watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6211 Lượt

Thiền không, tôi nhất định không đi vì sợ bị lây. Về sau, cô giáo dẫn một số bạn tình nguyện đến thăm Tiểu Thiền. Khi về, cô giáo liền nói với tôi: “Người mà Tiểu Thiền nhớ nhất chính là em đấy!”. Mặc dù trong lòng tôi có đôi chút ngại ngùng, nhưng chẳng may nếu bị lây bệnh viêm gan thì nguy to. Thế nên cuối cùng tôi vẫn không đi thăm Tiểu Thiền.

Không có sự giúp đỡ của Tiểu Thiền, kết quả học tập của tôi giảm sút nghiêm trọng. Cô giáo gọi tôi lên nói chuyện, còn gọi điện thông báo tình hình học tập của tôi cho mẹ. Nhưng làm sao tôi có thể nói sự thật cho mẹ đây? Cứ sau mỗi lần thi, cô giáo lại công bố hai mươi học sinh đứng đầu. Tôi ghét nhất là cái ngày công bố dánh sách tốp hai mươi học sinh đó, vì không bao giờ có tên tôi trong danh sách cả.

Mùa xuân đến, chúng tôi được đi thăm quan ở ngoại ô và giao lưu với một trường cấp hai ở nông thôn, còn ăn cơm trong một nhà hàng cũ kĩ nữa. Trên bàn bày hai đĩa thức ăn, chẳng mấy chốc đã hết sạch. Tôi im lặng đi vào nhà bếp, bảo nhà bếp cho tôi thêm một đĩa thức ăn và trả tiền ngay tại đó. Khi tôi quay lại bàn ăn cùng một đĩa thức ăn bốc khói, mọi người ngây ra nhìn tôi rồi vỗ tay ầm ĩ khiến cho các bạn khác đều quay lại nhìn. Tôi cười đắc ý; mặc dù tiêu hết tiền trong túi, nhưng tôi lại có được cái mà tôi muốn, đó là sự ngưỡng mộ của bạn bè.

Về sau, cô giáo biết được chuyện này. Cô không những tuyên dương tôi mà còn nói tôi rằng: “Em kĩ tính quá đấy!”. Nghe thì tưởng như là khen ngợi, nhưng thực chất cô giáo đang phê bình tôi. Liệu có phải cô giáo có cái nhìn phiến diện đối với tôi không nhỉ.?

Chat room

Hướng Quần là một cô bé khôn lanh. Trong cuộc sống, những người tỏ ra quá khôn lanh thường không được mọi người xung quanh yêu quý, nhưng chính bản thân người này lại không biết được điều đó. Nếu như lúc nào chúng ta cũng tính toán thiệt hơn, cũng tìm cách để bản thân không phải chịu thiệt thòi thì chúng ta sẽ mất đi rất nhiều thứ, một trong số đó là sự tin tưởng của mọi người.

Nếu một thiếu niên à tỏ ra quá khôn lanh sẽ không chỉ khiến cho người khác không thích, mà còn cảm thấy rất buồn cười. Đối với một đứa trẻ, cho dù khôn lanh đến mấy thì cũng dễ dàng bị người lớn phát hiện ra. Nếu tôi là giáo viên, tôi cũng không thích một học sinh như Hướng Quần, thậm chí tôi còn tiếc thay cho bạn vì đã làm mất đi sự ngây thơ, hồn nhiên đáng quý ở lứa tuổi học trò.

Bạn phải biết rằng, cho dù bạn ở Trung Quốc hay nước ngoài, nơi nào có sự tồn tại của con người thì những người được những người khác yêu quý là những người hiền lành, thành thật và có phẩm chất đạo đức tốt. Khi bạn có được những phẩm chất đạo đức tốt, bạn sẽ có được chiếc chìa khóa mở cánh cửa trái tim của mọi người. Chỉ khi có được chiếc chìa khóa này, bạn mới có thể thực sự giành được sự tin yêu và ngưỡng mộ của những người xung quanh.

TÌNH NHÂN CỦA MẸ
Lâm Mộ, nữ, 15 tuổi, học sinh lớp 9.

Tôi luôn cho rằng mình là người rất hạnh phúc bởi vì tôi có một gia đình hòa thuận. Bố tôi là một kỹ sư tài ba, còn mẹ tôi là giảng viên đại học. Nghe bố nói, bố mẹ lấy nhau là do hẹn ước của bà nội hai nhà. Dù là mai mối nhưng bố rất yêu mẹ, còn mẹ thì luôn quan tâm, chăm sóc bố, đến bà nội tôi còn phải công nhận rằng bố tôi là người có phúc khi lấy được người vợ hiền thục như vậy. Mẹ tôi không chỉ hiền hậu mà còn rất xinh đẹp. Năm nay mẹ đã gần bốn mưoi tuổi, nhưng trông vẫn xinh đẹp như thuở còn con gái.

Một năm trước, bố tôi được cử đến Đức công tác, hai mẹ con tôi vẫn ở trong nước. Tuần nào bố tôi cũng gọi điện về, hỏi han hai mẹ con. Mặc dù rất nhớ bố, nhưng vì có mẹ chăm sóc nên cuộc sống cũng như tình hình học tập của tôi không bị ảnh hưởng gì.

Nhưng vào một buổi chiều thứ Tư, một bất hạnh đã ập đến, phã vỡ hoàn toàn thế giới yên bình của tôi. Sáng hôm đó, trước khi ra khỏi nhà, tôi nói với mẹ rằng chiều nay thầy giáo sẽ dạy bù nên tôi sẽ về nhà hơi muộn. Mặc dù đã mười lăm tuổi rồi nhưng cứ hôm nào mà tôi không về nhà đúng giờ là y như rằng mẹ tôi lại sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng vậy. Vì thế nên mỗi khi phải về muộn, tôi đều thông báo trước với mẹ để mẹ yên tâm.

Thế nhưng chiều hôm đó, học hết hai tiết, thầy chủ nhiệm vào thông báo nhà trường có cuộc họp đột xuất nên chúng tôi không phải học bù nữa. Vừa nghe thấy thế, chúng tôi ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Tôi vội vàng đạp xe về nhà, còn vừa đi vừa hát. Mở cửa phòng khách, tôi định gọi mẹ (mẹ tôi ít phải lên lớp, nên thường ở nhà đọc sách, viết bài), chưa kịp gọi thì tôi thấy một đôi giày nam đặt bên cạnh đôi giày của mẹ. Lạ thật, chẳng lẽ bố lại về nhà đột xuất? Nhưng đây không phải là giày của bố, giày của bố đâu có to như vậy? Á, lẽ nào… Tôi bịt chặt miệng… Lẽ nào mẹ tôi có người tình ở bên ngoài? Lúc đó trong đầu tôi chợt hiện ra những hình ảnh không hay mà tôi thường thấy trên ti vi.

Tôi nhẹ nhàng đi về phía phòng của mẹ. Vừa đi vừa cầu mong những gì mà tôi nghĩ không phải là sự thực. Nhưng, cánh cửa mọi ngày vẫn không khóa hôm nay lại bị khóa lại rất chặt. Tôi cố sức đẩy cửa mà không được. Tôi nhẹ nhàng vặn tay nắm trên cửa, nhưng cũng không vặn được, cửa đã bị khóa ở bên trong rồi. Lúc đó, tôi cảm thấy mình như phát điên. Tôi tin rằng mẹ cũng đã nghe thấy tiếng của tôi, lúc này, mẹ đang cùng với nhân tình trốn trong căn phòng kia. Suy nghĩ này làm cho tôi muốn hét toáng lên.

Tôi lao ra khỏi cửa như lao khỏi địa ngục. Tôi chạy rất nhanh, nhanh đến nỗi những người trên đường đều kinh ngạc nhìn tôi. Trong mắt họ, chắc tôi giống như một con điên. Lúc đó trái tim tôi đã tan nát. Chạy đã thấm mệt, tôi liền đi vào một vườn hoa trong trường một cách vô thức. Lúc đó, thầy cô và các bạn học sinh khác đều đã về hết rồi, chỉ còn lại bác bảo vệ đang chăm chú nhìn tôi. Phát hiện ra tôi là học sinh của trường bác cũng không ngăn tôi lại nữa.

Cửa sau của lớp vẫn chưa khóa. Ngồi trong phòng học trống, tôi muốn khóc mà sao không khóc được. Trước mắt tôi là toàn là những hình ảnh xấu xa đó. Một lúc sau, bỗng nhiên có người bước vào, là Long. Cậu ấy miệng huýt sáo, tay ôm trái bóng, nhìn thấy tôi thì hết sức ngạc nhiên. Long như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Cậu ta đeo cặp sách lên vai, quay lại nhìn tôi rồi lưỡng lự đi ra khỏi lớp.

Đi đến cửa trước của lớp học, Long lưỡng lự quay lại nói với tôi: “Này! Về nhà thôi!”. Ở trong lớp tôi, nam nữ thường ít khi nói chuyện với nhau. Long đối xử với tôi như vậy, khiến cho tôi cảm thấy xót xa, nước mắt tôi thi nhau tuôn rơi trên gò má. Cậu ấy có vẻ hơi bối rối, tôi ngại ngùng nói: “Không sao, cậu về trước đi!”. Nói chưa dứt lời, nước mắt tôi lại rơi lã chã. Long nhìn tôi không nói, nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau cho tôi. Tôi vốn định cầm lấy chiếc khăn giấy từ tay Long, nhưng không hiểu sao tôi lại nắm lấy tay Long và úp mặt vào đó mà khóc…

Hôm đó, hai chúng tôi đi dạo ở ngoài đường. Cậu ấy cũng không hỏi lý do vì sao tôi khóc, tôi nghĩ đây chính là ưu điểm của con trai. Không biết có phải tôi với Long trở nên thân thiết với nhau hay không, nhưng từ đó chúng tôi nói với nhau rất nhiều chuyện. Mặc dù không nói đến chữ “yêu” nhưng cả hai đều hiểu. Tôi từng là một đứa con gái kiêu kì, mẹ cũng từng nói với tôi rằng muốn tìm bạn trai tốt phải lên đại học mà tìm. Long không phải là một học sinh xuất sắc trong lớp, trước đây tôi rất ít chú ý đến cậu ấy. Nhưng bỗng nhiên hôm nay tôi cảm thấy cậu ấy rất gần gũi và đáng yêu. Hơn nữa lúc đó, tâm trạng tôi đang không ổn định, trái tim tôi đang tan vỡ.

Lúc tôi về đến nhà thì đã là tám giờ tối. Trong nhà rất yên tĩnh, mẹ tôi đang ở trong phòng đọc viết lách cái gì đó. Mẹ nói mà không thèm ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Cơm nóng trong nồi ấy, mẹ ăn rồi!”. Tôi đứng đờ ở đó một hồi lâu, cảm giác như những cảnh tượng lúc chiều chỉ là một giấc mơ. Tôi hy vọng biết bao nhiêu đó thật sự chỉ là một giấc mơ!

Kể từ hôm đó, hai mẹ con trở nên rất gượng gạo với nhau. Chúng tôi cứ như hai người xa lạ, không thể thân thiết như bình thường được nữa. Lúc bố gọi điện về nhà, tôi nhấc máy nghe lén bố mẹ nói chuyện, nhưng chẳng hề nghe thấy mẹ có ý kiến gì với bố cả. Tôi rất sợ bố mẹ sẽ ly hôn.

Hôm qua, mẹ hỏi tôi có phải đang có quan hệ khá thân mật với một cậu bạn học tên Long ở trường hay không. Tôi biết là cô giáo chủ nhiệm đã gọi điện thoại cho mẹ, bởi hôm trước cô giáo đã tìm tôi nói chuyện, nói rằng thành tích học tập của tôi dạo này sa sút thấy rõ, còn nói điều đó chứng tỏ tôi và Long đang yêu nhau. Tôi nói với cô giáo chủ nhiệm rằng tôi với Long chỉ là bạn thân mà thôi. Cô giáo chau mày, định nói điều gì đó nhưng lại thôi. Mặc dù mẹ chỉ hỏi tôi rất nhẹ nhàng nhưng không hiểu sao tôi lại nổi điên lên và hét vào mặt mẹ rằng: “Mẹ không có tư cách quản lý con!”. Nói dứt lời, tôi mới hối hận và sợ hãi nhìn vào khuôn mặt tái mét của mẹ. Tôi thấy mẹ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt bị tổn thương hồi lâu rồi nói với tôi: “Cho dù thể nào thì mẹ cũng vẫn là mẹ của con! Đó là sự thực không thể thay đổi được!”.

Bố gọi điện thông báo bố sắp về. Tôi không biết sau khi bố về sẽ xảy ra chuyện gì. Liệu bố mẹ tôi có ly hôn hay không?

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT