|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nguýt lườm thì xe của thầy giám thị xuất hiện .
Chiếc xe lao rất nhanh , như loài thú chạy điên cuồng không biết kiềm chế tốc độ.
Lúc xe vọt thẳng vào sân gạch, mọi học sinh đều phải nhìn lạ lẫm.
Xe tiến tới bãi độ nhưng không dừng lại mà tông thẳng dãy nhà tầng của ban giám hiệu.
Trước khi mũi xe bị đâm sầm tới méo mó, một bóng người nhảy ra …
Là Đinh Hữu Phong !
Cảnh tượng kinh khủng này diễn ra nhanh như chớp mắt, học viện lặng đi trong sự bàng hoàng tột độ.
Hữu Phong thản nhiên như vừa rồi chỉ là việc vụn vặt. Anh hướng về một phía, nhếch miệng kiêu hãnh.
Nơi Gió Quỷ nhìn là một chàng trai đang khập khiễng với cây nạng …
Nam sinh đó vẫy tay với cô gái nhỏ còn khiếp sợ dưới vòm cây, môi anh đào hé nụ cười nhè nhẹ.
Chương 32: Lớp ngụy trang
Đứng trước một chiếc gương cũng như đứng trước một ánh mắt săm soi, nósẽ chỉ thấy được ngoại hình mà không thấu được nội tâm của ta nếu tabiết cách ngụy trang …
*
Lời xin lỗi ít khi được nói ra vì bởi lẽ, ít ai dám thừa nhận sai lầm của mình.
Hạ An cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ thay vì đẩy nó ra. Xin lỗi Đông Vy và được cô bé tha thứ là rất dễ nhưng cô khó có thể đối diện với ánh mắt ấy. Trong đó , một thứ đã vỡ vụn. Hạ An đoán là niềm tin.
Cô muốn làm lành với Đông Vy nhưng lại sợ, tính ghen tuông và ích kỷ của mình sẽ hại nàng lọ lem tội nghiệp.
Đều là vì Tuấn Dương , vì cô quá yêu anh.
Dù anh cho cô là độc địa thì cô vẫn sẵn sàng ác với những kẻ được anh để ý tới.
Ngoài cô ra, anh đừng hòng yêu ai !
Anh không tự động quay lại bên cô thì cô cũng không để anh bên ai !
Đêm lạnh lẽo. Hơi ẩm ướt từ bờ hồ xốc thẳng vào người Hạ An , đông cứng cô lại như đang ướp lạnh một miếng thịt.
Chiếc mũi nhạy cảm hắt xì liền vài cái nhắc nhở Hạ An phải nhanh chóng đưa ra một quyết định dứt khoát !
Cứ đứng mãi thế này thì cô ốm mất.
Hạ An lưỡng lự đưa tay lên nhưng chưa vội gõ cửa, đang không biết phảilàm gì tiếp theo thì một giọng nói trầm chợt cất bên tai :
– Đến đây làm gì ?
***
Đứng trước một chiếc gương cũng như đứng trước một ánh mắt săm soi, nósẽ chỉ thấy được ngoại hình mà không thấu được nội tâm của ta nếu tabiết cách ngụy trang …
Chiếc gương lớn phản chiếu đôi mắt đanghíp
lại thật ngộ, đôi môi căng mọng thật cong và hai chiếc má lúm thậtxinh. Tuệ Anh vuốt ve khuôn mặt đáng yêu của mình – một lớp ngụy trangan toàn !
Cô biết cách để mình hòa trộn vào đám cậu ấm cô chiêu luôn đốt cháy mình trong ồn ào, cuồng nhiệt.
Dù cô luôn đứng ngoài lề những cuộc vui ngoài hành lang lớp học nhưngchẳng ai thèm nghi ngờ điều gì vì cô đóng giả nàng mơ mộng, mê mẩn phimthần tượng.
Cô ít khi tham gia vào những câu chuyện phiếm vì chẳng thể nào nuốt trôi những suy nghĩ ngớ ngẩn của lũ bạn trẻ con.
Tuy cùng tuổi nhưng Tuệ Anh thấy mình già dặn hơn rất nhiều. Nội tâm của cô cũng thế, phức tạp hơn, tham vọng hơn !
Cầm tấm bằng Trung Anh với cô đã là điều hiển nhiên, tương lai sánglạng đã là điều bình thường của mọi học sinh ở Trung Anh . Họ cho đó làđủ nhưng Tuệ Anh khác, cô sẽ thực hiện điều mà ai cũng chỉ dám mơ ước.Đó là … …chạm vào nhân vật nguy hiểm ấy !
Tuệ Anh thu lại nụ cười giả tạo rồi chạy nhanh vào nhà tắm, cố nôn hết số thức ăn mà dạ dày chưa kịp tiêu hóa.
Đã đến lúc để người đó nhìn thấy vẻ đẹp thật sự của cô !
Sau khi tống hết đống đồ ngọt ra khỏi bụng, Tuệ Anh lại chạy điên cuồng trên máy thể dục . Mồ hôi cô tuôn nhễ nhại , chảy ròng từ thái dươngxuống chiếc áo thun ướt đậm.
Cô đã chạy rất lâu nhưng vẫn chưa chịu dừng nếu như chuông điện thoại không reo lên inh ỏi.
Lúc Tuệ Anh áp tai vào di động, liền vọng lại từ đầu dây bên kia chất giọng đe dọa :
– Nếu không mau đưa đủ tiền cho tôi thì cô sẽ phải hối hận mãi mãi!
Chương 33: Cuộc gặp gỡ không mong muốn
Nếu gã hé miệng việc này ra thì chả sao cả, Tuệ Anh đã giàn xếp hết rồi. Đêm ấy, chính cô và gã lưu manh diễn kịch để dụ Đông Vy …
*
Quay đầu sang nhìn người đang đứng kế mình, phản ứng đầu tiên của Hạ An là cười mai mỉa.
– Việc tôi đến đây liên quan gì tới anh mà hỏi ?
– Hừ. Cô tới đây cũng chẳng có ý đồ tốt đẹp gì đâu !
Tuấn Dương đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt nhơn nhơn thiên về chọc tức hơn là đối thoại bình thường.
– Hắt xì !
Hạ An tức điên, nhưng những lời khó chịu cô đang định đáp trả tên kia đã bị kìm hãm bởi mấy cái hắt xì vô duyên.
Chóp mũi phù thủy của cô đỏ dần lên, mặt tím lại vì lạnh và bực.
– Điên rồi ! Ăn mặc thế này thì có ngày nhập viện !
Tuấn Dương cởi áo, khoác lên bộ đồ mỏng manh của Hạ An . Hành động thì tỏ ra gentlement nhưng miệng vẫn tuôn giọng gây hấn.
Thấy ấm nên Hạ An để im, bỗng thấy bối rối khi môi anh gần như chạm lên tóc cô. Sự gần gũi lúc này gợi cho cô về những ngày hai người còn bênnhau …
Anh vẫn thường mắng mỏ cô như đứa nhóc tì hư hỏng vìcách ăn mặc trái thời tiết của cô. Anh vẫn thường hôn tóc cô thay cholời xin lỗi những khi cô giận dỗi …
Hạ An không nén nổi tâm tư nữa, cô vòng tay ôm chặt Tuấn Dương trong sự bất ngờ của cả hai.
Hơi thở quen thuộc vương vấn quanh nhau, để lộ những yêu thương vẫn còn cháy bỏng như hôm nào.
Tuấn Dương nghe tim anh đập mạnh và cùng nhịp với trái tim bướng bỉnhcủa Hạ An. Tích tắc ấy, anh vô thức để môi mình tìm tới môi cô gái màanh vừa yêu vừa ghét .
Hạ An từ từ nhắm mắt như đón nhận , nhưng nụ hôn còn chưa kịp bắt đầu thì cô đã đẩy mạnh anh ra, hắt xì thêm vài cái.
– Ốm rồi à ?
– Không, tôi ổn !
Hạ An chêm vào giọng nói sự xa cách, không quên trả luôn áo cho Tuấn Dương. Mọi cử chỉ dứt khoát của cô đều tỏ ý từ chối anh.
– Tôi về đây !
Tuấn Dương bối rối rồi dần tức nghẹn. Anh đã đặt tất cả cảm xúc vào môi mình và khoảnh khắc vừa rồi thật kỳ diệu khi mọi ngăn cách bấy lâu đềubị gạt bỏ …
Thấy mình như bị giỡn mặt nên anh lớn tiếng :
– Cô tới đây làm gì ?
Hạ An đã rất mệt mỏi, cô chẳng muốn cùng anh đôi co thêm nữa, đáp cộc lốc :
– Tôi chưa vào trong kia, chưa làm gì Đông Vy của anh. Anh không cần sợ !
– Tốt nhất là cô đừng làm gì ngốc nghếch như lần trước !
Tuấn Dương dứt lời thì gõ cửa ầm ầm , cảnh đêm vốn tĩnh mịch đã bị anh náo động.
Hạ An chột dạ, tay cứ nắm chặt chiếc túi có đựng ít thuốc giảm đau và hoa quả với vẻ bồn chồn.
Tuấn Dương đã thay cô quyết định nhưng cô khó mà đối diện với Đông Vykhi mà … anh đột nhiên tới thăm cô nàng vào đêm hôm thế này. Khi quencô, anh rất ít khi dành thời gian buổi tối để hẹn hò vì còn bận bịu ởnhững quán bar . Vậy mà lúc này, anh lại có mặt tại đây . Tình cảm củaanh với cô bé đã vượt xa những nồng nàn của ngày trước rồi.
Hạ An tội nghiệp thật ! Ai cũng để cô ngoài lề cuộc sống của họ mất rồi …
Tuấn Dương phát hiện ra ý định bỏ đi trong im lặng của cô thì vội hét :
– Nhím bù xù ơi, mau mở cửa . Hạ An
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




