watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7290 Lượt

màu hồng, nhuộm đỏ những đám mây phía chân trời, đẹp đến mức không nói nổi thành lời…
Ninh Quân Hạo xuất hiện lần nữa trước mặt Hoa Ngữ Nông là thời gian dùng bữa tối, người một nhà cùng nhau dùng cơm xong, Ninh Húc Đông và Dương Thải Phân nói muốn đi xem ca kịch, phải rời khỏi nhà, mà Hoa Ngữ Nông thì không biết mình nên đi đâu, cho nên chỉ có thể quay trở lại phòng.
Đúng lúc cô đang chuẩn bị bước lên lầu, Ninh Quân Hạo đang ngồi trên ghế salon đột nhiên gọi cô lại, cất tiếng hỏi: “Nốt đỏ trên người em đã tan hết chưa? Thân thể thế nào rồi?”
“Đã tốt hơn nhiều rồi, anh không cần lo lắng cho em đâu.” Cô dừng bước, có chút xúc động trả lời.
“Vậy lên trên nhà thay bộ quần áo, mang theo cả hộ chiếu nữa, rồi dặn bác Trương phân phó người thay em thu dọn một chút hành lý, đi với anh ra sân bay.” Ninh Quân Hạo nói.
“Cái gì?” Hoa Ngữ Nông có chút không hiểu rõ ý tứ của anh, thu dọn hành lý mang theo hộ chiếu, đây là đang muốn ra nước ngoài hay sao?
CHƯƠNG 14: HƯỞNG TUẦN TRĂNG MẬT.
“Anh cần đi nước Pháp khảo sát một hạng mục công trình, nếu em đồng ý, cũng có thể cho rằng chúng ta đương đi hưởng tuần trăng mật cũng được.” Ninh Quân Hạo mặt không chút thay đổi giải thích ý tứ trong lời nói của mình, cuối cùng ném cho cô một vẻ mặt thầm hỏi ‘em có hiểu không’.
“Cái đó…Tuần trăng mật…này…” Hoa Ngữ Nông không hề nghĩ tới anh thậm chí còn có kế hoạch mang cô đi hưởng tuần trăng mật, mặc dù bên trong đó mang theo một ít việc công nhưng cô vẫn rất cao hứng, bởi vì từ lần đầu tiên gặp mặt cho đến lúc hai người quyết định kết hôn, cô chưa từng nghĩ tới sẽ có bất kỳ chuyện lãng mạn nào phát sinh trên người anh hết.
“Còn nữa, nửa giờ tới máy bay sẽ cất cánh, nếu em còn tiếp tục ngốc nghếch đứng đó như vậy, có lẽ…”
“Em biết rồi, em lập tức đi ngay.” Anh còn chưa nói hết câu, cô đã bật người kịp phản ứng, dùng tốc độ nhanh nhất hai bước một chạy lên cầu thang, cũng không gọi bác Trương tìm người đến giúp mình thu thập hành lý, cô tự mình tiện tay nhét vào trong túi du lịch mấy bộ váy áo, sau đó lấy hộ chiếu ra, nhanh chóng chạy xuống dưới lầu.
Ninh Quân Hạo không nghĩ tới hành động của cô sẽ nhanh như vậy, khi thấy bộ dáng Hoa Ngữ Nông thở hổn hển xuất hiện trước mặt mình, khóe miệng của anh không tự giác lộ ra một ý cười không rõ ý tứ hàm xúc bên trong.
Trên đường đi đến sân bay, cả người Hoa Ngữ Nông đều bị vây trong trạng thái ảo tưởng, cô đem toàn bộ những chuyện lãng mạn có thể phát sinh tại nước Pháp đặt vào trên người mình và Ninh Quân Hạo diễn thử một lần, theo như cô thấy, đây chính là cơ hội tốt nhất để hai người có thể hiểu biết đầy đủ thêm về đối phương, đương nhiên tất cả ảo tưởng này đều lập tức dừng lại ngay khi hai người tiến tới sân bay.
Bởi vì vừa bước vào trong, cô đã nhìn thấy hai người khác, đủ để đem toàn bộ ảo tưởng về thế giới riêng của vợ chồng trong cô sụp đổ.
“Phu nhân tổng tài, chúng ta lại gặp mặt, người ta thường nói trong vòng một ngày có thể gặp mặt hai lần hoặc thấy nhau hai lần ở những nơi khác nhau thì tuyệt đối chính là người có duyên, xem ra chúng ta rất có duyên với nhau rồi.” Vẻ mặt Trần Nhược Hồng tươi cười nhìn Hoa Ngữ Nông bước xuống từ xe sau Ninh Quân Hạo, hướng cô hỏi thăm.
“Vâng…Đúng vậy, chúng ta quả là có duyên…Cô không cần gọi tôi là phu nhân tổng tài, trực tiếp gọi tôi là Ngữ Nông thì tốt hơn.” Hoa Ngữ Nông nhìn đại mỹ nhân như đóa hoa lili trước mắt, nhất thời hiểu rõ, lần này Ninh Quân Hạo đi nước Pháp, mục đích chủ yếu thật sự là khảo sát cái anh gọi là hạng mục, thuận tiện mang cô đi hưởng tuần trăng mật mà thôi.
“Tổng tài, vé đăng ký đã đổi được rồi, chúng ta chuẩn bị lên máy bay thôi.” Lúc này thư ký Lâm Tuấn Hiền từ một nơi không xa bước tới, anh hướng về phía Ninh Quân Hạo báo cáo.
“Đi.” Ninh Quân Hạo ra lệnh một tiếng, bốn người liền cùng nhau bước vào hành trình tiến tới nước Pháp.
CHƯƠNG 15: TỨC GIẬN.
Paris, kinh đô trữ tình trong mắt toàn bộ người trên thế giới, là nơi mà Hoa Ngữ Nông đã muốn tới từ lâu.
Khi bước chân của cô dừng lại trên mảnh đất của thành phố cổ xưa và lãng mạn này, cô cảm giác mỗi một hơi thở của mình đều như đang chìm đắm trong cảnh vật như tranh vẽ nơi đây.
Vì sai lệch múi giờ, khi Hoa Ngữ Nông tỉnh lại trên chiếc giường lớn trong khách sạn, trong gian phòng đã chẳng còn một bóng người, Ninh Quân Hạo cũng không biết đã đi đâu.
Xoay người xuống giường, cô kéo tấm rèm cửa vừa dày vừa nặng sang hai bên, phát hiện bây giờ đã là ban đêm, vị trí của khách sạn nơi cô đang ở vừa lúc lại nằm trong trung tâm khu vực buôn bán sầm uất của thành phố, phóng mắt nhìn ra xa, cảnh đêm phồn hoa của Paris rực rỡ tráng lệ đều thu hết vào tầm mắt.
Đúng lúc cô đang mê mẩn thưởng thức cảnh đêm trước mặt, một thanh âm hết sức không hợp thời phát ra từ trong bụng khiến Hoa Ngữ Nông đột nhiên nhớ tới, mình đã thật lâu chưa có ăn uống gì rồi.
Thay quần áo xong, cô đi từ phòng ngủ tới phòng khách, vẫn không phát hiện được bóng dáng Ninh Quân Hạo như cũ,
Cho là anh có chuyện gì vội vàng nên đã đi trước, thế là cô quyết định tự mình đến nhà ăn khách sạn kiếm chút đồ lót dạ trước đã, cầm ví ra khỏi phòng, cô đột nhiên nhớ tới nếu Ninh Quân Hạo trở về mà không thấy mình thì sao, có thể sẽ rất sốt ruột, vì vậy cô tùy tay cầm lấy chiếc bút trên bàn cùng tờ giấy ghi chép, viết vài lời nhắn lại rồi đặt xuống, sau đó mang vẻ mặt tràn ngập mong chờ một bữa tối lãng mạn trên nước Pháp bước ra khỏi phòng.
Nửa giờ sau, Ninh Quân Hạo cùng Trần Nhược Hồng và Lâm Tuấn Hiền từ bên ngoài làm việc trở về, khi bọn họ đi vào phòng chuẩn bị đánh thức Hoa Ngữ Nông đi ăn chút gì lại phát hiện trong phòng ngủ không hề có bóng dáng của cô.
Nhất thời, sắc mặt Ninh Quân Hạo dần dần đọng lại, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng.
Lâm Tuấn Hiền thấy thế, lập tức nói: “Tổng tài, có thể phu nhân đã tỉnh lại từ trước sau đó cảm thấy đói bụng nên đã đi xuống ăn trước rồi, không bằng chúng ta đến nhà ăn tìm cô ấy đi.”
Trần Nhược Hồng cũng đã phát hiện vẻ mặt Ninh Quân Hạo có chút không đúng, cô vừa định phụ họa với Lâm Tuấn Hiền để khuyên anh không cần tức giận, bất chợt ánh mắt không cẩn thận thoáng nhìn thấy tờ giấy nhắn lại của Hoa Ngữ Nông bị mọi người bỏ qua trên bàn, cô ta liền bất động thanh sắc thong thả bước tới gần, thừa dịp hai người còn lại không chú ý, cô đem tờ giấy giấu vào lòng bàn tay, vo thành một nắm, sau đó nói: “Thư ký Lâm nói không sai, Ngữ Nông có thể vì đói bụng nên đã đi xuống nhà ăn dùng cơm trước rồi, chẳng qua dù vậy, cô ấy cũng cần để lại lời nhắn đưa cho người phục vụ để chúng ta có thể biết được hướng đi của mình chứ. Vậy thì, chúng ta nhanh chóng đi xuống tìm cô ấy đi. Paris không thể so sánh với những nước khác, hơn nữa tiếng Pháp của Ngữ Nông cũng không được tốt lắm, hy vọng sẽ không phát sinh ra chuyện gì…”
Trần Nhược Hồng còn đang tính tiếp tục nói điều gì đó đã thấy Ninh Quân Hạo nhanh chân bước ra ngoài cửa phòng, Lâm Tuấn Hiền cũng lập tức bước theo anh, đợi đến lúc Trần Nhược Hồng đuổi kịp mình, Lâm Tuấn Hiền đột nhiên thả chậm bước chân, thấp giọng nói nhỏ bên tai cô ta: “Tuy rằng cô mới đến Ninh thị không lâu, nhưng trước kia cô cùng tổng tài vốn là chỗ bạn bè, tôi tin cô biết rõ được lúc nào thì nên nói cái gì, mấy lời không thỏa đáng thì không nên nói lung tung.”
Trần Nhược Hồng không nghĩ tới Lâm Tuấn Hiền sẽ đột nhiên giáo huấn chính mình, nhất thời cô ta cảm thấy mặt nóng rực lên, gương mặt vốn thanh thuần xinh đẹp lập tức nhiễm một màu diêm dúa lẳng lơ và câu dẫn: “Anh đã biết tôi cùng Quân Hạo là chỗ bạn bè, như vậy tôi xin khuyên anh một câu, đừng làm ra vẻ khôn ngoan, tôi hiểu rõ Quân Hạo hơn nhiều so với anh đấy.”

CHƯƠNG 16: CẢNH CÁO.
Khi Ninh Quân Hạo bước vào trong nhà hàng, nhanh chóng thấy được Hoa Ngữ Nông đang ngồi gần cửa sổ, nhàn nhã hưởng thụ mỹ thực trước mặt mình.
Lúc này tâm trạng của Hoa Ngữ Nông đang vô cùng tốt, cô uống rượu nho ngọt lành bản địa của nước Pháp, nghe những giai điệu âm nhạc động lòng người, thưởng thức cảnh đêm Paris tuyệt đẹp, ăn những món Pháp chính cống. Khi cô đang lơ đãng quay đầu nhìn quanh, chợt thấy đám người Ninh Quân Hạo đang đi về phía mình, trên mặt liền nở một nụ cười sáng lạn, hướng bọn họ nhẹ nhàng phất phất tay.
Ninh Quân Hạo nhanh chóng đi tới trước mặt Hoa Ngữ Nông, Hoa Ngữ Nông đang chuẩn bị hỏi bọn họ định ăn món gì, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã bị anh bắt lấy cổ tay, lôi cả người đi ra bên ngoài nhà ăn.
“Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Hoa Ngữ Nông bị Ninh Quân Hạo kéo đi không rõ lý do khiến cô có chút khó hiểu, vừa vội vã bước về phía trước theo anh, vừa kỳ quặc hỏi.
Ninh Quân Hạo không nói lời nào, chỉ dùng sức lôi cô ra bên ngoài. Trần Nhược Hồng đứng sau thấy thế, định bụng nhấc chân đi theo, lại bị Lâm Tuấn Hiền giữ chặt: “Lúc này tổng tài nhất định không muốn có người quấy rầy mình đâu, tôi dám cam đoan như thế đấy.”
Trần Nhược Hồng vừa nghe anh ta nói vậy liền không kiên trì đi theo sau nữa, chỉ hơi nhíu mày, khinh bỉ liếc mắt nhìn Lâm Tuấn Hiền một cái rồi xoay người đi về phía ăn ngồi xuống một chỗ.
Ninh

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT