watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12293 Lượt

Em chăm sóc anh cẩn thận vào, anh trả công ! Khỏi phảitìm .

Đông Vy lập tức dừng đứng lại như chiếc xe thắng gấp, mắt cô hau háu :

– Trả em bao nhiêu đây ?

Minh Quý rùng mình với phản ứng của cô gái nhỏ , anh nói máy móc :

– Em muốn thế nào ?

– Muốn tất cả tiền anh có ! Cho em được chứ ?

Minh Quý giật mình thêm một lần nữa. Đôi môi xinh xắn của cô gái nhỏvừa nhếch rất hiểm… thật giống với phong thái của người tàn bạo kia.

Đông Vy không biết tới điều này, cứ tưởng thiên sứ ngỡ ngàng vì tính tham lam của mình nên cười ha hả.

– Em đùa ! Em giúp anh nốt hôm nay thôi. Em và anh thật sự không thíchhợp để đi với nhau. Danh tiếng của anh và danh dự của em đều bị ảnhhưởng.

Im lặng chưa hẳn là thỏa hiệp, nhưng chắc chắn là đã ngầm thừa nhận một phần nào đó.

Mùi dầu gội đầu của cô rất kì dị, hăng và hắc. Đúng là đi cùng thì không thích hợp.

Minh Quý nở nụ cười trìu mến.

– Được rồi ! Là em không thích, còn nếu em đồng ý, anh cho em bất cứ thứ gì cũng không tiếc.

– Vậy cho em biết nhãn hiệu giày mà Đinh Hữu Phong dùng đi. Là anh em cùng cha khác mẹ, anh hẳn là biết rõ về anh ấy chứ ?

Minh Quý giật mình lần thứ ba … Hữu Phong rất ghét dòng máu lai đangchảy trong người anh , ghét thậm tệ người bố đứng đầu dòng họ quý tộc .Anh căm ghét chính huyết thống của mình , thế nhưng lại có thể chia sẻđiều này cho cô nàng xuềnh xoàng .

Quan hệ của hai người ấy thân thiết hơn cả những gì anh từng nghĩ …

Nhìn vào đôi mắt mong đợi của cô gái nhỏ, Minh Quý nói chậm rãi từng chữ.

– Nhãn hiệu với Phong không quan trọng đâu, bền đôi chút là được vìPhong thường xuyên chạy bộ. Có một loại giày mà cậu ấy đặc biệt thích. – Lướt qua nụ cười đơn thuần một tia độc ác, Minh Quý đột nhiên nhấngiọng. – Giày da, màu nâu !

hương 31: Xe điên.
Anh không tìm , không để ý đến cô nhưng cô vẫn sẽ trốn khỏi những nơi có anh để đôi mắt xám thôi mê hoặc thần trí cô .

Với cô, để quên một người thì trước hết phải quên đi tình cảm mà mình dành cho người ấy.

*

– Tớ đã sai gì sao ?

Đông Vy sững sờ, bàn tay chìa ra còn khựng lại trong không trung. Côthấy đau, thấy mình bị xúc phạm ghê gớm. Cô nhìn sâu vào mắt hí của bạnmập, mong một lời giải thích . Chưa bao giờ, cô thấy người bạn này lạixa lạ đến thế …

– Tớ xin lỗi , xin lỗi cậu nhé chuột nhắt !

Tuệ Anh luống cuống đứng dậy, xoa nhẹ bờ má đỏ rát của cô gái nhỏ và khóc thút thít.

– Xin lỗi cậu, tớ không cố ý !

Đông Vy đẩy cô bạn ra vì đau , cảm giác tiêu cực đã biến thành lúng túng với sự sướt mướt của cô bạn.

– Hic. Đánh tớ mà cậu lại khóc là sao ?

– Xin lỗi cậu. Tớ căng thẳng quá. Tớ muốn giảm cân thật nhanh, tớ muốn lấy danh hiệu hoa khôi từ Thanh Ngân !

Cô gái nhỏ lau nước mắt cho bạn mập, thoáng giật mình vì đôi đồng tửđen láy . Cô có một linh cảm rất lạ … hình như Tuệ Anh là người đáng sợ .

– Tớ không sao đâu ! Thế có chạy tiếp không ?

Tuệ Anh lắc đầu lia lịa, cô muốn về nhà để bình tâm lại. Lúc cô nhảy lên xe bus còn nhắc Đông Vy phải ngủ sớm.

Chẳng hiểu sao, cô gái nhỏ lại thấy lời dặn dò của bạn không còn thànhthật nữa. Cái bạt tai ấy không chỉ hằn lại mỗi năm ngón tay, mà còn cảnh báo cô gái nhỏ rằng … ai rồi cũng có thể làm cô bị thương !

Với tâm trạng nặng nề, Đông Vy cứ đứng mãi trên vỉa hè, dáng nhỏ bé ẩn lấp trong đêm.
Muốn đi nhưng ngoài nhà ven hồ ra thì đôi chân cô không bước được tới đâu nữa.

Cô nhớ căn nhà xưa, có ông ngoại hay ôm cô vào lòng, khen cô xinh đẹpnhư một nàng công chúa. Có bà ngoại thường chăm chuốt mái tóc dày củacô, cột túm chúng lại thành hai nhúm tóc lí lắc. Có mẹ, tuy ít nói nhưng cho cô một tình yêu vô hạn.

Ngày cô thế chấp căn nhà là ngày cô có khoảng trống mãi không bù lấp được, cô như mất đi một mảnh trời riêng …

Cô gái nhỏ theo chuyến bus đêm đi sâu vào thành phố. Cô sẽ thăm lại ngôi nhà cũ .

Đông Vy rẽ vào một khu phố sâu hun hút nhưng quen thuộc, cô bắt đầu đếm.

Nào, căn nhà thứ năm tính từ cột điện sang.

Đông Vy lao nhanh tới bấm chuông, rất nhanh như thể đó vẫn còn là nhàcô . Niềm xúc động và vui tới nghẹt thở làm cô gái nhỏ hét giữa khuya.Căn nhà vẫn thế , không có gì thay đổi !
Một người phụ nữ đứng trước mặt cô, qua cánh cổng sắt, cô thấy tóc bà ta đã muốn dựng ngược .

– Điên à ? Nửa đêm nửa hôm còn đứng đó làm gì ?

– Cháu là chủ căn nhà này !

Người phụ nữ trợn tròn mắt, há miệng quát :

– Bị điên à !

Đông Vy cười hì hì, giải thích kỹ hơn.

– Nhà cháu thật mà ! Bác thuê lại của bác Tân phải không ạ ? Bác ấy giữ hộ cháu thôi.

Câu trả lời của người phụ nữ như ném cô gái nhỏ vào hang động sâu thẳm , đau đớn.

– À, ông Tân bán nhà này cho bên đây ! Ông ta cũng chuyển đi luôn rồi !

Sợ trí nhớ bị sai trật , cô gái nhỏ lục tung hết balô, sách vở , quần áo …

Thật kỳ lạ ! Tờ giấy mà cô ghi sẵn địa chỉ nhà cũ đã biến mất.

***

Sáng tinh mơ. Có cô gái nhỏ đứng run dưới tán cây cổ thụ. Giữa cái lành lạnh của ban mai, cô lặng im nhìn cánh cổng bọc vàng kim hào nhoáng.

Cô chờ thầy giám thị để xin nghỉ làm. Cô không muốn nhận tiền quá nhiều so với công sức mình bỏ ra. Cô sẽ tự kiếm việc riêng và góp tiền trảMinh Quý.

Dù sao, người chủ hiện tại của ngôi nhà đó không có ý định bán lại và Minh Quý cũng chưa nhớ ra cô nên tiền có thể kiếm dần.

Lý do quan trọng nhất cho quyết định rời văn phòng giám thị lần này của cô chính là Hữu Phong. Anh không tìm , không để ý đến cô nhưng cô vẫnsẽ trốn khỏi những nơi có anh để đôi mắt xám thôi mê hoặc thần trí cô .

Với cô, để quên một người thì trước hết phải quên đi tình cảm mà mình dành cho người ấy.

Cô gái nhỏ buồn miệng, cất lên vài câu hát tươi vui , giọng cô nhẹ tênh , tan vào bao la gió.

Học sinh lần lượt bước vào học viện, một vài người vui vẻ chào cô, mộtvài người mặt lạnh bước qua cô, một vài người nửa cười nửa khinh khỉnh …

Cô gái nhỏ vẫn hát nhưng giọng mất đi âm sắc vui tươi.

Sau lần ở căng tin và lần đến phòng y tế, cô đã bớt mờ nhạt hơn. Phảirồi, cô được người nổi bật như Minh Quý bao bọc thếcơ mà .

Họ cứ ghen tị, cứ hằn học với cô nhưng họ ngớ ngẩn lắm. Họ đang tự hạ thấp mình mà cứ cho đó là coi thường cô.
Cô không đủ dũng cảm để tuyên bố rằng, dù tất cả quay lưng với cô thì cô vẫn sống tốt nhưng cô có đủ tự tin để nói rằng, cô thà nhìn bóng lưngcòn hơn nhìn gương mặt đẹp đẽ nhưng nội tâm xấu xí của họ !

Hạ An thấy cô , chị định nói câu gì đó nhưng rồi như không quen biết, chị đi thẳng.

Cô gái nhỏ không hát nữa, giọng cô nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô đã mong chị xin lỗi một tiếng.

Đông Vy chờ thêm vài ba phút, đối diện thêm vài cái

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT