|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
có không ?
– Tại sao anh lại muốn …
– Có không ?
– Không có ! Nhưng tôi muốn biết …
Cô gái nhỏ tự động im miệng khi Gió Quỷ nhoài người, mùi nước hoa sắc lạnh gây cho cô một vị quyến rũ lẫn nguy hiểm.
– Im mau đi ! – Anh siết chặt cổ tay trắng xanh của cô gái nhỏ, ghé sáttai cô, phả vào không gian lời rùng rợn – Chết rồi thì sẽ hết tò mò,phải thế không ?
– Đau ! – Đông Vy cụp mắt . Khác với bộ dạng nhím xù lông khi đối mặt với Tuấn Dương, cô gái nhỏ chỉ cựa nhẹ tay để tự vệ.
Rầm !
Một cú đấm mạnh vào vách tường khiến hồn phách cô gái nhỏ lìa ngay tứcthì, cơ thể giờ bủn rủn hệt như con mèo hoang lê lết khắp đường phố.
Nhìn máu dần nhuộm đỏ băng cứu thương , gương mặt cô gái nhỏ trắng bệch , đôi môi tái nhợt bật ra những âm run rẩy :
– Anh làm gì thế ? Anh đang bị thương mà !
Hữu Phong mím môi, máu từ miệng vết thương đã rách toạc không ngừng chảy, bắt đầu thấm đẫm lớp băng trắng và rơi thành giọt …
Đông Vy đã muốn ngất lịm , đầu óc tê dại và quanh cô, mọi âm thanh đã hoàn toàn biến mất.
Nhắm nghiền đôi mắt đã nhoè mờ, cô gái nhỏ cố gắng thả lỏng người để xua bớt nỗi sợ hãi đang nuốt chửng mọi hơi thở của cô.
Nhịp tim cô có lúc đập liên hồi, có lúc thoi thóp và …đúng vào khi nósắp chựng hẳn lại thì một vòng ôm mang theo rất nhiều ấm áp choàng lấythân người mềm nhũn.
– Đừng sợ, có tôi bên em rồi !
Đáp lại Hữu Phong là cái vươn tay yếu ớt của mèo nhỏ , những ngón mềm nắm chặt lấy tay anh như ngăn máu anh thôi đổ …
Đêm mưa. Gió rít mạnh bạo và quật thẳng vào ô cửa kính ướt nhẹp.
Kệ hết thảy …chiếc ôm của Gió Quỷ vẫn kéo dài tới rạng sáng …
Chương 30: Nhát dao
Im lặng chưa hẳn là thỏa hiệp, nhưng chắc chắn là đã ngầm thừa nhận một phần nào đó.
Mùi dầu gội đầu của cô rất kì dị, hăng và hắc. Đúng là đi cùng thì không thích hợp.
*
Vụ việc gây chấn động ban mai như chưa diễn ra. Phía học viện không đưa ra lời giải thích và những ai chứng kiến cũng không dám ho he.Vì ngườigâyra là Đinh Hữu Phong , chính tiếng tăm của anh đã bịt kín hết thảy!
Thầy giám thị khoanh tay, quá bất lực với chàng trai đang ngồi ung dung uống trà.
– Này chàng trai, cậu phá xe tôi đấy ! Tốt rồi, cậu không cần tôi làm tài xế nữa thì cứ nói . Tôi nghỉ là xong chứ gì !
– Tôi đền cho thầy , okay !
– Okay ??? Cậu nhiều tiền , mua gì cũng okay nhưng hành động của cậu là thế nào vậy ? Cậu đâu phải xốc nổi như những nhóc tóc vàng tóc đỏ, muốn thể hiện mình ! Rốt cuộc là có chuyện gì ?
Hữu Phong nói lơ đãng :
– Bị cắt phanh , thưa thầy!
– Ai làm ?
Thầy giám thị ngồi phắt xuống cạnh Hữu Phong, khó tin nổi là có ngườidám hại anh và anh lại biết tỏng nên mới một mình lao xe tới trường.
Hữu Phong không đáp lời thầy. Thêm một người biết là thêm một rắc rối.
Thầy giám thị trầm ngâm, nghĩ nghĩ đôi chút rồi thở dài.
– Con bé muốn nghỉ làm ở đây.
Thầy đưa ra câu thăm dò nhưng biểu hiện của Gió Quỷ vẫn là sự lạnh lùng cố hữu. Thầy đã xem Đông Vy là con gái nên rất lo sợ cho đứa bé ấy. Lại đi yêu Gió Quỷ . Nguy hiểm nhất không phải quản gia Lâm mà chính làngười tàn bạo này.
Thầy không đoán ra tình cảm thật sự của anhđối với đứa bé ấy là thế nào , đôi lúc thì quan tâm nên dặn thầy choĐông Vy về sớm nhưng nhiều lúc lại dằn vặt đứa bé thế này.
Không hỏi, thầy cũng biết Đông Vy nghỉ làm là vì ai !
Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Vì nếu Hữu Phong không thật sự muốn bên cônhóc thì cô nhóc sẽ phải chịu đựng nhiều thứ. Từ khổ đau của tình đơnphương tới sự trừng phạt của một số người …
– Cậu thấy Đông Vy thế nào ?
– Trẻ quá so với thầy ! – Hữu Phong tóm lấy một quá táo từ giỏ hoa quả, đem gọt dần lớp vỏ xanh.
– Hữu Phong ! Cậu thừa biết tôi không ám chỉ điều đó !
Thầy giám thị thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên, Gió Quỷ thật biết cáchtrêu điên người khác ! Anh cho rằng thầy và Đông Vy là một đôi !
– Oh !
Hữu Phong thốt ra tiếng cảm thán hiếm hoi vì thấy quả táo sau khi gọt vỏ xong chỉ còn một nửa …
Thầy giám thị cũng phải phì cười vì sự vụng về của cậu thiếu gia. Ăn miếng táo anh đưa, thầy lại rơi vào trầm tư
.
– Hữu Phong , cậu biết yêu là gì không ?
– Có. Tôi được yêu.
– Ai ?
Hữu Phong khựng người, con dao nhỏ anh đang cầm vô thức cứa sâu vào lòng bàn tay. Anh nhìn máu mình rơi …
– Nhiều !
– Nhiều là ai ?
Thầy giám thị hỏi dồn, muốn anh nói ra tên Đông Vy .
– Con gái và đồng tính !
Hữu Phong bật cười cho sự biến đổi nét mặt của người thầy khó tính nhất học viện .
– Cậu đang chọc tức tôi đấy !
Thầy giám thị cáu bẳn, còn định cằn nhằn thêm cho bõ tức thì phải tá hỏa mà hét lên.
– Dừng lại ngay ! Cậu làm cái quái gì nữa thế hả ?
Thầy tút mạnh con dao gọt hoa quả ra khỏi tay Hữu Phong, thì thào trong khổ sở :
– Phong à ! Đừng như thế nữa, đừng vì những lời của mẹ cậu mà tự tàn phá bản thân. Vết sẹo trên tay cậu, hãy để nó lành !
Hữu Phong co chặt những ngón tay, anh không thấy đau , không thấy nhói … chỉ cười nhạt.
– Tôi nhớ mẹ !
– Anh nặng lắm không ?
– Có ! Nặng chết em rồi !
– Cố lên !
– Thế sao anh không cố đi nạng ? Em cố thì mệt em chứ mệt gì anh ? Phiền chết !
Đông Vy gắt ầm. Đáng lẽ tan học là cô có thể bay đi kiếm việc làm chứkhông phải thay thế cái nạng của Hồ Minh Quý, để anh ta vịn vai và chống đỡ cơ thể của anh ta thế này. Đã vậy, còn bị nhòm ngó !
Sángnay, cô nhận lời xách giúp Minh Quý balô lên lớp thì phải hứng bao nhiêu cái bĩu môi, cái liếc mắt khó chịu . Còn bây giờ , cô như con bé hènmọn , sắp bị xuyên thủng trong những viên đạn là những ánh nhìn căm ghét .
Chán thật ! Với họ, Minh Quý là thiên sứ này, toả sáng nhấthành tinh này …nhưng họ có biết, Minh Quý đang là “ của nợ ” với cô !
Cũng vì cảm giác Minh Quý đem tới cô điềm xui nên cô mới nóng giận.
Kể từ lúc anh ta về học viện tới nay, cô chẳng ngày nào được yên ổn.Những người xung quanh đều lần lượt mang đến cô hết từ bất ngờ này đếnbất ngờ khác, nhưng kèm theo đó không phải là niềm vui .
Chúng tựa hồ những nhát dao đâm đột ngột , ghim vào cô nỗi đau tột cùng …
– Dữ quá ! Phiền em vài ngày thôi, cũng không được sao ?
Minh Quý choàng tay qua vai cô gái nhỏ, giọng nói của anh rất nhẹ , chỉ như chiếc lông vũ đáp trên mặt nước. Lần đầu tiên,có người lớn tiếngvới anh nên anh không giấu nổi sự tự ái , gương mặt ỉu xìu.
Cô nữ sinh nhỏ chép miệng , bất cần :
– Anh có thể nhờ người khác !
– Thôi, xem như là anh năn nỉ em nhé !
– Vô ích thôi. Em sắp gãy lưng rồi. – Đông Vy buông tiếng thở dài ảonão , rồi đột nhiên cô gái nhỏ bặm môi, lôi Minh Quý đi thật nhanh.
– Mau nào ! Em còn phải đi kiếm part-time !
– Từ từ ! – Minh Quý kêu lên khi chân cử động quá mạnh, anh giằng người cô nhóc lại. –
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




