|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đến tìm em đây này !
Ngõ hẻm của khu phố vắng vẻ , một bóng người đổ dưới ánh đèn đường vàngnhạt . Gã lưu manh đứng cạnh chiếc xe cũ, châm điếu thuốc lá và rítmạnh.
Tàn thuốc như những đám bụi, rơi dưới chân gã ngày một thêm nhiều.
Gã mất kiên nhẫn, bấm điện thoại gọi cho ai đó và gào to :
– Để tôi chờ thêm nữa thì cô đừng trách !
Tuệ Anh vừa mới tới chỗ hẹn, cô bực tức ngắt điện thoại và bước nhanh đến trước mặt gã.
– Ông muốn gì nào ?
Dậm cho đốm thuốc tàn lụi, gã lưu manh đi thẳng vào vấn đề chính :
– Muốn tiền !
– Tôi trả ông rồi ! Chúng ta đã thỏa thuận là xem như không biết nhau nữa. Tại sao ông còn làm phiền tôi hả ?
– Tôi sắp chết rồi đây !
Gã lưu manh như con thú hoang bị dồn tới đường cùng, rú lên man rợ.Giọng gã lạc đi, tựa hồ như cổ họng bị đập vỡ , phả ra mùi khét rẹt .
– Cô có biết tôi bây giờ thế nào không hả ? Hắn không chịu buông thacho tôi. Hắn đánh tôi rồi lôi tới bệnh viện . Vừa khá hơn một chút thìhắn lại tìm tới ! Tôi có chuyển chỗ ở cũng không thoát nổi hắn. Trênngười tôi giờ toàn là thương tích. Cô có thấy không hả ?
TuệAnh thốt lên kinh khiếp khi gã lưu manh tự vạch áo ra, những vết bầm dập chồng lên nhau , tụ máu và biến da gã thành màu thâm tím.
– Tôi sẽ vào nhà xác mất ! Tôi phải trốn khỏi đây. Cô mau cung cấp tiền cho tôi !
– Ông mất trí rồi ! Hãy nhớ tôi và ông chẳng liên quan gì đến nhau nữa cả.
Tuệ Anh chẳng hề động lòng trước tình trạng sống dở chết dở của kẻ bị săn đuổi này, cô chỉ chỉ vào gã với vẻ coi khinh :
– Ông nghe cho kỹ đây. Tôi chẳng việc gì phải nôn tiền cho ông cả. Ôngnghĩ là tôi có đủ từng ấy tiền cho ông à ? Mà có, tôi cho ông lần nàythì lấy gì đảm bảo là không có lần sau. Thoả hiệp từ đầu rồi mà ông cònnuốt lời sao ? Việc tôi giao ông đã làm, tiền công ông đòi, tôi đã trảđủ. Bây giờ ông thế nào tôi cũng chỉ có thể thương hại thôi !
Gã lưu manh sững người vì sự trơ tráo của cô gái trẻ, ngay lập tức, gãnắm tóc Tuệ Anh và ghì đầu cô vào thành xe. Gã lồng lộn :
– Cũng vì mày mà tao mới thành ra thế này ! Mày không giúp tao,để tao chết thì mày cũng không yên ổn đâu !
– Ông dọa tôi à ?
Đầu bị va mạnh cũng chẳng làm Tuệ Anh sợ hãi, giọng nói còn pha chút giễu cợt.
– Ông đủ gan để giết tôi không ? Hay báo cảnh sát và học viện là tôisai khiến ông cưỡng bức con bé đó đi ! Bằng chứng ông không có nhưng màtôi à, tôi thừa sức cho ông tù mọt gông vì tội quấy rối nữ sinh đấy !Biết điều thì cút xa tôi ra !
Tuệ Anh dùng hết sức đẩy bàn taybẩn thỉu ra khỏi tóc mình , cô nàng khá đắc thắng vì gã bị nắm thóp. Nếu gã hé miệng việc này ra thì chả sao cả, Tuệ Anh đã giàn xếp hết rồi.Đêm ấy, chính cô và gã lưu manh diễn kịch để dụ Đông Vy …
Một cái bẫy hoàn hảo và che mắt được hết Tuấn Dương, Hạ An. Họ đều nghĩ cô là nạn nhân thì sao tin gã được !
Hơn nữa, cô biết cách để gã không dám ho he. Gã gây ra những vụ cướpbóc, trộm giật nào thì cô đều biết hết thảy ! Gã không dám tố tội cô !
– Mày còn trẻ mà đã thủ đoạn thế rồi à con ranh !
Gã lưu manh lớn tiếng chửi bới , mắt gã trợn ngược và long sòng sọc như quái thú trong những bộ phim kinh dị. Gã gầm gừ với bộ dạng điên khùng :
– Mày tưởng tao ngu à ? Haha ! Nếu tao nói với hắn thì sao nhỉ ?Tao chưa làm gì con bé đã bị hắn hành hạ ra thế này, còn mày là đứachủ mưu thì sẽ ra sao nhỉ ? Haha !
Sắc mặt Tuệ Anh trắng bệch , hồ như mạch máu của cô đã bị đông cứng bởi tiếng cười gàn dở. Gã lưumanh dí tay vào trán cô gái trẻ :
– Mày nghe đây này ! Ba ngàysau phải có tiền cho tao , nghe không con ranh ! Tao theo dõi mà thấymày phản tao hoặc chậm tiền là tao phun sạch mọi chuyện với hắn, nhớ kỹđi con ranh !
Chương 34: Ném giày vào Gió Quỷ
Bằng một cú đá chuẩn xác, giày sneaker nền trắng sọc đen đã hất tung chiếc giày vải của cô nhóc con lên tận mái nhà thư viện.
*
Lếch thếch cùng chiếc balô đi qua khuôn viên trường, cô gái nhỏ dừng lại một chút để hít hà hương cỏ dại trong lành.
Vì gió mang bụi táp vào hay vì đau buồn mà khoé mắt cô cay xè.
Suốt đêm qua, Đông Vy cứ lởn vởn quanh ngôi nhà cũ để tưởng nhớ lạinhững ngày tháng đầy ắp yêu thương. Cô gái nhỏ thẫn thờ ngồi mãi trướccửa nhà cho tới mờ sáng mới vội vã về học viện.
Chẳng hiểu sao, chỉ là cô ngồi dưới mái hiên và giữa bao la bóng tối nhưng vẫn thấy bình yên hơn căn nhà nhỏ gần bờ hồ.
Có lẽ … cô thật sự không thuộc về vườn ươm tinh tú này !
Còn hơn nửa tiếng mới tới giờ học nên cô gái nhỏ lẻn vào thư viện, tìm vài cuốn truyện tranh nhí nhố.
Cô muốn cười … dường như đã rất lâu rồi, môi cô chỉ biết mím chặt.
Dạo qua dãy sách triết lý dày cộm, cô gái nhỏ thoáng thấy một bóngngười rất quen … nhưng vừa mới chớp mắt thì đã không thấy ở đâu nữa.
Nghi ngờ vào đôi mắt thiếu ngủ của mình nên Đông Vy lại cắm cúi chọn sách.
Khoảng mười phút sau, cô gái nhỏ tiu nghỉu bước trên từng ô gạch , hai tay vặn vẹo lấy nhau rất bứt rứt.
Thẻ thư viện cô lại quên đem theo rồi !
Đông Vy tự vỗ mạnh vào trán mình , than thở :
– Aaa, grừ, đầu với óc, mi thật ngốc !
– Quá đần độn !
Gì ? Ai vừa mắng cô thế ?
Đông Vy ngoái đầu nhìn Hữu Phong , chẳng biết anh đứng sau cô từ lúc nào , hừ một tiếng khinh khỉnh.
Vẻ mặt ngờ nghệch của cô gái nhỏ khiến anh thêm bực mình, đặt ngón trỏ trên vầng trán trắng xanh, Gió Quỷ nâng mi :
– Đầu óc chỉ chứa bánh mì đen !
Cô gái nhỏ im thin thít, không dám thở mạnh cho tới lúc người tàn bạo rời đi.
– Phù !
Đông Vy thở phào một tiếng như vừa thoát nạn nhưng sắc mặt của cô tối sầm lại ngay sau đó vì nhận ra mình vừa bị xúc phạm !
Lúc còn bé, Đông Vy thường được ông bà ngoại khen là nhanh nhẹn, thừahưởng trí thông minh từ ba mẹ nên cô rất ghét cách ai đó hạ thấp cô nhưthế !
Lại còn ngang nhiên bỏ đi !
Bặm môi lại, cô gái nhỏ tháo giày dưới chân ra và ném mạnh …
Chiếc giày cũ bay vút lên không trung, nhắm thẳng vào dáng người cao ráo mà lao đi.
Tựa hồ như nắm bắt được điều bất thường nên Hữu Phong từ từ quay người…sống lưng quyền quý bất động trong phút chốc.
Bốp !
Bằng một cú đá chuẩn xác, giày sneaker nền trắng sọc đen đã hất tung chiếc giày vải của cô nhóc con lên tận mái nhà thư viện.
Hữu Phong nhếch miệng ngạo nghễ, búng về phía nhóc con cái nháy mắt rất đểu !
Nhóc con đờ đẫn … lần này thì mất đi “ em ” giày yêu quí thật rồi …
Hạ An ốm, cơn sốt không cao lắm nên cô vẫn tới trường như thường lệ.
Ai cũng biết là kỳ thi sắp tới quan trọng thế nào, làm sao bỏ dở việc học trong lúc này được !
Đầu cô đau âm ỉ, dáng chỉ yếu ớt như nhành liễu giữa buổi sáng. Bước đi có phần xiêu vẹo và chậm chạp.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




