|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Cũng tại đêm qua cô cùng Tuấn Dương đứng trước căn nhà bên hồ quá lâu , chờ Đông Vy chỉ là cái cớ,thật sự thì cô quyến luyến không muốn rời anh còn anh … chắc là lo lắng cho cô nhóc ấy nhiều nên cứ đợi thôi …
Xuống căng tin , Hạ An chỉ uống chút nước ấm rồi về lớp, gục trên bàn chợp mắt cho qua giờ nghỉ trưa.
Lớp học vắng vẻ chẳng có lấy một ai ngoài cô nữ sinh đau ốm , lạnh ngắt như tờ và yên ắng như không gian chết. Hơi thở nặng nề dần đều đặn hơn, chút ánh nắng đậu trên chóp mũi nhỏ nhọn điểm nét yêu kiều cho cô nàngđang ngủ say.
Một ai đó xua tay trước đôi mắt đã khép lại và lay nhẹ vai Hạ An để thử đánh thức cô nàng dậy.
Một ai đó im lặng ngồi cạnh bên như canh gác giấc ngủ của cô nàng.
Một ai đó nghịch nghịch chùm vòng vải quấn quanh cổ tay gầy guộc.
Một ai đó thò tay vào balô đã mở sẵn khoá, lấy bức ảnh tình nhân mà cô nàng vẫn kẹp giữa cuốn từ điển dày cộm.
Một giọng nói cất lên xa xôi :
– Em này, anh thật muốn quay về bên em !
Thời gian lặng lẽ trôi đi. Giờ nghỉ trưa dần bị rút ngắn. Tiếng chân người đi trên cầu thang bộ đã bắt đầu xuất hiện.
Học sinh đang rủ nhau về lớp, chuẩn bị cho buổi ôn tập chiều nay.
– Mọi chuyện…đã muộn rồi.
Như lúc đến, một ai đó bước khỏi lớp trong lặng lẽ …Một ai đó sẽ khôngbiết tới giọt nước mắt nóng hổi đã ứa ra , chảy dài trên bờ má của cônàng chẳng còn ngủ say …
***
– Mời học sinh Đông Vy khối 11 lên văn phòng giám thị !
Tiếng loa thông báo cắt đứt bài giảng còn say sưa , tất cả bạn học đềunhất loạt nhìn về phía cô nữ sinh đang miệt mài ghi chép theo phản xạ .
Tuệ Anh thúc nhẹ cô bạn kế bên, nhắc nhở :
– Thầy giám thị muốn gặp cậu kìa chuột nhắt !
Đông Vy ghi nốt mấy chữ rồi gấp sách vở, sau đó là đứng dậy xin phépgiáo viên bộ môn .Từng hành động của cô gái nhỏ đều luống cuống và hấptấp kiểu-gì-đó .
Dường như cô bạn đang mất bình tĩnh !
– Hahaha !
– Ồ, cậu không đau chân hả Đông Vy ? Hahaha.
– Bảo Minh Quý mua cho cậu đi. Sao phải vờ khổ sở !
Lại thêm một trận cười nữa trút vào cô gái nhỏ khi bạn học trông thấyđôi chân chỉ mang tất của Đông Vy kể từ sáng nay. Vài câu trêu ghẹo ,châm biếm làm cô gái nhỏ buồn nhưng không để lộ vẻ rầu rĩ, vẫn tiếnthẳng về phía trước với ánh mắt kiên định.
Nhân lúc giáo viênkhông để ý, một cậu bạn ác ý đã ngáng chân cô gái nhỏ khiến cô suýt chút thì ngã nhào. Đã thế, cả lớp học còn xem đó là trò vui nên cười ầm ỹ.
Phải dạy những con người đáng ghét này một bài học !
Đông Vy tự động ngã sấp xuống , vầng trán còn chưa khỏi hẳn va mạnh vào bàn học . Một cơn đau đột ngột giáng thẳng vào đầu cô gái nhỏ khiến côđau thắt như bị quật mạnh vào hố gai, bật ra tiếng kêu tê dại dù đã cắnchặt răng.
Cả lớp khiếp sợ, nhìn cô gái nhỏ đang bịt chặt tay lên miệng vết thương cũ trên trán.
– Chuyện gì đã xảy ra thế ? – Giáo viên bộ môn cất giọng nói nghi kị.
– Thưa cô …
– Em sơ ý nên ngã, thưa cô.
Đông Vy nhanh nhảu cướp lời cậu bạn, không nỡ để cậu ta bị phạt dù mớichỉ vài giây trước, cô còn chịu đau để cậu ta phải gánh hậu quả cho tròđùa ngớ ngẩn của mình.
Nhưng vậy cũng đủ rồi , hẳn là cậu ta rất hối hận và day dứt đây!
– Em nên nghỉ ngơi nhiều một chút. – Giáo viên trìu mến nhìn cô tròđáng thương. Thừa biết cô đang giấu tội cậu ấm nghịch ngợm kia.
– Để em đưa bạn ấy xuống phòng y tế !
Chương 35: Kẻ chạy trốn
Thầy hay thật ! Hận là xuất phát từ đau, muốn hóa giải nỗi đau thì phảilấy niềm vui tấp vào. Niềm vui ấy có từ những lần trả đũa được thứ gâyra nỗi đau. Một vòng luẩn quẩn mà thầy rơi ra ngoài rồi à ?
*
– Cậu về lớp đi ! Tớ không sao, thật mà.
– Nói dối . Trán cậu đầy máu kìa, còn bảo không sao !
Đông Vy mệt lả người nên chẳng thèm tranh cãi với bạn lắm điều nữa, để kệ cậu ta lẽo đẽo theo sau hộ tống cô .
Tội nghiệp ! Cậu ta cứ tự trách mình mãi …
– Đông Vy ơi. Tớ thề là tớ chỉ muốn đùa vui thôi. Còn cậu cũng dễ thương lắm !
Cô gái nhỏ vô thức sờ tay lên mặt mình, vui vẻ hỏi.
– Thật thế à ?
– Ừa ! – Cậu bạn lém lỉnh đáp – Lem nhem như con mèo hen nhà tớ ý ! Hahaha.
Tràng cười vô duyên kia chỉ ngừng khi cô gái nhỏ buông tiếng thở dài. Cậu bạn thò đầu lên trước :
– Hehe. Đùa tí mà, giận à ?
– Chả thèm ! Đừng nói nhiều thế, để tớ yên.
Đông Vy xin được yên tĩnh, thùy não cô đang căng ra như muốn đứt phựtvì “ lệnh triệu tập ” từ thầy giám thị – một khuôn mặt nghiêm nghị cốhữu và một bài phê bình gay gắt …
Cô gái nhỏ bỗng thấy lo lắng. Chẳng biết từ lúc nào, cô đã xem thầy như người thân và ăn sâu vào tiềm thức cô là những lời dạy dỗ, nạt nộ nhưng thật lòng của thầy.
Ánh mắt kỳ lạ thầy nhìn Đông Vy lúc cô xin nghỉ vẫn còn ám ảnh đến tận bây giờ.
Cô sợ thầy thất vọng về cô kinh khủng !
Đi bên cạnh, cậu bạn cùng lớp không bịt nổi miệng mình nên gọi cô gái nhỏ :
– Mèo hen ơi !
– Ừ, sao đấy ? – Đông Vy phì cười. Buồn cười quá chứ còn gì nữa ! Mỗimình cô thôi mà có tới bao nhiêu biệt danh, toàn là thú cưng mới vuichứ. Chỉ duy nhất Richard gọi cô khác đôi chút – Bé con …say xỉn.
Thấy Đông Vy cười, cậu chàng như được cổ vũ, miệng liến thoắng :
– Có hôm tớ ở lại học viện muộn, thấy ai đó lẻn vào lớp mình. Lúc tớchạy về lớp thì gặp Tuấn Dương, anh ta không nói gì với tớ nhưng tớ thấy trên bàn cậu lại xuất hiện hộp quà. Lãng mạn quá !
Đông Vy chẳng tin, hứ một tiếng. Quà nào ? Cô làm gì được tên biến thái đó quan tâm như thế. Hắn chỉ giỏi đùa cợt thôi !
Cậu bạn trố mắt nhìn, thái độ bất cần của Đông Vy với điều mà cậu vừachia sẻ chứng tỏ là cô gái nhỏ không biết tới món quà kia …
– Mèo hen …
– Cậu về lớp !!! – Đông Vy trừng mắt, dọa – Cậu còn theo tớ nữa là tớ thú thật với giáo viên về chuyện tớ ngã !
– Nhưng mà …
– Đi về nhanh !!!
Cậu bạn thở thườn thượt, ấm ức bước đi đầy bất mãn.
Cậu đâu lừa gạt đâu, cậu còn nhớ rõ hôm ấy trời mưa phùn …
Sự yên ắng của văn phòng giám thị lúc này ẩn chứa một cơn thịnh nộ to lớn, cứ như có bão đang ào ạt đánh chiếm .
Quản gia Lâm ghé thăm học viện đột xuất, câu nói đầu tiên lúc ông ta gặp thầy giám thị là …
– Đông Vy chính là con của ông ta ! Muốn giấu tôi à, không được đâu !
– Hữu Phong biết. Thù hận là của cậu ấy, ông không nhất thiết phải coi đó là của mình !
Thầy giám thị đè cứng rắn vào giọng nói , thầy muốn một lần tỏ rõ quanđiểm của mình thay vì cứ răm rắp nghe lời quản gia Lâm như một con rối !
Thầy từng học tại Trung anh nhưng không tốt nghiệp vì bỏ dởgiữa chừng. Năm ấy thầy học 12, mối tình đầu của thầy đột nhiên biếnmất.
Dù là đau và đắng khi biết mối tình đầu chỉ yêu người khác nhưng thầy vẫn gạt tất cả để đi tìm.
Mối tình đầu bỏ nhà đến một nơi xa lắc nhưng thật hạnh phúc với
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




