watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7295 Lượt

Quân Hạo lôi kéo Hoa Ngữ Nông vào thang máy, ấn số tầng mình ở, cửa thang máy vừa khép lại, trong không gian bị khóa kín này, chỉ còn lại hai người bọn họ.
“Rốt cuộc là sao vậy? Vì sao anh không nói lời nào thế?” Hoa Ngữ Nông có thể cảm giác được tính tình Ninh Quân Hạo lúc này nóng nảy đến mức nào, chẳng qua cô thật sự không rõ là ai đã khiến cho anh tức giận đến vậy.
Thang máy đi lên như gió, nhanh chóng dừng lại ở tầng hai mươi, khoảng thời gian đó, Ninh Quân Hạo từ đầu đến cuối không nói một lời, thẳng đến khi vào phòng, anh đẩy cô xuống sô pha, khiến cô ngã ngồi trên ghế, lúc này anh mới khom người, hai tay chống lên ghế salon, đem thân thể nhỏ bé của cô vây trong cánh tay của mình, cúi đầu nhìn xuống, trầm giọng hỏi: “Vì sao không ở yên trong phòng chờ anh trở lại?”
“A… thế nên anh mới tức giận sao?” Hoa Ngữ Nông có vẻ đã hiểu được lí do bốc lửa của anh rồi, nhưng cô vẫn không rõ, vì sao anh phải tức giận như vậy.
“Trả lời vấn đề của anh.” Hai mắt anh chăm chú nhìn vào cô, ép hỏi.
“Bởi vì em đã đói bụng, lại không biết khi nào các anh mới trở về, cho nên tự mình đi xuống dưới ăn một chút gì đó, không phải em đã để lại một tờ giấy cho mọi người rồi sao? Chẳng lẽ mọi người không nhìn thấy? Nhưng mà nếu như mọi người không nhìn thấy, làm sao biết đường đến nhà ăn tìm em chứ?” Hoa Ngữ Nông chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt vô tội đáp lại anh.
“Tờ giấy? Ở nơi nào?” Ninh Quân Hạo híp nửa con mắt, kỳ quặc hỏi.
“Để ở đó…” Hoa Ngữ Nông không chút suy nghĩ liền chỉ về phía chiếc bàn phía sau Ninh Quân Hạo, nhưng khi cô phát hiện ở trên bàn ngoại trừ chiếc bút cô đặt lên tờ giấy thì không còn gì cả, lập tức nghi hoặc nhìn Ninh Quân Hạo nói: “A…Tại sao lại không có ở đây?”
“Hoa Ngữ Nông, em nghe rõ cho anh, nơi này là nước Pháp, không phải thành phố Y, vốn tiếng Pháp đến gọi cơm còn không được của em ở đây không có chút tác dụng nào hết, nếu sau này em cứ tiếp tục chạy loạn như vậy, nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sẽ không ai có thể chịu trách nhiệm được hết, hiểu chưa?” Vẻ mặt của anh vô cùng nghiêm túc nhìn cô, có vài phần cảnh cáo nói.
CHƯƠNG 17: NHẬN LỖI
“Vâng…Xin lỗi, em biết mình sai rồi, em…em không nên như vậy…” Hoa Ngữ Nông bị thái độ của anh doạ sợ, vội vàng nói xin lỗi, mặc dù cô vẫn như cũ không hiểu lý do vì sao anh tức giận.
Ninh Quân Hạo nghe thấy cô nói xin lỗi nhưng sắc mặt vẫn không dịu đi chút nào, anh bỗng đứng thẳng người, nhìn Hoa Ngữ Nông đang ngồi trên ghế salon bị doạ không nhẹ thật sâu, sau đó không nói câu nào, xoay người đi về phía cửa, bước ra khỏi phòng.
Hoa Ngữ Nông nhìn theo bóng lưng anh rời đi, trong đầu ngoại trừ kinh ngạc cũng chỉ còn lại một dấu chấm hỏi to đùng.
Cô thật sự không hiểu, chẳng qua mình chỉ đi xuống dưới ăn gì đó một chút thôi, sao anh lại tức giận đến thế, hơn nữa, cô cũng có để lại lời nhắn mà, anh không thấy sao?
Sau khi Ninh Quân Hạo rời đi, không khí vốn khẩn trương trong gian phòng dần bình tĩnh lại, Hoa Ngữ Nông vùi người ngồi trên sô pha, trong đầu vẫn quay quay không tỉnh, cảm giác không biết nên theo ai, đây là lần đầu tiên cô thấy Ninh Quân Hạo tức giận, thật không ngờ bình thường dáng vẻ anh nhã nhặn lịch sự như thế mà bên trong lại cất giấu sự lạnh lùng đáng sợ, giờ phút này, hiểu biết về anh của cô lại tăng thêm một tầng nữa.
Ngồi yên trên ghế sofa hơn hai mươi phút, chuông cửa bỗng bất ngờ reo lên. Hoa Ngữ Nông giật nảy mình vì tiếng chuông chói tai ấy, là anh trở về sao? Cô thầm nghĩ trong lòng, nhanh chóng đứng dậy rời khỏi ghế salon, chạy đến mở cửa.
Khi cửa phòng mở ra, vẻ mong đợi trên mặt cô nháy mắt trở thành sự thất vọng.
“Trợ lý Lâm, sao lại là anh?” Nhìn Lâm Tuấn Hiền đang đứng ở cửa, cầm trong tay một hộp đựng thức ăn, cô có chút tò mò hỏi.
“Tổng tài biết cô chưa kịp ăn gì nên dặn tôi mang cơm lên cho cô.” Lâm Tuấn Hiền nâng bàn tay đang cầm hộp đựng thức ăn lên, sau đó nói.
“A, mời vào.” Vừa nghe anh ta nói mình được Ninh Quân Hạo gọi đến, Hoa Ngữ Nông lập tức nghiêng người sang một bên, ý bảo anh ta vào phòng.
Lâm Tuấn Hiền khẽ gật đầu với cô, sau đó nhấc chân bước vào.
Đi tới bên sofa, anh đặt hộp đựng thức ăn trong tay xuống bàn, ngay cạnh khay trà, sau đó quay đầu nhìn Hoa Ngữ Nông nói: “Tổng tài không cố ý nổi giận với cô đâu, mong cô đừng để trong lòng.”
“A…” Hoa Ngữ Nông không nghĩ Lâm Tuấn Hiền sẽ đến giải thích thay cho Ninh Quân Hạo, cô tạm thời có chút kinh ngạc, sau đó cười khổ một tiếng nói: “Tôi sẽ không để trong lòng, vì tôi biết anh ấy đang quan tâm đến tôi. Chỉ là…tôi không hiểu, vì sao anh ấy lại tức giận đến thế…”
“Có lẽ bởi vì tổng tài nhớ lại chuyện xảy ra bốn năm trước mà thôi.” Nói rồi, Lâm Tuấn Hiền rơi vào trong suy tư.
“Bốn năm trước? Chuyện gì đã xảy ra?” Hoa Ngữ Nông tò mò với lời anh ta nói, lập tức vặn hỏi.
CHƯƠNG 18: HỒI ỨC
“Không rõ cô có biết chuyện này hay không, nhưng tổng tài thật ra còn có một người em gái.”
“Cái gì? Anh nói anh ấy còn có một người em gái? Vậy tại sao hôn lễ của chúng tôi cô ấy không tham dự? Hơn nữa, hình như chưa từng nghe thấy mọi người nhắc qua chuyện này mà. Cô ấy ở nơi nào chứ?” Vẻ mặt Hoa Ngữ Nông tò mò nhìn Lâm Tuấn Hiền, tin tức này đối với cô mà nói quả thật có chút bất ngờ. Ninh Quân Hạo lại còn có một người em gái, mà không ai nói với cô về sự tồn tại của cô bé này.
“Thì ra là cô không biết. Em gái tổng tài tên là Ninh Nhã Nhàn, bốn năm trước đã sớm qua đời.” Lâm Tuấn Hiền nói xong, giọng điệu đột nhiên trở nên nặng nề hẳn.
Hoa Ngữ Nông không nghĩ tới sẽ nhận được một đáp án như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau, cô mới hồi phục lại tinh thần từ nỗi khiếp sợ, nghe thấy Lâm Tuấn Hiền tiếp tục nói: “Bốn năm trước, khi đó tổng tài vẫn còn đang ở New York học đại học, tôi là đàn em khóa dưới của anh ấy. Thời gian được nghỉ hè trong nước, Nhã Nhàn một mình đi tới NewYork thăm tổng tài, kết quả tổng tài ở cạnh cô ấy được hai ngày, để cô ấy ở khách sạn nghỉ ngơi, đến trường xử lý một chút chuyện xong rồi quay về khách sạn tìm em gái, không ngờ lại nhận được điện thoại đòi tiền chuộc từ một băng đảng Mafia ở NewYork.”
“Anh…ý của anh là, Nhã Nhàn bị người bắt cóc ở NewYork sao?” Hoa Ngữ Nông suy đoán nói.
“Đúng vậy, khi tổng tài đi đến khách sạn, nhân viên phục vụ nói rằng Nhã Nhàn đã ra ngoài, cũng không có nói đi đâu. Đến khi tổng tài tìm khắp nơi một vòng, sau đó nhận được điện thoại đòi tiền chuộc, lúc đó anh ấy lập tức báo cảnh sát rồi đi chuẩn bị tiền chuộc, nhưng khi đến điểm hẹn giao tiền lại chỉ thấy được thi thể của Nhã Nhàn.” Lâm Tuấn Hiền nói tới đây,

sắc mặt trở nên vô cùng ảm đạm.
“Con tin bị giết sao?” Tuy biết rằng Ninh Nhã Nhàn đã chết từ bốn năm trước, nhưng giờ phút này trong đầu Hoa Ngữ Nông vẫn hiện ra gương mặt khổ sở của Ninh Quân Hạo khi nhìn thấy thi thể của Nhã Nhàn, cô âm thầm suy nghĩ trong lòng, khi đó, nhất định anh đã đau đớn đến mức không tài nào thở nổi.
“Cho nên ngay khi chúng tôi trở lại khách sạn, phát hiện cô không ở trong phòng, tổng tài mới có thể phát hỏa lớn như vậy, bởi vì anh ấy lo lắng cho cô. Bốn năm trước cái chết của Nhã Nhãn đối với anh ấy mà nói là một tâm bệnh, anh ấy luôn luôn tự trách, giận bản thân lúc trước không nên để em gái ở lại một mình trong khách sạn.” Lâm Tuấn Hiền nói xong, nhắm nghiền hai mắt, giờ phút này nội tâm của anh ta cũng đang không ngừng cuộn sóng. Là người chứng kiến cái chết của Ninh Nhã Nhàn, anh vĩnh viễn không cách nào quên được vẻ mặt Ninh Quân Hạo khi đưa thi thể của Ninh Nhã Nhàn đến chỗ mọi người, nỗi đau thấu tận xương tủy ấy, giống như một con dao thật nhọn, khắc sâu vào tâm khảm của mỗi người.
Hoa Ngữ Nông không ngờ được thì ra Ninh Quân Hạo đã phải trải qua chuyện như vậy, giờ phút này cuối cùngcô cũng hiểu ra lí do vì sao đối với chuyện mình biến mất, anh lại có nhiều phản ứng quá khích đến thế. Hóa ra là cô đã không cẩn thận chạm vào miệng vết thương vẫn chưa kịp lành của anh, nỗi đau đớn máu thịt mơ hồ này đã khiến anh mất đi lý trí.
“Thư ký Lâm, cám ơn anh đã nói cho tôi biết chuyện này, xem ra tôi đã hiểu biết quá ít về quá khứ của anh ấy rồi.” Thở dài một hơi, Hoa Ngữ Nông nhìn về phía Lâm Tuấn Hiền vẫn còn đang trầm tư nói.
“Những món này vẫn nên tranh thủ ăn lúc còn nóng, nguội rồi ăn sẽ không ngon. Để tổng tài trở về rồi nghỉ ngơi, tôi không quấy rầy hai người nữa, về phòng mình trước đã.” Lâm Tuấn Hiền nghe thấy lời của Hoa Ngữ Nông liền phục hồi lại tinh thần từ trong kí ức, đổi lại vẻ mặt bình thường của mình, nghiêm túc và có chút chân thành.
“Được, cám ơn anh.” Hoa Ngữ Nông gật đầu chào anh ta, sau đó đứng nhìn Lâm Tuấn Hiền rời khỏi phòng.

CHƯƠNG 10: ĐI CHƠI CHỖ NÀO?
Khi Ninh Quân Hạo trở về phòng, Hoa Ngữ Nông đã sớm đi nghỉ, nhưng không hề ngủ say.
Nghe thấy tiếng anh bước vào phòng, rồi nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm, cô cảm giác nhịp tim của mình đập càng lúc càng nhanh. Dưới đáy lòng giống như đang chờ mong một điều gì đó, tuy nhiên vẫn còn chút bận tâm, đúng vậy, lúc trước anh đã nói với cô rằng sẽ đưa cô đi hưởng tuần trăng mật, như vậy nếu là hưởng tuần trăng mật, hai người

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT