watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7288 Lượt

như vậy, Hoa Ngữ Nông cứ ngỡ tai mình đã nghe nhầm, nhất thời trở nên ngây ngẩn không biết phải làm sao.
Ninh Quân Hạo nằm xuống rồi liền phát hiện Hoa Ngữ Nông vẫn không có cử động nào hết, thế nên anh quay người, nhìn gương mặt nhỏ nhắn kia nói: “Hay là em cảm thấy chúng ta nên làm chút chuyện gì đó trước khi ngủ để ngon giấc hơn?”
Lần này Hoa Ngữ Nông đã hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của anh, nhất thời nhanh chóng chui vào trong chăn, bởi vì thẹn thùng và khẩn trương, cô thậm chí còn không dám để lộ đầu ra ngoài.
Ninh Quân Hạo nhìn bộ dáng đáng yêu ấy của cô, trong lòng khẽ cười thầm, sau đó nhắm chặt hai mắt, say sưa an giấc.
Đêm hôm ấy, tuy rằng Hoa Ngữ Nông đã mệt muốn chết đi nhưng vẫn không hề đi vào giấc ngủ. Cô cảm giác quãng thời gian từ lúc quen biết Ninh Quân Hạo cho tới bây giờ, cùng anh nằm chung giường, chung gối giống hệt như một giấc mơ vậy.
Chỉ trong vòng một tháng mà thôi, bọn họ từ hai người xa lạ đã trở thành một cặp vợ chồng vĩnh kết đồng tâm khiến bao người hâm mộ, mà càng khiến cô không thể tin được chính là, người chồng cô không sao hiểu thấu ấy hình như đã sớm xem trọn tâm tư cô từ rất lâu rồi, trong một đêm tân hôn lẽ ra nên mây mưa thất thường như thế, anh lại không hề bắt buộc cô tiếp nhận mình, chỉ săn sóc bảo cô ngủ ngon mà thôi.
Chồng của cô rốt cuộc là người như thế nào? Cô tràn ngập sự hiếu kỳ với anh, nhưng cô cũng biết, chuyện này không thể gấp được, bây giờ mới chỉ là bắt đầu, hai người vẫn còn có rất nhiều thời gian để tìm hiểu về đối phương cơ mà, không phải hay sao?
CHƯƠNG 9: THAY QUẦN ÁO.
Sáng ngày hôm sau, lúc Hoa Ngữ Nông mơ màng tỉnh dậy liền phát hiện Ninh Quân Hạo đã sớm rời giường, rửa mặt xong, đang đứng đối diện trước gương thay quần áo.
“Tỉnh rồi thì mau đi rửa mặt, ba mẹ vẫn còn chờ tách trà của em đấy.” Đúng lúc đại não của Hoa Ngữ Nông vẫn còn đang mơ màng, Ninh Quân Hạo đang sửa cà vạt trước gương đột nhiên lên tiếng khiến cô sợ tới mức sững sỡ, trong lòng thầm nghĩ có phải người này có mắt đằng sau đầu hay không mà tinh thế!
Vươn vai một cái, cô nhanh chóng bước xuống giường, lao vào nhà tắm đánh răng rửa mặt.
Lúc cô làm vệ sinh xong xuôi ra khỏi nhà tắm thì Ninh Quân Hạo đã không còn ở trong phòng.
Cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy vào, một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi xuất hiện trước mắt, gật đầu chào hỏi cô: “Phu nhân, chào buổi sáng.”
“Chào.” Cô lễ phép cúi đầu với bà, sau đó tầm mắt rơi xuống thứ bà đang cầm trên tay, một bộ váy áo màu đỏ kì quặc, hơn nữa còn có một chiếc vòng long phượng với chiếc khóa vàng đã sớm đóng lại.
“Bà là? Mấy thứ này là…” Cô nhớ trang phục và đạo cụ như thế là đồ dành cho những cô dâu thời xưa mà, hôm qua cô cùng Ninh Quân Hạo tiến hành hôn lễ theo nghi thức phương Tây cho nên cô không rõ, những thứ này là ai chuẩn bị vậy?
“Tôi là bác Trương, nhị quản gia của nhà họ Ninh, mấy thứ này đều là do bà chủ tự mình chuẩn bị cho cô, bà chủ nói, người vợ của nhà họ Ninh đều phải mặc váy truyền thống để kính trà, phu nhân, để tôi giúp cô thay.” Bà ta nói xong liền đi tới chỗ Hoa Ngữ Nông.
Hoa Ngữ Nông thấy vậy, nhìn đống váy áo đỏ tươi trên tay bà ta có chút sợ hãi, rụt cổ lại, yếu ớt lên tiếng: “Tôi…tôi không mặc những quần áo này có được không? Tôi…”
Lời của cô còn chưa nói xong đã bị

bác Trương xen ngang: “Phu nhân, trang phục này chính là tự tay bà chủ chuẩn bị cho cô, cô đương nhiên có thể không mặc, không ai miễn cưỡng cô hết, nhưng mà bên dưới lúc này đang có không ít họ hàng đợi chúng ta, hơn nữa truyền thống cô dâu mới mặc váy đỏ đã là tập tục được truyền từ đời trước, đến giờ chưa từng có ai không làm theo.”
“Tôi biết…Nhưng mà tôi…” Hoa Ngữ Nông có chút do dự muốn giải thích rõ ràng, song bác Trương lại tỏ vẻ như không hề nghe thấy điều gì, nhanh chóng đặt váy áo và trang sức lên giường, sau đó nói: “Nếu phu nhân cảm thấy ngượng ngùng, không muốn để tôi giúp mình thay quần áo thì tôi sẽ đi trước, hi vọng phu nhân không quá lâu, dù sao cô cũng mới chỉ bước vào nhà họ Ninh được một ngày, nếu để muộn giờ kính trà sẽ không tốt cho lắm.”
Bác Trương nói xong, không đợi Hoa Ngữ Nông mở miệng liền xoay người rời đi.
Lúc này Hoa Ngữ Nông mặc áo ngủ tơ tằm trên người, quan sát bộ quần áo và trang sức chỉnh tề đặt trước mặt mình, trong lòng hết sức rối loạn, cuối cùng, cô vẫn đành hạ quyết tâm mặc quần áo lên người.
Đợi cô mặc vào xong xuôi, nhìn mình trong gương, Hoa Ngữ Nông có thể cảm giác được lỗ chân lông toàn thân đang không ngừng dãn nở, chiếc vòng tay lấp lánh ánh vàng phản chiếu khúc xạ ánh mặt trời, lóe ra tia sáng khiến mắt người đau đớn.
Biết mình không thể tiếp tục chậm trễ nữa, cô nhanh chóng xoay người đi về phía cửa, lúc này, cô mới chỉ cảm giác làn da giống như bị thứ gì đó cọ lên, có chút hơi ngứa ngáy mà thôi.

CHƯƠNG 10: KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN.
Đi tới cầu thang, cô vừa liếc mắt liền nhìn thấy toàn bộ người nhà họ Ninh đang ở trong phòng khách chờ sự xuất hiện của mình. Khi bóng dáng Hoa Ngữ Nông xuất hiện trước mắt mọi người, toàn bộ ánh nhìn đều rơi xuống trên thân cô, giờ phút này Ngữ Nông cảm thấy được làn da toàn thân càng thêm ngứa ngáy.
Cố nén sự khó chịu trên thân, cô tận lực để bản thân trở nên thong dong bình tĩnh, trong lòng cô vẫn còn nhớ rõ, Ninh Quân Hạo đã từng nói qua, anh không thích người phụ nữ không phóng khoáng. Mà giờ phút này, anh đang đứng nhìn cô từ phía xa, ánh mắt vô cùng chăm chú, còn mang theo nét cười thấp thoáng nữa.
Trong lúc cô bước xuống, Ninh Quân Hạo đã kịp thời đi tới chân cầu thang, vươn tay đón nàng.
Khi bàn tay cô nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay ấm áp to lớn của anh, ánh mắt Ninh Quân Hạo lơ đãng nhìn thấy làn da mơ hồ có chút ửng đỏ bên dưới.
Dưới sự dẫn đường của Ninh Quân Hạo, hai người song song bước đến trước mặt cha mẹ đã ngồi ngay ngắn trên ghế salon trong phòng khách từ sớm, sau đó dưới sự dẫn dắt của người điều khiển chương trình, nói những lời cát tường và cảm ơn, rồi quỳ xuống, kính trà, bái lạy.
“Con ngoan, sau này con chính là một thành viên của nhà họ Ninh rồi, nhất định phải giúp đỡ Quân Hạo thật tốt, trở thành một người vợ hiền, sớm ngày giúp Ninh gia chúng ta sinh con nối dõi, biết không?” Ninh Húc Đông đặt vào tay Hoa Ngữ Nông một bao lì xì thật to, giọng điệu hiền từ nói.
“Con đã biết, cảm ơn cha.” Hoa Ngữ Nông nhu thuận tiếp nhận bao lì xì, ấm giọng đáp.
Tiếp đó, Dương Thải Phân cũng cầm trên tay hai bao lì xì, đưa cho từng người rồi nói: “Những gì cần dặn dò, cha của hai đứa cũng đều đã nói hết, mẹ sẽ không dài dòng, từ nay về sau, các con chỉ cần vợ chồng hòa thuận, chung sống yên lành là được rồi.”
“Con biết, cám ơn mẹ.” Hoa Ngữ Nông nhận lấy bao lì xì, ngoan ngoãn nói.
“Mau lên, đi gặp qua những người lớn trong nhà, hôm qua trong hôn lễ có quá nhiều người, không có chào hỏi họ tử tế được.” Dương Thải Phân nói xong, cũng đứng lên, dẫn Ninh Quân Hạo và Hoa Ngữ Nông đến chỗ mấy người lớn tuổi giới thiệu qua một lần.
Đến khi Hoa Ngữ Nông vất vả gặp mặt hết được toàn bộ cô dì chú bác trong nhà họ Ninh, cô liền cảm thấy toàn thân càng lúc càng khó chịu, không sao nhịn được nữa, cơn ngứa ngáy khiến cô chỉ muốn vươn tay ra gãi cho bớt đi mà thôi.
Đúng lúc Hoa Ngữ Nông đang muốn kiếm cớ rút lui để cởi bỏ quần áo, ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một cô gái có gương mặt thanh thuần động lòng người, mặc một bộ lễ phục màu vàng nhạt, tuổi vẫn còn khá trẻ. Dung mạo cô gái nháy mắt thu hút được không ít sự chú ý của mọi người.
“Chủ tịch, phu nhân, ngại quá, tuy rằng hôm nay là yến tiệc của người trong nhà, nhưng Nhược Hồng vẫn không mời mà đến.” Cô gái trẻ tuổi hào phóng đi tới trước mặt Ninh Húc Đông và Dương Thải Phân, mỉm cười nói với bọn họ.
“Cô đây là…” Ninh Húc Đông nhìn người phụ nữ trước mắt, có chút nghi ngờ hỏi.
“Cô ấy là bạn của con, cũng chính là trưởng phòng quản lí quan hệ xã hội Trần Nhược Hồng.” Ninh Quân Hạo nhanh chóng giới thiệu với mọi người vị khách không mời mà tới này.
“Ngại quá tổng tài, tuần trước lúc nhận được chỉ thị của anh, đáng lẽ em nên lập tức quay lại, nhưng mà lúc ấy vẫn còn có một số việc chưa hoàn thành xong, còn chưa bàn giao rõ ràng nên chưa kịp quay về. Ngày hôm qua bỏ lỡ mất hôn lễ của anh và phu nhân, cho nên ngày hôm nay em mạo muội đến đây xin bồi tội, hy vọng sẽ không quấy rầy đến mọi người. Đây là thủy tinh Urugoay em đặc biệt lấy làm lễ vật mừng ngày kết hôn của hai người, chúc hai người sống đến răng long đầu bạc, trăm năm hòa hợp.” Nói xong, Trần Nhược Hồng đưa chiếc hộp trong suốt trong tay đưa đến trước mặt Ninh Quân Hạo.
“Cám ơn.” Ninh Quân Hạo nhận lấy chiếc hộp, chỉ thản nhiên nhìn lướt qua sau đó tùy tiện giao cho người trợ lý bên cạnh, rồi nói: “Nếu đã đến đây rồi, dùng cơm đã rồi hãy đi.”
“Em đây liền cung kính không bằng tuân mệnh.” Trần Nhược Hồng nghe vậy, vô cùng lớn mật đáp ứng.
Mà lúc này Hoa Ngữ Nông đã sắp bị cơn dị ứng giày vò đến muốn phát điên rồi, trong lúc Ninh Quân Hạo và Trần Nhược Hồng nói chuyện, cố muốn lặng lẽ rời khỏi tầm mắt của mọi người, nhưng không ngờ, vừa mới đi được vài bước đã bị Trần Nhược Hồng

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT