủ :
– Tôi tự chi phối chính mình làm gì.
Chương 20: Vấp. Ngã . Gượng dậy. Phủi phủi đầu gối và lầm lũi bước đi.
Lúc ngã, cái đau vẫn là thứ đầu tiên vồ chụp lấy ta. Rồi phải dậy ngaysau đó khi ý thức được nếu ta không bước tiếp, sẽ mãi mãi bị bỏ lại .Chẳng bàn tay nào kéo ta dậy hay đợi ta lành vết thương …Cuộc sống, aimà không phải lăn về phía trước ?
*
Trong im lặng,trong những ngỡ ngàng ôm choàng lấy mình, Đông Vy gạt nhẹ bàn tay đangchạm vào tóc rối . Nụ cười đậu trên đôi môi xinh xắn , khẽ thì thầm :
– Tìm thấy anh rồi !
Bất ngờ thêm bất ngờ sẽ tạo choáng !
Khi tìm kiếm bóng dáng nhoè mờ giữa mênh mông bóng người, niềm hy vọngcủa cô cạn dần theo thời gian. Cô từng nghĩ, mỗi sự sắp đặt của địnhmệnh đều có riêng nguyên cớ của nó.
Cô không tìm được anh, cónghĩa anh bớt đi một người luôn sẵn lòng vì anh nhưng biết đâu , sẽ lạilà người gieo cho anh rắc rối.
Cô không thích hợp để xuất hiệntrước anh, tầm thường của cô sẽ vấy bẩn ánh hào quang vây quanh anh.Muốn tìm người về ba năm trước đã bên cô vào lúc cô suy sụp nhất, ngườilà tia sáng dọi thẳng vào địa ngục tăm tối mà cô rơi tõm vào.
Nếu gặp, cô sẽ lặng lẽ theo bước anh của hiện tại.
Còn nếu anh mãi là chấm màu tươi sáng mất hút trong bức tranh xám xịttái hiện cuộc sống này, cô sẽ vẫn hướng về anh bằng những ý nghĩ tươiđẹp nhất.
Nhưng cô đâu thể ngờ, tên anh lại bị cô xếp xó vàothùng rác của trí nhớ. Minh Quý là ai, xuất sắc thế nào, tài giỏi ra sao , cô đâu hề quan tâm !
Có hay không, những điều quái gở này là định mệnh dạy dỗ tính thờ ơ của cô .
– Em đang tìm anh hả cô bé ?
Minh Quý kìm lại mối nghi hoặc , thu về cánh tay cứng ngắc. Tóc cô mềmthật, rõ là êm ái như khi vuốt tấm lông mượt mà của mèo con. Nhưng , côvừa gạt tay anh, vừa từ chối anh …
– Nhím bù xù, em đừng bị vẻ bề ngoài của hắn qua mắt !
Tuấn Dương thô bạo xen vào câu chuyện mà mình đã bị cho ra ngoài lề.Anh đẩy mạnh người đứng chấn trước mặt thay cho lời doạ dẫm :
– Đông Vy thuộc về tôi ! Cô ấy thuộc về tôi !
Minh Quý hay Tuấn Dương đều đâu dành tình cảm cho người mới này nhưng sao dễ dàng tuyên bố được như thế !
Rõ ràng là họ có hiềm khích từ trước nên thái độ của Tuấn Dương mới tồi tệ đến thế , họ đang sử dụng cô để công kích lẫn nhau.
Thất vọng đấy nhưng cô đòi hỏi gì nữa, ít ra, vẫn có giá trị để lợi dụng cơ mà …
– Tôi không thuộc về ai hết. Đừng tự tiện khẳng định quyền sở hữu , tôi đâu phải là món hàng !
Cô gái nhỏ ném mạnh đôi giày ,vừa xỏ chân vào vừa cười nhạt .
– Em biết anh là Minh Quý, thế là đủ ! Còn Tuấn Dương, anh đừng rẻ rúng tôi, tôi giết anh đấy.
Cô gái nhỏ chạy, người cỏn con lẫn vào làn bụi gió khô khốc. Vấp . Ngã . Gượng dậy. Phủi phủi đầu gối và lầm lũi bước đi.
Liên tiếp những hành động này chỉ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi, có lẽ, cô đã quá quen nên chẳng cần nhìn lại xem mình đã vấp bởi thứ gì,cơ thể mình có hề hấn ở đâu không …
Cảnh tượng này đặt haichàng trai trẻ trong giây lát im lặng , có lúc, ánh mắt họ chạm nhaucùng chung tia thương cảm.
Minh Quý búng về phía Tuấn Dương câu hỏi có sẵn đáp án :
– Thích Đông Vy rồi hả ?
– Im đi. Cậu nên tránh ra ngay lúc đó, hiểu chứ !
Tuấn Dương gào to để che giấu sự bối rối, anh ghét cách đối thủ hiểu rõ về mình.
Ừ, anh thích Đông Vy đấy !
Một cô nữ sinh khác biệt. Qua bề ngoài xuềnh xoàng của cô, những bộtrang phục đắt tiền đã trở nên phô trương. Giữa vô số món ăn đẹp mắt ,ngon miệng, cô lại chọn ăn bánh mì đen. Trong khi học viện nổi loạn vớinhững trò hay ho, cô lại sưởi nắng cùng vài cuốn sách …
Lạ nhất, cô gái nhỏ ấy gan góc đến nỗi, đánh anh trên dưới năm lần !
Hạ An đã dò ra tâm tư của anh , Thanh Ngân cũng đã tìm ra vài sơ hở.Anh muốn cảnh báo với nhím con nhưng cứ thấy anh là nấp, lỉnh trốn thậttài tình.
Chiều nay, anh rình mãi mới tóm được , tưởng đã có cơ hội rồi lại bị phá vào giây phút cuối cùng.
– Lần sau, tôi sẽ đấm nát bản mặt đẹp đẽ của cậu đấy !
– Tôi sợ hay sao ?
Nét cười gây say người ngưng đọng trên cánh môi mỏng tạo nên lớp vỏthân thiện, ngụy trang cho bản chất thật vốn không hề đơn giản như MinhQuý vẫn luôn thể hiện.
– Tôi thừa sức ném cậu ra khỏi cái học viện này ! Chắc chắn đấy !
***
Lúc ngã, cái đau vẫn là thứ đầu tiên vồ chụp lấy ta. Rồi phải dậy ngaysau đó khi ý thức được nếu ta không bước tiếp, sẽ mãi mãi bị bỏ lại .Chẳng bàn tay nào kéo ta dậy hay đợi ta lành vết thương …Cuộc sống, aimà không phải lăn về phía trước ?
Đừng mong nhận thương hại, đừng hòng đợi cảm thông khi ta , chỉ là sinh linh bị vứt bỏ.
Tồn tại đấy thôi, nhưng dường như ta trong suốt trước mọi đôi mắt …
Kệ, ta cần gì ! Đời nhìn ta là đủ !
Trơ trọi, lạc lõng và cô độc bám theo ta thì sao ! Ta nên vui mới phải, bọn chúng cho ta biết, cảm xúc của ta vẫn chưa liệt hẳn . Ngay cả khi , đổ vào đầu ta là trăm ghét bỏ, ngàn lợi dụng , vạn rẻ rúng và triệu coi thường.
Đông Vy này chấp tất !
Thở dốc tới ho khan, cô gái nhỏ e dè gõ cửa , cũng chẳng biết là đến đúng giờ hay không nữa.
Nếu bị đuổi, cô thề là sẽ dùng tiền thầy trả cho tuần qua để mua súng và 2 viên đạn. Bắn chết Tuấn Dương, bắn chết Minh Quý !
Cô gái nhỏ cười thầm, đùa cợt với chính mình vào lúc này thì hơi điên rồ, nhưng hơn là dìm chết mình trong căng thẳng.
Không đáp lời như mọi khi, thầy giám thị đích thân mở cửa chô cô kèm theo tiếng suỵt dài ngoằng.
– Im lặng, bước vào, việc tôi giao để sẵn trên bàn.
– Vâng, thưa …
– Im lặng !
Đông Vy gật lia lịa, đám tóc bù xù được thể tung hất . Chiếc áo len cao cổ như đang siết lấy khiến gương mặt trắng bệch, môi tím nhợt nhạt. Đôi mắt đỏ hoe bởi gió , bụi hay cũng có thể là thứ chất lỏng mang vị mặn . Cô gái nhỏ hệt em búp bê khốn khổ bị vứt xó trong đống đồ chơi cũ rích.
– Khiếp ! Uống trà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




