|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đấm lên lưng Nam Trạch Lễ mấy cái.
– Muốn hẹn hò với tôi thì cứ nói thẳng ra, không cần phải vòng vo Tam quốc như thế.
– Tôi đâu có định hẹn hò cô, chỉ hứa là sẽ mời cô ăn cơm thôi mà, bổn thái tử từ trước tới nay luôn nói lời giữ lời. – Cậu quay đầu lại nhìn cô, sau đó nhấn mạnh bàn đạp, chiếc xe đạp nhích về phía trước. Nếu cứ đi như vậy suốt thì tốt! Cậu mỉm cười đạp xe, con đường nhỏ quanh co này chính là đường tới ngôi biệt thự trên núi của nhà cậu. Ngoài Hâm Hoạch, không ai biết rằng kiến trúc hùng vĩ như một tòa lâu đài trên đỉnh núi đó là của cậu.
Cậu thong thả đạp xe, đúng 11 giờ thì tới tòa biệt thự.
– Wa! Wa… – Bộ Tinh Bảo trầm trồ kinh ngạc. Cô hưng phấn quá, ngày trước chỉ nhìn thấy những tòa biệt thự như vậy trong tivi, không ngờ hôm nay cô được nhìn thấy nó thật ngoài đời.
– Nam Trạch Lễ, tòa biệt thự này là của cậu sao? Chúng ta có thể ở lại đây một đêm rồi mới về không? – Cô chạy từ ngoài vào trong, rồi lại chạy từ trong ra ngoài, chạy từ tầng một lên tầng hai rồi lên sân thượng, sau đó lại đi vòng quanh phòng khách mấy vòng, cuối cùng mới xác định được rằng mình đang không nằm mơ.
– Đương nhiên là có thể, có điều… – Nam Trạch Lễ đưa tay lên xoa cằm, mỉm cười nhìn cô.
– Có điều cái gì? Trừ phi chủ nhân của tòa biệt thự này không phải là cậu nên cậu mới không dám cho tôi ở lại đây. – Đôi mắt lớn của Bộ Tinh Bảo đảo quả đảo lại, cuối cùng ánh mắt cô bị thu hút bởi một bức tranh sơn dầu to như người thật, khiến cô há hốc mồm ra nhìn. Nhìn từ đằng xa trông như Nam Trạch Lễ đang đứng ở góc đường.
– Tôi nghĩ chẳng có ai treo tranh của người khác ở trong nhà thì phải? – Nam Trạch Lễ bỏ ý định trêu đùa Bộ Tinh Bảo, đút hay tay vào túi quần, lười biếng dựa vào cái lò sưởi ở giữa nhà, ánh mắt sâu thăm thẳm kiêu ngạo nhìn cô.
Bộ Tinh Bảo kinh ngạc quay đầu lại, sau đó gật đầu nói:
– Tin, tin, vậy xin hỏi hoàng tử điện hạ của tòa lâu đài này có thể cho tôi ngủ lại một đêm được không? Xin hãy giúp tôi thực hiện ước mơ hồi còn nhỏ là được làm nàng công chúa nằm trên hạt đậu!
Nam Trạch Lễ khe khẽ gật đầu, Bộ Tinh Bảo hét lên sung sướng, nhảy lên cả ghế salon.
– Bộ Tinh Bảo, cô có đói không? – Nhìn Bộ Tinh Bảo mồ hôi nhễ nhại đang ngồi thở mệt nhọc, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào trái tim Nam Trạch Lễ, cô bé Lọ Lem này thật đáng yêu.
– Ừ, từ sáng sớm tới giờ chưa ăn cái gì, hơn nữa vừa nãy vận động một lúc lâu như thế, giờ thấy đói meo cả rồi. – Cô thật thà nói, đôi mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm cái gì đó.
– Muốn uống nước hả?
– Đúng thế, cậu thông minh thật!
– Để tôi đi lấy cho!
Thực ra có những lúc con người Nam Trạch Lễ cũng rất tốt, khuôn mặt đẹp trai, nhiều lúc cũng rất hiền lành, điều quan trọng nhất là cậu không để bụng chuyện gì, đương nhiên, trừ khi phạm vào điều đại kỵ của cậu.
– Bộ Tinh Bảo, một mình cô lẩm bẩm cái gì đó? – Nam Trạch Lễ từ tầng trên đi xuống thấy Bộ Tinh Bảo đang ngồi lẩm bẩm điều gì đó trên salon, cái đầu ngốc nghếch lắc qua lắc lại.
– Hả? Làm tôi giật cả mình! Đúng thật là, sao xuống mà không nói năng gì? – Bộ Tinh Bảo vỗ tay lên ngực, sau đó nhận ly nước từ tay Nam Trạch Lễ, ngửa cổ lên uống một hơi hết sạch.
– Tôi có gọi cô, chỉ tại cô không nghe thấy thôi, hình như đang nói tới đại kỵ gì đó. Đại kỵ gì hử? Có phải hôm qua dì lại đánh cô không? – Nam Trạch Lễ liếc ngang, một mùi hương nhàn nhạt từ người cậu thoảng ra.
– Ồ, không đâu, không có gì. Cậu muốn ăn gì, tôi biết làm hết đấy! – Cho dù những lời vừa nãy cô nói, cậu nghe được bao nhiêu thì cô cũng phải nói lảng sang chuyện khác đã.
– Vậy thì cứ ăn món nào mà cô giỏi nhất ý! – Nam Trạch Lễ ngửa người ra ghế salon, hai chân đặt lên bàn uống nước, nhắm mắt lại.
– Cậu cũng phải giúp đỡ chứ, tôi đâu có biết nhà bếp ở đâu.
– Ở trên lầu ý, cô không biết tôi đèo cô mệt thế nào đâu, cô nặng như một con heo vậy. Ngày trước tôi đèo Hâm Hoạch lên núi, rõ ràng là nhẹ lắm mà.
Lời nói của cậu vừa dứt, nụ cười trên khuôn mặt Bộ Tinh Bảo lập tức biến mất. Cô sa sầm mặt, lạnh nhạt nói:
– Đúng thế, tôi thì như con heo, Hâm Hoạch thì tốt rồi, gầy như một con khỉ, gió thổi phát là bay. – Đáng ghét, sao cảm thấy trong lòng mình có cái gì đó khó chịu, lại còn thấy chua chua.
– Đúng thế, bình thường cô ấy không chú ý ăn cơm, hơn nữa thường xuyên đau dạ dày. Bởi vậy Bộ Tinh Bảo phải ăn uống đúng khoa học vào, tôi không muốn sau này phải đi mua thuốc đau dạ dày cho cô đâu! – Nam Trạch Lễ nghiêm túc nói.
– Cần gì cậu lo, cho dù tôi có chết vì đói hay chết vì đau dạ dày cũng không cần cậu lo! – Cô ném mạnh chiếc gối trên ghế vào mặt Nam Trạch Lễ, quay người bỏ lên lầu.
– Này! Làm gì mà giận thế? – Nam Trạch Lễ chớp chớp mắt, cầm chiếc gối xuống, cảm thấy thật kỳ lạ. – Vừa nãy vẫn vui vẻ, một giây sau đã nổi giận, đã thế lại còn giận dữ vô cớ, con gái đúng là khó hiểu!
hóng lẫn lại với nhau, đen xì, đã thế lại còn dính dính, trong không khí bốc lên thứ mùi rất khó chịu. Nam Trạch Lễ nhìn thấy vậy, bất giác thấy buồn nôn.
– Chị hai, tôi ra trước đây, lát nữa có việc gì thì gọi tôi! – Cậu lao nhanh vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Nam Trạch Lễ nhìn khuôn mặt tái nhợt trong gương, trong đầu cậu lại hiện lên nồi thức ăn mà Bộ Tinh Bảo đang nấu, không nhịn được lại cúi đầu nôn.
Mười phút sau.
– Nam Trạch Lễ, ra ăn cơm đi, xem phát minh mới nhất của tôi như thế nào! – Giọng nói như ác ma của Bộ Tinh Bảo vang lên từ trên lầu, Nam Trạch Lễ thấy chân mình bỗng dưng mềm nhũn. Bụng cậu lúc này đã trống rỗng, lúc cuối chỉ nôn ra toàn nước. Nhưng lúc này nghe thấy giọng nói của Bộ Tinh Bảo, cậu bất giác run rẩy, hai chân bủn rủn, ngã phịch xuống đất.
– Sao thế? Cẩn thận một chút, cầu thang trơn lắm, đừng có ngã. – Giọng nói đáng sợ của Bộ Tinh Bảo lại vang lên, Nam Trạch Lễ đành chầm chậm đi ra khỏi phòng vệ sinh. Thứ đang bốc khói trên bàn là cái gì vậy? Trời ơi! Hai chân Nam Trạch Lễ lại mềm nhũn ra, cà người lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống.
Mấy phút sau, Nam Trạch Lễ xuất hiện trước mặt Bộ Tinh Bảo trong bộ dạng vô cùng thê thảm.
– Tôi đã bảo cậu là cầu thang trơn lắm mà, cậu không nghe, bị thương chưa? – Bộ Tinh Bảo nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại, sau đó bịt mũi mình lại, đưa tay phủi bụi bám trên người cậu xuống
– Ọe… – Mùi vị kỳ quái đó lại bay trong không khí, Nam Trạch Lễ không nhịn nổi nữa, lại bắt đầu nôn khan.
– Nam Trạch Lễ, sắc mặt cậu trắng quá! – Bộ Tinh Bảo lo lắng nói, cậu chỉ vào đĩa thức ăn trên bàn.
– Ọe…
– Rốt cuộc thì cậu làm sao, nói rõ ra xem nào, có phải nhịn đói lâu nên đau dạ dày không? – Cô lo lắng vỗ lưng cậu, lúc này mới khiến cậu thấy thoải mái hơn một trước.
– Không phải, cô… cô đổ đĩa thức ăn kia đi! Ọe…
– Được rồi, tôi biết rồi. Có bắt cậu ăn thật đâu mà phải sợ thế? – Bộ Tinh Bảo mỉm cười khoái trá nhanh chóng bê đĩa đồ ăn ra ngoài. Thực ra cô cố ý làm như vậy. Nam Trạch Lễ nhìn cô vui vẻ nhảy chân sáo vào nhà như không có việc gì xảy ra, trong lòng thấy rất ấm ức.
– Chị hai… – Cậu yếu ớt gọi, sắc mặt tái xanh.
– Chuyện gì thế? – Cậu lại chỉ vào phòng bếp.
– Ồ, biết rồi, tôi làm ngay đây. – Bộ Tinh Bảo bắt đầu hối hận vì sao mình lại gây ra mấy chuyện phiền phức này, mặc dù Nam Trạch Lễ bị cô chơi cho một vố rất thê thảm, nhưng mình làm như vậy cũng chẳng được lợi lộc gì, cũng may bản thân cô đã chén no bụng.
Nam Trạch Lễ thay một bộ quần áo sạch sẽ khác, mệt mỏi nằm trên salon. Nhìn Bộ Tinh Bảo bị mình sai làm cái này cái khác, tâm trạng cậu thấy thoải mái vô cùng. Nhưng mỗi khi cô quay đầu lại nhìn mình, cậu lại giả vờ như đang vô cùng khó chịu.
Cô lau giọt mồ hôi trên mặt, nhìn căn phòng đã được quét dọn sạch sẽ, không còn một hạt bụi nào. Để làm tan hết cái mùi khó chịu của thức ăn ban nãy, cô không thể không xịt một ít nước khử trùng.
– Nam Trạch Lễ, đừng giả vờ nữa, mau dậy đi! – Cô đá đá vào chân cậu.
Nam Trạch Lễ vẫn ra vẻ nửa sống nửa chết, thở hổn hển, hai mắt khép hờ nhìn Bộ Tinh Bảo, chậm chạp nói:
– Chị hai, tôi đâu có giả vờ, tôi khó chịu lắm, có phải tôi bị làm sao trong người không?
– Bị thương trong người, ở đâu? Ở đây phải không? – Bộ Tinh Bảo vỗ mạnh vào lưng cậu. Vốn dĩ Nam Trạch Lễ đã đói meo cả bụng, bị vỗ một cái, dạ dày như cuộn lên.
– Ai da, hình như không phải là ở đây, hình là ở đây… Không đúng, là ở đây, ở đây, không đúng, ở đây… – Nắm đấm của Bộ Tinh Bảo lại rơi trên mấy chỗ nữa trên người cậu.
Nam Trạch Lễ mở miệng ngăn lại, nhưng cô làm như không nghe thấy gì, cuối cùng còn ngồi hẳn lên lưng Nam Trạch Lễ:
– Ừm, như thế này không tệ chứ, có phải thấy dễ chịu hơn một chút rồi không?
– Ừ, đúng… dễ chịu hơn rồi! – Nam Trạch Lễ nghiến răng nói, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. – Chị hai, chị có thể dậy được chưa? Nặng quá! – Nam Trạch Lễ thu hết sức lực, cất tiếng nói.
Bộ Tinh Bảo cốc mạnh vào đầu cậu:
– Nói cho cậu biết, không được bảo tôi nặng, tôi nặng chỗ nào? Ôi mới có 44 kg. – Hai tay cô chống nạnh lườm cậu.
– Ừ, không nặng chút nào cả. Chị
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




