|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
không, đã ăn không ngồi rồi còn muốn có người phục vụ mình. Tôi nói: “tôi không thể hiểu nổi, tại sao một người xuất thân trong một gia đình bình dân như chị lại cứ thích ăn mặc như công chúa? Chị có biết trông chị thật nực cười không?”. Chị ta tức đến phát khóc, còn tôi thì cười thật lớn, cố tình làm chị ta tức tối hơn. Chắc chắn mẹ tôi vừa đánh vừa mắng tôi, đuổi tôi về phòng. Nghe thấy tiếng máy giặt, tôi biết mẹ tôi lại đang giặt quần áo. Mẹ tôi từng là sinh viên đại học những năm năm mươi, lại xuất thân trong một gia đình danh giá, thuở nhỏ luôn có bảo mẫu giúp việc, chưa từng giặt chỉ một chiếc khăn tay cho con. Vậy mà tại sao đến ngần này tuổi rồi mẹ lại gặp phải cảnh ngộ như vậy? Tôi cảm thấy vô cùng ấm ức và bất bình.
Mối quan hệ giữa tôi và chị dâu ngày càng xấu đi, thậm chí cứ thấy nhau là sầm mặt lại, động một cái là cãi nhau. Mẹ và anh tôi làm tôi đau hết cả đầu. Tôi nhìn rõ bộ mặt đáng ghét, lười nhác và xấu xa của chị ta rồi. Tôi đuổi chị ta ra khỏi nhà thì chị ta cũng lớn giọng đuổi tôi, chị ta còn nói chỉ có con trai mới có quyền thừa kế tài sản, mà chị ta lại là vợ của anh trai tôi, chính vì thế cái nhà này chính là của chị ta. Mẹ tôi không nhịn được nữa, liền nói đây là xã hội hiện đại, con trai con gái đều có quyền thừa hưởng tài sản của cha mẹ. Chj ta nghe thấy thế liền khóc lóc chạy về nhà ngoại kể lể, nói cả nhà tôi bắt nạt chị ta. Anh trai tôi đành phải đi đón, phải mấy lần chị ta mới chịu về. Mẹ tôi còn cố gắng nhường nhịn chị ta nữa chứ. Tôi nhìn thấy cảnh này mà vô cùng ấm ức.
Về sau, anh tôi được viện nghiên cứu phân nhà, thế nên hai người chuyển đến đó ở. Nhà tôi trở nên sạch sẽ và yên tĩnh hơn hẳn. Cuối cùng thì tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng tôi thoải mái chưa được bao lâu thì trưa nào, tối nào hai người đó cũng về nhà ăn cơm. Anh trai tôi nói chị ta có bầu rồi, bảo với mẹ tôi ngày nào cũng phải nấu một con cá diếc cho chị ta ăn. Tôi rất hận anh trai mình. Hằng ngày mẹ phải làm việc trên khoa, thỉnh thoảng còn phải lên lớp, làm việc vất vả cả ngày, chiều về còn phải làm đủ món ăn ngon, bổ dưỡng cho chị ta ăn. Hừ!
Ngày ngày mẹ tôi làm một con cá diếc cho chị ta ăn, còn để tiết kiệm, hai mẹ con tôi rất ít ăn thịt, cá. Vậy mà chị ta còn chưa vừa lòng, thường xuyên nổi cáu. Mẹ tôi không muốn tôi cãi nhau với chị ta, nói là sợ ảnh hưởng đến cái thai trong bụng chị ta. Tôi đành phải trông ngóng mình chóng lên đại học để có thể ở trong ký túc của trường. Tôi không muốn nhìn thấy bộ mặt đáng ghét của chị dâu mình nữa!
Chat room
Mặc dù chị dâu của bạn là dâu trưởng nhưng tâm lý vẫn còn quá trẻ con, thiếu hiểu biết và kinh nghiệm trong giao tiếp với mọi người xung quanh; hơn nữa, tính cách lại tùy tiện, thiếu sự giáo dục của gia đình. Còn Đậu Đậu là một cô bé có cá tính, vì thương mẹ nên đã nảy sinh mâu thuẫn gay gắt với chị dâu. Mâu thuẫn giữa hai người có tính cách khác nhau là khó tránh khỏi.
Có người ví gia đình như bến đỗ của đời người, nghĩa là sau khi phấn đấu, bon chen mệt mỏi ở bên ngoài, con người sẽ có thể về núp dưới mái nhà để nghỉ ngơi, để hồi phục lại sức lực đã mất. Chính vì thế nên chiến tranh gia đình là đáng sợ và có thể gây tổn thương ghê gớm nhất. Những người thông minh thường cố gắng tránh châm ngòi chiến tranh gia đình, nếu không, con người sẽ trở nên vô cùng mệt mỏi. Tôi nghĩ, chị dâu của Đậu Đậu đang trong quá trình trưởng thành, còn về phần Đậu Đậu, bạn có thể học tập sự khoan dung, độ lượng hoặc một số bí quyết để xử lý mâu thuẫn trong gia đình. Tôi nghĩ trái tim con người đều là máu, là thịt, chỉ cần Đậu Đậu tỏ ra khoan dung một chút trước mặt chị dâu thì chắc chị dâu của bạn cũng sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ đâu. Những mâu thuẫn trong gia đình nên được tháo gỡ, nhân lúc mau thuẫn vẫn còn chưa đến mức quá gay gắt đến mức độ không cách nào hóa giải được. Ngoài ra, tôi hy vọng trong khi xóa bỏ mâu thuẫn với chị dâu, Đậu Đậu sẽ học hỏi được những kinh nghiệm giao tiêp nhất định. Có thể nói đây chính là những kinh nghiệm hết sức quý báu cho bạn để có thể sống tự lập trong tương lai!
CÔ BÉ KHÔN LANH
Hướng Quần, nữ, 16 tuổi, học sinh lớp 9.
Tôi sống trong một gia đình lớn, có bố mẹ, em trai, chú thím, em họ và ông bà nội, tất cả là 9 người.
Ông bà nội tôi là Hoa kiều về nước, nghe mẹ nói ông bà có rất nhiều tiền. Gia đình tôi sống trong một căn biệt thự do ông nội mua lại. Ông bà nội mà thích ai thì người đó sẽ có nhiều tiền tiêu vặt hơn. Chính vì thế, ngay từ nhỏ, tôi và hai em trai đã luôn cạnh tranh lẫn nhau để xem ai được ông bà yêu quý hơn. Tôi là con gái, lại lớn hơn hai em, nên ngày nhỏ, ông bà yêu quý tôi hơn cả. Ông bà khen tôi có cái miệng rất ngọt, cái đầu thông minh, nhanh nhẹn. Điều này khiến cho mẹ tôi rất tự hào, nhưng thím tôi lại không vui.
Còn nhớ năm tôi lên lớp một, tôi được cô giáo chủ nhiệm rất yêu quý. Cô giáo thường xuyên gọi tôi lên phòng giáo viên để lấy vở bài tập cho lớp. Cứ mỗi lần như vậy, các bạn trong lớp lại nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng không hiểu tại sao, cô giáo chỉ yêu quý tôi có một học kỳ, học kì kế tiếp, việc đi lấy vở bài tập ở trên phòng giáo viên thuộc về một bạn khác trong lớp. Lúc đó, đến lượt tôi nhìn bạn ấy mà ngưỡng mộ. Lí do có thể bắt nguồn từ sự việc xảy ra trong lần tổng vệ sinh đó… Tôi sợ nhất là tổng vệ sinh. Khi tổng vệ sinh, bụi bẩn bay mù mịt; mẹ tôi nói, hít phải bụi bẩn sẽ có nguy cơ mắc bệnh. Hôm đó, đến phiên nhóm tôi làm trực nhật. Tôi liền chụp lấy một mảnh giẻ lau để lau bảng; vì lau bảng thì đỡ mệt hơn nhiều so với việc quét lớp. Càng lau bụi phấn càng bay ra mù mịt; tôi có cảm giác như nhìn thấy hàng nghìn con vi khuẩn đang chui vào mũi mình. Thế là tôi liền lấy cớ là đau bụng, rên la không ngừng. Mọi người đều chạy đến chỗ tôi. Tổ trưởng bảo tôi về nhà, còn cho một bạn khác đưa tôi về. Tôi nói tôi có thể tự về nhà, và thế là tôi đã trốn trực nhật một cách êm thấm.
Ra khỏi cổng trường, tôi liền trở lại trạng thái bình thường. Tôi đến cửa nhà một bạn học cùng lớp cách trường không xa. Bạn ấy đang chơi nhảy dây với mấy người bạn khác. Thấy thế tôi liền xin chơi cùng. Đang chơi hăng say thì bỗng nhiên tôi nhìn thấy một nhóm học sinh vây quanh cô giáo chủ nhiệm đang đi về hướng này. Chợt nhớ ra mình đang giả vờ đau bụng, tôi liền vội vàng đi tìm chỗ nấp. Các bạn ngây ra một lúc rồi hùa vào trêu tôi: “Eo ơi, giả vờ đau bụng!”. Tôi vô cùng xấu hổ, cô giáo chủ nhiệm nhìn tôi với ánh mắt không hài lòng.
Kể từ đó, cô giáo chủ nhiệm không còn yêu quý tôi nữa. Cô thường lạnh nhạt với tôi, khiến cho tôi cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
Tôi phát hiện ra rằng cô giáo chủ nhiệm rất thích những bạn học giỏi, cho dù đó là những đứa trông ngốc nghệch. Tôi rất muốn có thể vượt lên đứng trong tốp học sinh dẫn đầu của lớp. Sau khi lên lớp bốn, tôi thấy tình hình ngày càng thê thảm. Có lần trong một kì thi, gặp một câu hỏi khó, trong tình hình nguy cấp, tôi đã gian lận. Tôi lén quay bài, lén nhìn bài bạn, mặc dù chẳng mấy hiệu quả (thường là sai đáp án) nhưng dù sao còn tốt hơn là không làm gì.
Lên cấp hai, bài vở ngày càng khó hơn. Bạn nữ ngồi cùng bàn với tôi tên là Tiểu Thiền. Tiểu Thiền vừa đen vừa xấu, mặt lúc nào cũng như chưa rửa vậy, quần áo cũng rất cũ kỹ, nhìn qua đã biết là con nhà nghèo rồi. Về sau tôi mới biết, bố mẹ Tiểu Thiền đều là công nhân thất nghiệp, hoàn cảnh gia đình cực kỳ khó khăn. Tôi không chơi thân với Tiểu Thiền. Tuy nhiên, sau một tháng ngồi cạnh bạn ấy, tôi liền thay đổi suy nghĩ. Sau lần kiểm tra chất lượng, cả lớp ai nấy đều vô cùng sửng sốt và kinh ngạc khi người dẫn đầu lớp không phải ai khác mà lại chính là Tiểu Thiền. Cô giáo chủ nhiệm hết lời khen ngợi Tiểu Thiền có tinh thần vượt khó học tập, ngay cả thầy hiệu trưởng cũng tuyên dương Tiểu Thiền trước toàn trường là học sinh nghèo học giỏi. Trong phút chốc, Tiểu Thiền từ một học sinh thường bị các bạn cùng lớp trêu chọc đã trở thành một tấm gương được bạn bè khâm phục. Cứ nghỉ giải lao là đám con gái lại vây lấy Tiểu Thiền, rủ bạn ấy chơi trò này trò kia. Tôi nghĩ nếu chơi thân với Tiểu Thiền sẽ rất có lợi cho mình, thế là tôi bèn tìm cách thân thiết với bạn ấy. Tôi thường đem đồ chơi trong nhà đến tặng cho Tiểu Thiền, còn kể cho bạn ấy nghe tâm sự của mình, khiến cho Tiểu Thiền rất xúc động. Quả nhiên, không lâu sau, trong mắt mọi người tôi và Tiểu Thiền đã là một đôi bạn thân.
Lợi ích lớn nhất mà tôi có được từ việc chơi thân với Tiểu Thiền đó là được chép bài của bạn ấy trong các kì kiểm tra. Tôi từng nói với Tiểu Thiền (đồng thời cũng nhắc bạn ấy nhớ giữ bí mật giùm mình) là tôi sẽ đi du học ở Mỹ sau khi tốt nghiệp cấp ba, thế nên tôi thường thờ ơ với chuyện bài vở, thi cử chỉ cần đủ điểm đối phó với thầy cô giáo mà thôi. Thực ra những điều đó toàn là do tôi bịa ra. Nhưng Tiểu Thiền tin là thật, lại còn tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ tôi nữa.
Thế nhưng viễn cảnh tươi đẹp kéo dài chẳng được lâu. Năm học lớp tám, trường tổ chức kiểm tra sức khỏe cho học sinh toàn trường. Tiểu Thiền bị viêm gan nên nhà trường liền cho Tiểu Thiền nghỉ ở nhà dưỡng bệnh. Các bạn hỏi tôi có đến thăm Tiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




