|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
hai, tôi đói lắm, có thể phiền chị làm cái gì cho tôi ăn được không? – Nam Trạch Lễ thều thào nói, khuôn mặt tái nhợt như bức tường vừa được quét sơn trắng xóa.
– Được thôi! – Bộ Tinh Bảo mỉm cười, quay người đi ra ngoài. Lúc cô bước chân vào, mùi vị kỳ lạ đó lại bay khắp căn phòng, hơn nữa càng lúc càng nồng. Nam Trạch Lễ vội vàng đưa tay lên bịt mũi, hoảng sợ nhìn đĩa đồ ăn trong tay cô.
Bộ Tinh Bảo nở nụ cười đẹp như một thiên thần, giọng nói ngọt ngào vang lên:
– Xin lỗi nhé em trai, trong tủ lạnh chẳng còn gì cả, còn mỗi chỗ này thôi, cậu ăn một chút đi! Mặc dù hơi khó ăn, nhưng dù sao cũng hơn là để bụng đói.
Nam Trạch Lễ ra sức lắc đầu, khi cậu nhìn vào đĩa đồ ăn, không nhịn được lại bắt đầu nôn.
2.
Đêm xuống, gió trên núi rất mạnh, bóng cái cây lay động in rõ ngoài cửa sổ. Bộ Tinh Bảo chui vào trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt đen láy. Cô không biết rằng một mình ở một nơi xa lạ lại đáng sợ như thế, tiếng gió thổi ù ù bên ngoài, lại còn bóng cây đang lay động đều khiến cô nổi gai ốc.
“Bình”, bên ngoài vang lên một tiếng động rất lớn, cô vội vàng chui vào trong chăn, nhưng một lúc lâu sau, tiếng động đó vẫn không thấy lặp lại lần nữa.
– Haizz! Xem ra làm công chúa cũng chẳng dễ dàng gì. – Cô thở dài nặng nề, ánh mắt bất giác liếc ra ngoài cửa sổ, cảm thấy hình như có một bóng đen vừa lướt qua. – Huhu… linh hồn mau tan biến! Linh hồn mau tan biến! – Cô lẩm bẩm, bao nhiêu Phật tổ, Quan âm, Ngọc hoàng thượng đế đều được cô lôi ra cầu khẩn, nhưng cô vẫn sợ đến không thể ngủ được.
– Bộ Tinh Bảo… – Có một giọng nói kỳ lạ đang gọi cô, cô nghe rất rõ, giọng nói đó đang gọi tên cô.
– Bộ Tinh Bảo…
– Bộ Tinh Bảo…
Tiếng gọi này nối tiếp tiếng gọi khác, tiếng gọi sau đang sợ hơn tiếng gọi trước, kéo dài hơn tiếng gọi trước.
– Hu hu… Nam Trạch Lễ… mau tới cứu tôi! – Cuối cùng Bộ Tinh Bảo không nhịn được nữa, hét lên.
Đèn trong phòng lập tức được bật sáng, Nam Trạch Lễ chui ra khỏi lớp vải đen, nở nụ cười đắc ý.
– Bộ Tinh Bảo, cô nhát gan quá đấy! – Nam Trạch Lễ lè lưỡi nhìn cô, kéo cô khỏi giường, nhưng phát hiện ra mặt cô giàn giụa nước mắt, cả người run rẩy.
Nam Trạch Lễ ý thức được trò đùa của mình thực sự đã làm cô hoảng sợ, thế là ngượng ngùng khẽ ôm cô vào lòng, dịu dàng nói:
– Xin lỗi, tôi chỉ đùa thôi, thực sự rất xin lỗi.
“Chát”, một cái vỗ vai thật mạnh rơi sau lưng Nam Trạch Lễ, Bộ Tinh Bảo giận dữ lườm cậu:
– Trò đùa này không buồn cười, không buồn cười chút nào cả! – Cô chu môi, nước mắt lại lăn dài, bàn chân đá liên tục vào người Nam Trạch Lễ.
– Xin lỗi…
– Xin lỗi có tác dụng gì, cậu cảm thấy vui lắm sao? Thật là ấu trĩ!
– Ừ, lần sau không dám nữa! – Nam Trạch Lễ cố nhịn đau, để mặc cho cô đánh mình. Cậu chưa bao giờ hiền lành như thế. Khổng Tử nói rất đúng, chỉ có con gái và tiểu nhân là khó chiều.
– Cậu thở dài cái gì? – Cô lau nước mắt, lại chui cơ thể mệt mỏi của mình vào trong chăn.
– Không có gì, tôi chỉ cảm thấy Khổng Tử rất lợi hại, câu nói từ mấy nghìn năm trước mà bây giờ vẫn còn có tác dụng, không hề lỗi thời chút nào. – Cậu lắc lắc đầu, làm ra vẻ đang suy tư, lập tức lại bị Bộ Tinh Bảo cốc một cái thật mạnh vào đầu.
– Nhóc con, còn dám so sánh tôi với tiểu nhân! – Cô nghiến răng nghiến lợi mắng cậu. Khi nhìn thấy dáng vẻ ngoan hiền bất ngờ của cậu, cô bỗng dưng bật cười.
– Cười cái gì?
– Bởi vì cậu buồn cười.
– Tôi buồn cười?
– Đúng thế, đúng là rất buồn cười, không cho cười sao? Đúng thật là!
– Xì, không nói thì thôi, tôi đi ngủ đây. Trưa mai chuẩn bị xuống núi. – Cậu quay người định đi, nhưng lại bị Bộ Tinh Bảo giữ chặt lại.
– Nam Trạch Lễ, chờ tôi ngủ rồi hãy đi nhé! – Cô đỏ mặt nhờ vả.
– Được thôi! Vậy thì mau nhắm mắt vào. Nói thật lòng, tôi cũng buồn ngủ lắm, hôm nay bị cô chơi cho thê thảm thật. – Cậu nhớ lại cái dạ dày vô dụng của mình là lại nổi giận. Thực ra đĩa thức ăn đó ngon hơn trong tưởng tượng của cậu, chỉ có điều mùi vị hơi khó ngửi, nhưng chắc chắn đó là đồ giảm cân rất hiệu quả, vì sau khi Bộ Tinh Bảo ép cậu phải nuốt mấy miếng đó vào bụng, cậu bị Tào Tháo đuổi mấy lần.
– Nam Trạch Lễ, kể chuyện cho tôi nghe đi! – Đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp, hai tay gối lên đầu.
– Kể cái gì? Kể chuyện Công chúa ngốc và Hoàng tử cưỡi ngựa đen nhé? Ngày xưa có một… – Giọng nói dễ chịu của cậu chậm rãi vang lên, Bộ Tinh Bảo nhanh chóng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, trên mặt vẫn còn đọng lại một nụ cười ngọt ngào.
– Ngủ ngon, tôi cũng phải đi ngủ rồi! – Cậu đứng lên đi ra khỏi phòng, lúc ra tới cửa, còn quay lại nói ngủ ngon với nàng công chúa đang say ngủ.
Khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu vào căn phòng buổi sáng hôm sau, Bộ Tinh Bảo từ từ mở mắt. Cô ngủ thật ngon! Giấc mơ ngọt ngào đó, giấc mơ có chàng hoàng tử đánh thức công chúa bằng một nụ hôn, đôi môi chàng mềm mại như một cánh hoa hồng, cả ánh mắt dịu dàng như dòng suối của chàng đều khiến cô tỉnh dậy trong tiếc nuối. Nhưng nàng công chúa ngủ trên hạt đậu hôm nay đã bị ông mặt trời gọi dậy rồi.
Bộ Tinh Bảo bước ra cửa, nhìn thấy Nam Trạch Lễ đang sửa xe đạp. Trông cậu vô cùng nghiêm túc, ngay cả những giọt mồ hôi đang chảy trên trán cũng không buồn lau đi.
– Chào buổi sáng! – Bộ Tinh Bảo đứng trước mặt cậu, mắc chiếc váy công chúa mà cậu đã chuẩn bị cho cô.
– “Công chúa ngủ trên hạt đậu” ngủ thế nào? – Nam Trạch Lễ ngẩng đầu lên mỉm cười.
– Ừm, hình như bên dưới lớp đệm thứ 12 có một hạt đậu nhỏ làm cả đêm qua ta không ngủ được! – Cô chớp đôi mắt lớn, giả bộ nghiêm túc nói,
nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt bất giác khiến Nam Trạch Lễ như hóa đá.
– Đói chưa? Trong tủ lạnh có hoa quả, cô ăn trước đi! – Cậu lại
tiếp tục với cái xe đạp của mình.
– Nam Trạch Lễ, trông nó rất chắc chắn, sao vẫn còn phải sửa?
– Tôi chỉ muốn cải thiện thêm chút tính năng cho nó thôi. Cô có biết không? Thần và Tân mỗi người đều có một cái xe đạp, ba người chúng tôi quen nhau vì xe đạp đấy, được Hâm Hoạch gọi là “Ba tay thiện xạ”. Có điều Hâm Hoạch tới bây giờ vẫn đang tìm tay thiện xạ thứ tư. Ha ha.
Những lúc nhắc tới Dương Hâm Hoạch, Nam Trạch Lễ đều vô cùng vui vẻ, trong đáy mắt cậu có một tia nhìn đặc biệt. Bộ Tinh Bảo thấy hơi buồn, nhưng cô vẫn cố mỉm cười, dù sao thì bây giờ họ cũng đang ở bên nhau.
Lúc mới đầu, cô chỉ cố gắng dùng sức mạnh của mình giúp cậu tránh xa đám bạn hư hỏng, quay trở lại là một con ngoan trò giỏi của gia đình. Nhưng hình như cô đã quên nhiệm vụ này từ rất lâu rồi. Điều tệ hại nhất là cô bắt đầu ghen với cô nhóc Dương Hâm Hoạch, chỉ cần Nam Trạch Lễ nhắc tới tên cô ấy là trong lòng cô thấy khó chịu, hơn nữa còn rất khó chịu.
Nam Trạch Lễ vỗ vỗ tay, hài lòng nhìn chiếc xe đạp mà mình vừa cải tạo xong, bây giờ tốc độ của nó đã nhanh hơn lúc trước rất nhiều. Nhưng quay đầu lại thấy Bộ Tinh Bảo đang đứng thẫn thờ, khuôn mặt chìm trong ánh nắng của cô trông thật là xinh đẹp, những ánh nắng sau lưng dường như âm thầm chắp thêm cho cô một đôi cánh vô hình.
– Này, cô đang nghĩ gì thế? Lúc nào cũng ngẩn ngơ như thế về già sẽ bị mắc chứng trì độn đấy!
– Hả? Cái gì mà chứng trì độn? – Bộ Tinh Bảo chớp mắt, vỡ lẽ ra đấm lên người cậu mấy cái, vừa cười vừa mắng. – Cậu mới bị trì độn thì có! Hôm qua cậu đi lúc nào vậy?
– Tôi có đi đâu, lẽ nào cô không cảm giác thấy gì sao? Tối qua chúng ta ngủ chung với nhau mà, hơn nữa lúc ngủ cô lại còn hay nói mơ, lại còn nghiến răng, còn đạp tôi từ trên giường xuống. – Nam Trạch Lễ cười châm chọc.
– Muốn chết hả, bốc phét thì cũng phải biết điểm dừng chứ. Đúng rồi, bức tranh sơn dầu của cậu là do cậu tự vẽ hả? – Bộ Tinh Bảo ngẩng đầu lên nhìn bức tranh có tỷ lệ đúng bằng người thật treo trên tường. Có đánh chết cô cũng không dám tin là Nam Trạch Lễ vẽ được thứ này.
– Cái này hả, không phải tôi vẽ đâu, là Hâm Hoạch vẽ cho tôi. Cô ấy vẽ suốt cả một mùa hè, tới hôm tới trường báo cáo, cô ấy gầy một cách đáng thương, làm tôi suýt thì không nhận ra. Cô nhỏ này miệng thì nói cứng, còn bảo là vẽ để luyện tay. – Nam Trạch Lễ tự hào nói.
Lại là Dương Hâm Hoạch, lại là Dương Hâm Hoạch! Sắc mặt Bộ Tinh Bảo càng lúc càng sạm lại, trong dạ dày có cái gì đó chua chua cuộn lên khiến cả người cô như sắp không thở được.
Cơn gió đêm chậm rãi lướt đôi cánh của mình trên mặt đất, dưới ánh đèn đường sáng chói, hai người sóng đôi bên nhau. Bỗng dưng Nam Trạch Lễ nói:
– Bộ Tinh Bảo, tuần sau là sinh nhật tôi, cô tới chứ?
– Tuần sau hả? Vậy tôi phải chuẩn bị quà gì đây? – Cô vui vẻ mong ngóng tới ngày đó, khi họ xuất hiện trước mặt mọi người trong bộ lễ phục, sẽ có bao nhiêu người ngưỡng mộ họ. Chắc chắn là phải đẹp lắm.
– Đúng thế, 14 tháng 10, Hâm Hoạch cũng tới, sinh nhật của hai chúng tôi cũng gần nhau. Tới lúc đó tôi sẽ chính thức giới thiệu cho hai người quen nhau.
– Ồ! – Nụ cười trên mặt cô đông cứng lại. Nhân vật chính trong bức tranh đó không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trong câu nói của Nam Trạch Lễ.
– Đúng rồi, Thần với Tân cũng tới, hơn nữa còn có rất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




