|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nhiên ập đến, tôi ngáp mấy cái liền, nước mắt, nước mũi cứ thi nhau chảy ra. Tôi nghĩ không biết có phải mình đã bị cảm cúm rồi không. Một cơn đau buốt len lỏi vào từng thớ thịt trên người tôi, thế rồi, tôi cảm thấy toàn thân ngứa ngáy , cứ như có hàng ngàn con côn trùng đang bò trong người tôi vậy, tôi cố gắng bắt lất chúng mà không sao bắt được. Tôi đau đớn thế nào, người bình thường chắc chắn không bao giờ tưởng tượng ra được. Tôi bò đến bên chiếc điện thoại, vội vàng quay số mà H để lại cho tôi. Tôi không biết mình đang lên cơn nghiện rồi!
Tôi gọi điện thoại và nóng lòng chờ đợi người ta mang thuốc phiện đến. Người mang thuốc đến là một thanh niên trạc tuổi tôi, tự giới thiệu mình tên là K. Tôi lập tức đưa cho cậu ta một nghìn nhân dân tệ mà bố mẹ mới gửi cho tôi hôm trước. Cậu ta rất hài lòng và thoải mái ngồi nói chuyện với tôi. Cậu ta nói mình đã hút thuốc phiện hơn ba năm nay. Cậu ta biết bố mẹ tôi là dân làm ăn, rồi dạy cho tôi đủ mọi cách để xin tiền bố mẹ.Thế là tôi và K trở thành bạn bè thân thiết của nhau. Nghiện càng nặng, tôi càng xin tiền bố mẹ nhiều hơn. Có tháng tôi xin bố mẹ đến tám nghìn nhân dân tệ. Bố mẹ tôi bắt đầu nghi ngờ, liên tục gọi điện về hỏi tôi dùng tiền vào việc gì. Cũng may là bà ngoại tôi tuổi đã cao nên không hề biết là tôi mắc nghiện. Lúc đó, tôi đã bắt đầu chuyển sang chích. Tôi nói với bà ngoại rằng tôi học cách tiêm thuốc từ người ta, bây giờ tôi đang bị cảm cúm nên phải tự chích thuốc để trị bệnh. Bà ngoại mặc dù rất hay ca cẩm nhưng thực ra bà cũng chẳng biết tôi đang làm gì. Bà chỉ thắc mắc không hiểu sao tôi lại gầy đi nhiều như vậy, bà luôn quả quyết rằng tôi đã mắc bệnh gì đó rất nặng. Trước đây, tôi nặng tới bảy mươi cân, nhưng giờ thì chỉ còn khoảng bốn mưới cân thôi, hai cánh tay tôi đầy những vết kim tiêm, ngay cả chân cũng có. Mùa hè tôi chẳng dám ra ngoài gặp ai.
Bố tôi nghĩ rằng tôi mắc bệnh hiểm nghèo thật nên vội vàng bỏ cả công việc làm ăn để về gặp tôi. Vừa vào nhà, nhìn thấy hai hốc mắt sâu hoắm, thân hình như cành cây khô của tôi mà bố tôi giật nảy mình. Chẳng mấy chốc, bố phát hiện ra rằng hòa ra tôi đang chích thuốc phiện. Hai hàng nước mắt lăn dài trên má bố. Bà ngoại cho rằng tôi muốn chết thật rồi. Bà không thèm mắng tôi nữa, chỉ ôm lấy tôi mà khóc. Cuối cùng, bố và cán bộ trong phường đã đưa tôi và trại cai nghiện, bắt tôi phải đoạn tuyệt hoàn toàn với thuốc phiện.
Trong
trại cai nghiện, có rất nhiều lần tôi cảm thấy mình không thể chịu nổi nữa.Những cơn nghiện khủng khiếp cứ giày vò thể xác tôi,làm cho tôi không ăn uống, không ngủ nghỉ được chút nào. Rất nhiều lần chịu không nổi, tôi muốn đâm đầu vào tường mà chết quách đi cho xong. Tôi thà chết chứ không muốn bị giày vò , hành hạ mãi thế này. Nhưng cứ mỗi lần như vậy lại có người giữ chặt lấy tôi,không cho tôi chết. Bố mẹ từ bỏ sự nghiệp bao năm xây dựng ở đông bắc để về trông nom tôi, cùng tôi chịu khổ sở, đau đớn. Tôi cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ. Nếu biết trước hút thuốc phiện sẽ có kết cục bi thảm như ngày hôm nay thì có chết tôi cũng không bao giờ dám thử. Ai có thể hiểu được sự hối hận trong lòng tôi chứ, nó thậm chí còn sâu hơn cả đại dương ngoài kia nữa…..
Chat room :
Cái giá phải trả cho việc nghiên thuốc phiện là quá đắt , mỗi người trong chúng ta đều không thể gánh vác nổi. Sự hiểu kì của ZM làm cho tôi nhớ đến câu chuyện về chiếc hộp Pandora,một câu chuyện trong thần thoại Hi Lạp cổ. Có một người vì không chế ngự được sự tò mò của mình đã mở chiếc hộp thần kì đó ra. Kết quả là ma quỷ bị nhốt trong chiếc hộp đã được giải thoát. Vậy là thế giới tươi đẹp của chúng ta đâu đâu cũng có bóng ma đáng sợ. Đó chính là một tai họa do chính sự tò mò của con người gây ra.
Tôi thừa nhận rằng, thanh thiếu niên thường rất hiếu kì cũng thể hiện tinh thần tìm tòi đáng quý. Người lớn thường giáo dục và nuôi dưỡng trí tò mò trong đầu của con trẻ về các hiện tượng, sự vật xung quanh. Tuy nhiên, rất ít người có thể ý thức được rằng ,có những quy định của pháp luật và xã hội không thể bị phá vớ bởi sự tò mò của con người.Một khi chúng ta phá vỡ những quy định này, hậu quả cũng giống như chúng ta tự tay mở chiếc hộp Pandora vậy!
CHỊ DÂU LƯỜI BIẾNG
Đậu Đậu, nữ, 17 tuổi, học sinh cấp ba.
Mẹ tôi nuôi nấng hai anh em tôi chẳng mấy dễ dàng. Mẹ ở góa từ khi còn rất trẻ, một mình khổ cực nuôi nấng hai chúng tôi khôn lớn.
Mãi đến năm ngoái, gia đình tôi mới khá khẩm hơn một chút. Tôi thi đỗ vào cấp ba, anh trai tôi tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm. Lúc đó, mẹ hết lo sắp xếp phân công công việc của anh lại lo lắng giới thiệu bạn gái cho anh. Dưới dự giúp đỡ của một người đồng nghiệp cũ của mẹ, anh trai tôi được đến làm trong một viện nghiên cứu. Với công việc tử tế, hìnht
hức thư sinh của mình, không biết anh trai tôi sẽ dẫn về cho tôi một người chị dâu như thế nào nhỉ? Lúc đó, tôi ngày ngày trông ngóng. Lúc còn đi học, anh tôi từng yêu một chị học cùng trường, tên là Hân. Chị ấy là một người nhiệt tình phóng khoáng, tính tình hướng ngoại. Tôi rất thích chị Hân, nhưng mẹ tôi lại không đồng ý cho anh đi lại với chị. Lý do của mẹ là, chị Hân là loại phụ nữ của công việc, hơn nữa bố chị ấy lại làm quan to, mẹ sợ anh tôi sau này sẽ chịu lép vế trước nhà vợ. Những điều mẹ nói không phải không có lý. Anh tôi từ nhỏ tính tình hướng nội, yếu đuối nên luôn làm mẹ lo lắng.
Anh họ tôi giới thiệu cho anh tôi một cô bạn gái. Nghe anh họ nói, chị ấy tên là Hạ, vốn là cô xinh nhất trong đội công trình của anh ấy. Anh họ còn nói: “Nếu như giờ mà Hạ còn làm ở trong đội công trình thì cháu cũng chẳng giới thiệu cho em nó làm gì. Một cô gái người ngợm cả ngày dính bê tông thì làm sao mà xứng với một chuyên viên nghiên cứu được!” Nghe anh họ nói, một tháng trước, chị Hạ trúng tuyển vào làm nhân viên văn phòng của một công ty nào đó. Anh họ còn đem ảnh chị Hạ đến cho mọi người xem mặt. Mẹ tôi vừa nhìn thấy ảnh chị ấy đã tỏ ra rất hứng thú. Trông chị Hạ rất hiền lành, từ tốn, nhẹ nhàng, khác hẳn với chị Hân. Mẹ tôi lại hỏi thăm về gia đình nhà chị Hạ. Anh họ nói chị ấy sinh trong một gia đình bình dân ở trong thành phố, là con út trong nhà. Mẹ tôi nghe xong luôn miệng khen tốt quá, con gái nhà bình dân thường rất ngoan ngoãn. Hơn nữa, chị Hạ chưa từng học đại học, học vấn kém hơn anh trai tôi, chắc sẽ biết nghe lời anh, nghe lời mẹ. Lúc đó tôi mới biết mẹ muốn tìm cho anh một người vợ hiền thục, nhu mì theo kiểu truyền thống.
Anh tôi luôn là một người không có chủ kiến, nghe mẹ nói được liền qua lại với chị Hạ. Ban đầu, chị Hạ rất hòa thuận với mọi người trong nhà tôi. Mẹ tôi đối xử với chị ấy rất tốt, tốt đến nỗi tôi còn phải ghen tỵ. Thế nhưng dần dần tôi phát hiện ra chị Hạ là một người tính tình nóng nảy, tùy tiện, lại không biết điều. Mặc dù chị ta hơn tôi sáu tuổi, nhưng có rất nhiều chuyện tôi còn phải nhường nhịn. Nếu chị ta sinh sự với tôi, tôi thường chẳng dám nói năng gì. Từ nhỏ tôi đã quen nhường nhịn người khác, da mặt cũng khá dày. Nhưng mỗi khi nghe chị ta cãi nhau với mẹ tôi là tôi lại vô cùng tức giận, có lúc còn tức run cả người. Tôi phát hiện ra những “lí luận” của mẹ tôi lúc trước đều đã sai lầm, chị Hạ hoàn toàn không tốt bằng chị Hân, ít nhất, thì chị Hân còn biết điều hơn chị Hạ. Mẹ cũng phát hiện ra rằng chọn chị Hạ là một sai lầm, nhưng sai lầm giờ này đã không thể cứu vãn được nữa. Tình cảm của chị Hạ và anh trai tôi giờ đã rất sâu sắc, hai người đã tính đến việc kết hôn.
Để tổ chức đám cưới cho hai người, mẹ đã chi toàn bộ số tiền dành dụm của mình bấy lâu nay. Thế nhưng chị ta vẫn không hài lòng, còn chỉ trích mẹ tôi trước mặt cả nhà. Tôi nhìn anh trai, nhưng anh chỉ trầm ngâm không nói gì. Chị ta thúc vào vai anh tôi mà nói: “Sao anh không chịu nói gì? Nói đi chứ!”. Tôi thực sự không chịu nổi nữa, liền cãi nhau với chị ta, thế nhưng mẹ lại đánh tôi.
Sau đó, mẹ nói với tôi rằng, thực ra lúc đánh tôi, trong lòng mẹ rất xót xa, nhưng không còn cách nào khác. Con dâu không phải là con gái, con gái là con mình, đánh mắng thế nào cũng được, nhưng với con dâu thì khác…
Đám cưới xong, viện nghiên cứu của anh trai tôi vẫn chưa phân nhà cho anh, vì thế cả hai sống chung với hai mẹ con tôi. Mẹ nhường cho anh chị căn phòng hướng về hướng nam to nhất trong nhà. Mỗi buổi sáng, mẹ cứ như người giúp việc, hết đi mua đồ ăn sáng cho anh chị, rồi lại vội vàng đi làm. Trưa về, mẹ lại phải đi chợ rau dưa, cơm nước. Chị tôi chưa bao giờ phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Tôi nói chuyện này với anh, anh tôi còn đe rằng: “Mày bớt lắm điều đi!”. Tôi thật không hiểu nổi, tại sao người anh trai mà tôi luôn yêu quý giờ lại trở thành một người như vậy? Một lần, tôi mở máy giặt ra, phát hiện bên trong, ngoài quần áo của hai mẹ con còn chất đống quần áo của hai anh chị. Tôi tức tối ném hết quần áo của hai người đó ra và nói: “Đồ lười biếng, đừng hòng tôi giặt quần áo cho mấy người.”
Đúng lúc ấy, chị ta đi qua nghe được, liền mách với mẹ tôi, nói với mẹ rằng tôi ném hết quần áo đắt tiền của chị ta ra đất, lại còn to mồm chửi chị ta. Tôi không kém cạnh, hỏi chị ta có còn tính người hay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




