watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3305 Lượt

nhiều bạn của tôi!
– Để tôi suy nghĩ đã! – Bộ Tinh Bảo quay lưng về phía cậu, có vẻ không được tự nhiên lắm.
– Được rồi! Chúng tôi sẽ tới quán bar mà lần trước Tân đưa cô tới tìm tôi, nếu cô tới thì tôi sẽ tới đón cô. – Cậu cười nhẹ, nhưng trong đáy mắt không che giấu nổi một sự thất vọng, trái tim thấp thỏm không thể nào quay trở lại đúng chỗ của nó.
– Được rồi, tôi sẽ gọi điện thoại báo trước. Cậu về đi, cảm ơn tòa lâu đài của cậu, cảm ơn cậu đã cho tôi làm “Công chúa ngủ trên hạt đậu”, ngủ ngon! – Bộ Tinh Bảo vẫy tay chào Nam Trạch Lễ rồi quay người đi vào ngõ.
– Ngủ ngon! – Tâm trạng Nam Trạch Lễ vẫn vô cùng phức tạp. Bộ Tinh Bảo đâu phải là gì của cậu, cô ấy chỉ là một thuyết khách mà Nam Nguyên Huy đưa tới thôi. Nghĩ tới đây, trái tim cậu bỗng dưng như rơi xuống một cái vực sâu không đáy. Đúng thế, trong mắt cô ấy, cậu chỉ là một học sinh hư không biết nghe lời, đánh nhau, trốn học, bắt nạt bạn bè, cãi lại thầy cô giáo. Một người như vậy làm sao có thể so sánh được với một Vũ Đô Thần là Hội trưởng hội học sinh, là một chàng hoàng tử đẹp trai, hoàn hảo luôn được mọi học sinh nữ trong trường ngưỡng mộ?

3.
Nên chuẩn bị quà gì cho Nam Trạch Lễ đây?
Bộ Tinh Bảo đi đi lại lại trong phòng, cô đã nghĩ suốt ba ngày rồi, nhưng vẫn không nghĩ ra món quà gì hợp lý. Rốt cuộc thì cô nên làm thế nào? Cô bực mình vỗ mạnh vào đầu, đúng thật là, sao tặng quà cho người ta mà lại khó như vậy!
– Doãn Tú, sinh nhật bạn trai cậu, cậu tặng cái gì? – Bộ Tinh Bảo gọi điện thoại cho cô bạn Trương Doãn Tú.
– Đương nhiên là một nụ hôn rồi, lãng mạn lắm. – Trương Doãn Tú ngượng ngùng trả lời.
– Cậu bị thần kinh hả, tớ với hắn có phải quan hệ đó đâu, sao có thể tặng một nụ hôn được! Cậu nghĩ giúp tớ xem. – Bộ Tinh Bảo bắt đầu thấy hối hận, Trương Doãn Tú chắc chắn sẽ không tha cho cô, chắc chắn cô ấy sẽ hỏi “hắn” là ai cho tới cùng.
Quả không nằm ngoài dự liệu, Trương Doãn Tú lập tức trở nên lắm chuyện:
– “Hắn” là ai thế? Là Vũ Đô Thần hả? Không thể nào, sinh nhật cậu ấy không phải dịp này… Lẽ nào… không phải là Nam Trạch Lễ chứ? Trời ơi! – Trương Doãn Tú bỗng hét lên.
– Doãn Tú, cậu đừng hỏi nữa, mau nói với tớ tặng cái gì đi! – Bộ Tinh Bảo bắt đầu toát mồ hôi. Cô không rõ trong mắt cô bạn thân của mình, Nam Trạch Lễ là người như thế nào.
– Ồ, sô cô la, bánh ngọt hay cái gì đại loại thế đều được. Nghe nói ở gần đây mới mở một quán sô cô la, chuyên dạy người ta cách làm sô cô la đủ loại, hay là cậu tặng cái đó đi! Chỉ có điều giá hơi cao một chút! – Trương Doãn Tú nghiêm túc nói.
– Vậy thì làm bánh ngọt đi! Tớ biết làm bánh ga tô, được rồi, tặng cái này vậy, cảm ơn nhé! Tớ đi chuẩn bị đây, lúc khác gặp cậu! – Bộ Tinh Bảo vui vẻ như một chú chuột nhỏ. Cô cúp điện thoại, không buồn để ý tới tiếng gọi của Trương Doãn Tú vang lên trong đó.
– Tang tang tang…
Bộ Tinh Bảo buộc gọn mái tóc dài lên, mặc chiếc váy trắng tinh kiểu công chúa, xách hộp bánh ga-tô mà cô đã chuẩn bị rất công phu ra khỏi nhà. Haiz, thời tiết hôm nay không đẹp lắm, nhưng không vì thế mà làm ảnh hưởng tới tâm trạng vui vẻ của cô.
– Không biết Nam Trạch Lễ có chê cái bánh của mình không đẹp không nhỉ? – Cô lẩm bẩm, vừa đi vừa hỏi bản thân. – Chắc là không đâu, mặc dù hơi xấu một chút nhưng đó là tấm lòng của mình mà!
– Nếu cậu ta không thích ăn bánh ngọt thì làm sao? – Nghĩ tới đây, hai hàng lông mày của Bộ Tinh Bảo thoáng chau lại, nhưng cô đã nghĩ suốt ba ngày, chuẩn bị mất hai ngày, cuối cùng mất cả một đêm mới làm xong cái bánh, sáng nay tỉnh dậy, hai mắt cô đã thâm quầng.
– Không đâu, không đâu, nói không chừng cậu ấy rất thích, mà cứ cho là không thích thì cũng sẽ nể mặt mình vất vả làm bánh mà nói là thích. A! Mình ngốc quá, đừng nghĩ nhiều như vậy, nếu Nam Trạch Lễ chê thì mình úp cái bánh lên đầu cậu ta. Ha ha! – Nụ cười của Bộ Tinh Bảo càng trở nên ngọt ngào hơn, Nam Trạch Lễ chuyển nhà đúng là tiện thật, mất có năm phút cô đã tới nhà cậu.
– Kính coong… Kính coong…
Cô ấn chuông, nhưng một lúc lâu sau vẫn không thấy ai ra mở cửa.
– Cái gì vậy, chẳng nhẽ tổ chức ở nhà kia sao? – Lúc này Bộ Tinh Bảo đã hoàn toàn quên hết những lời mà Nam Trạch Lễ nói mấy ngày hôm trước, cũng không nhớ ra rằng suốt một tuần lễ nay, cô không thấy Nam Trạch Lễ xuất hiện trước mặt mình.
– Tí tách… tí tách…
Thời gian trôi nhanh như bay, trời tối dần, tối tới mức giơ năm ngón tay ra không nhìn thấy gì. Trong đêm tối không sao không trăng, ngay cả người đi đường cũng thưa thớt. Bộ Tinh Bảo ngồi trên chiếc ghế đá đặt trước cửa nhà Nam Trạch Lễ, đôi mắt thi thoảng lại nhìn ra đường lớn, nhưng lần nào cũng chỉ khiến cô thất vọng, cậu vẫn chưa trở về, thực sự là chưa trở về.
Trong quán rượu huyên náo chật cứng mọi người đang chờ đợi nhân vật chính xuất hiện, tấm biển CLOSE treo ngay ngoài cửa, Nam Trạch Lễ ung dung bước xuống từ một chiếc xe hơi màu đen, cậu thong thả mở cửa xe, Dương Hâm Hoạch nhảy từ trên xe xuống.
Dương Hâm Hoạch mặc một chiếc váy quây màu xanh lam, trên đó in hình những chú bươm bướm màu trắng, mái tóc dài màu hạt dẻ được cặp gọn bằng một chiếc cặp hình bươm bướm cũng có màu xanh lam.
– Anh Trạch Lễ, anh chắc chắn là hôm nay vị “Hội trưởng Hội lưỡi dài” sẽ không ton hót với ai đấy chứ? – Đôi mắt lớn của Dương Hâm Hoạch đảo xung quanh.
– Hâm Hoạch, em đừng có nghi ngờ cậu út của em được không, cậu ấy không phải loại người đó. – Nam Trạch Lễ an ủi Dương Hâm Hoạch, đáy mắt cậu thoáng một tia buồn. Bộ Tinh Bảo không gọi điện thoại cho cậu, cũng không nói là có tới hay không. Mấy ngày nay cô ấy lại còn chơi trò “mất tích”, cậu không nhìn thấy cô đứng chờ cậu dưới gốc cây táo. Có lẽ cô đang chờ cậu ở bên trong, muốn dành cho cậu một niềm vui bất ngờ. Nghĩ tới đây, khuôn mặt Nam Trạch Lễ xuất hiện một nụ cười tươi rói.
– Anh Trạch Lễ, anh đang nghĩ gì thế? Chúng ta vào chứ? – Dương Hâm Hoạch ngẩng đầu lên nhìn bầu trời u ám, sớm không mưa muộn không mưa, sao cứ phải mưa vào lúc này cơ chứ?
– Ừ, đúng đấy, mọi người chắc sốt ruột lắm rồi. – Nam Trạch Lễ đưa tay ra đẩy cánh cửa kính to lớn nặng nề, Dương Hâm Hoạch bám lấy tay cậu, cùng cậu sánh vai bước vào. Cảnh cửa được mở ra, bên trong tối om, không có bất cứ động tĩnh gì. Chiếc cặp màu xanh lam trên đầu Dương Hâm Hoạch tỏa sáng lấp lánh trong bóng đêm.
– Anh Trạch Lễ, có phải mình vào nhầm cửa rồi không? – Cô hỏi nhỏ, cảm giác bất an trong lòng lớn dần lên.
Một tiếng “tách” rất lớn vang lên, đèn trong căn phòng được bật sáng, những sợi ruy băng đủ màu sắc từ trên rơi xuống, trùm lên hai người, ngay sau đó họ nhìn thấy rất nhiều những gương mặt vui vẻ. Một người trước mặt nhân lúc họ không chú ý, bèn lắc mạnh cái chai trong tay, cuối cùng ấn nhẹ một cái, có cái gì đó từ trong phụt ra, mang theo mùi hương rất kỳ lạ. Dương Hâm Hoạch không mở nổi mắt, vội trốn ra sau lưng Nam Trạch Lễ. Nam Trạch Lễ nhanh chóng cởi áo khoác ngoài ra, che lên đầu của hai người, tách đám đông đi vào.
– A! Đại ca lợi hại quá, tiểu đệ vô cùng khâm phục! Ở một nơi như thế này mà vẫn ung dung bước qua.
Nam Trạch Lễ ngồi xuống, lười biếng dựa lưng vào salon. Bộ Tinh Bảo không tới, cậu quét mắt khắp căn phòng, mọi gương mặt quen thuộc đều xuất hiện ở đây, duy chỉ có cô là không. Cô cố ý sao?
– Lễ, tâm trạng không tốt hả? – Vũ Đô Thần ngoạm một miếng bánh ngọt rồi hỏi, mặt cậu bị ai đó quệt bánh kem lên, trông vô cùng ngớ ngẩn. Cậu không hiểu, hôm nay sinh nhật Nam Trạch Lễ chứ đâu phải của cậu, vậy mà đám con gái kia không chịu buông tha cho cậu.
– Không có gì. – Cậu đáp, cuối cùng ánh mắt dừng lại nơi Dương Hâm Hoạch đang cắt bánh ngọt, sau đó khóe miệng cậu khẽ nhếch lên. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười của cô, cậu đều cảm thấy rất vui vẻ. Dáng vẻ hoạt bát của cô không ngừng len vào giữa mọi người, lúc đó…
Chết rồi, nụ cười tươi rói của Dương Hâm Hoạch đông cứng lại trên môi, không biết kẻ nào thất đức như vậy, ném vỏ chuối lên sàn nhà, khiến cô bị trượt chân, cả đĩa sa lát ngon lành cô đang cầm trên tay cũng sắp đổ úp xuống sàn. Cô có thể tưởng tượng được âm thanh khủng khiếp phát ra khi cơ thể mình tiếp xúc với sàn nhà, cô vội vàng đưa tay lên bịt mắt, một giây, hai giây, ba giây…
Chuyện gì thế này? Không có chuyện xảy ra như trong tưởng tượng sao?
– Em không sao chứ? – Giọng nói nhẹ nhàng của Mẫn Huyền Tân vang lên sau lưng Dương Hâm Hoạch.
Cô lắc đầu, rồi lại gật đầu, thận trọng đứng thẳng người lên.
– Phù, may quá, đĩa sa lát của em vẫn còn nguyên vẹn! Cô bé dâu tây ngọt ngào tới đây! – Cô chu môi, ngẩng đầu lên nhìn Mẫn Huyền Tân mỉm cười. – Cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã cứu đĩa sa lát hoa quả của em.
Đôi mắt lớn sáng lấp lánh, khuôn mặt trắng trẻo trẻ con, hai hàng lông mày dày, đôi môi nhỏ chu lại…
Mẫn Huyền Tân không dám tin vào sự thực trước mắt mình, cậu cảm thấy như mình đang nhìn thấy một nhân vật nữ chính trong các cuốn truyện tranh, mặc dù cậu không hề xa lạ gì với nàng công chúa trước mặt, hơn nữa còn thường xuyên nghe hai người bạn thân kể chuyện về cô, nhưng đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với cô trong một

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT