|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đứng ở phía xa gọi lại.
CHƯƠNG 11: BỐI RỐI RỜI ĐI.
“Phu nhân, lúc trước trên máy bay về nước tôi có được nghe báo chí đăng tin về hôn lễ giữa cô và tổng tài, giới truyền thông cũng đã dùng không ít những từ ngữ hoa mĩ để đánh giá con người cô, hiện giờ được gặp mặt, quả nhiên chính là cao quý thanh lịch, xem ra phóng viên tòa soạn báo không hề khuếch đại lời nói rồi.” Trần Nhược Hồng mỉm cười nịnh nọt nói với Hoa Ngữ Nông.
Lời này nghe vào trong tai Hoa Ngữ Nông hoàn toàn không có bất cứ ý nghĩa gì, chính xác mà nói, giờ phút này cô căn bản không hề có tâm tình nghe người ta nói chuyện. Cả người cô như bị kim đâm, kiến chích, khó chịu vô cùng khiến nội tâm không ngừng vật lộn, cô rất rất muốn dùng sức xé toạc đi lớp da trên thân thể mình.
Bởi vì Hoa Ngữ Nông không yên lòng nên mới không nghe rõ những gì Trần Nhược Hồng nói, vì thế cô không có bất kỳ phản ứng nào, nhất thời khiến Trần Nhược Hồng vô cùng xấu hổ.
“Ngữ Nông, em làm sao vậy? Trần tiểu thư đang nói chuyện với em đấy.” Ninh Quân Hạo đã nhận ra sự bất thường của Hoa Ngữ Nông, anh lập tức nhẹ nhàng vỗ lưng cô nhắc nhở.
Cái vỗ này của anh không mạnh lắm, song vừa lúc lại đem mọi cảm giác khó chịu trong cơ thể mà Hoa Ngữ Nông cố gắng áp chế toàn bộ vạch ra ngoài, nhất thời, dưới chân cô như có chút nhũn ra đẩy đẩy Ninh Quẩn Hạo, chân lùi về đằng sau mấy bước, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô vội vàng ném ra một câu: “Thật xin lỗi, tôi…thân thể của tôi có chút không thoải mái, trước xin lỗi không tiếp được…”
Nói xong, cô liền cuống quít bỏ chạy lên tầng trên, lưu lại một đám người chẳng hiểu rõ chuyện gì đang xảy đến.
“Sao lại thế này? Đây là…con bé…như thế nào…” Dương Thải Phân phục hồi tinh thần nhanh nhất, bà chỉ vào Ninh Quân Hạo hỏi.
“Không bằng mọi người trước cứ ra hoa viên dùng đồ lót dạ đi đã, mời…mời…” Ninh Quân Hạo lập tức phản ứng ngay, chỉ dẫn mọi người tiến vào trong vườn hoa.
Nhất thời, mọi người đồng thời phục hồi tinh thần lại, dưới sự chỉ dẫn của Ninh Quân Hạo cùng đi đến hoa viên. Trần Nhược Hồng là người ra khỏi phòng khách cuối cùng, cô đi đến bên người Ninh Quân Hạo nói: “Quân Hạo, chúc mừng anh cưới được một người vợ xinh đẹp như thế.”
“Cảm ơn, tôi phải lên trên xem cô ấy thế nào, cô cứ tự nhiên.” Khóe miệng Ninh Quân Hạo hơi gợi chút ý cười, nhưng sau đó đã nhanh chóng xoay người đi lên tầng trên.
Tiến vào phòng ngủ, Ninh Quân Hạo không hề nhìn thấy bóng dáng Hoa Ngữ Nông, ngược lại anh nghe được trong nhà tắm có tiếng nước truyền đến.
Đáy lòng khó hiểu, anh nhanh chóng đi đến cửa phòng tắm, mạnh mẽ mở cánh cửa bằng thủy tinh ra, cửa cũng không bị khóa trái, cho nên anh liếc mắc một cái liền thấy được một bức tranh mỹ nhân đang tắm.
Chẳng qua, mỹ nhân có chút kỳ quặc…
CHƯƠNG 12: CÔ GÁI NGỐC NGHẾCH.
“Em đang làm cái gì vậy? Trên thân của em sao lại…” Anh nhìn những nốt đỏ dày đặc che kín trên thân cô, vẻ mặt kinh ngạc hỏi.
Đang dùng nước nóng tẩy rửa thân mình, Hoa Ngữ Nông nghe vậy vội vàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng, rất nhanh, cô ý thức được giờ phút này mình không hề mặc quần áo, vì thế lập tức vươn tay tùy tiện nắm lấy chiếc khăn bên cạnh quấn vào người.
Ninh Quân Hạo thấy vậy liền bước đến trước mặt cô, một tay vươn ra kéo cô vào trong lồng ngực mình, ngăn cản cô đang cố dùng khăn tắm bao lại thân thể, lớn tiếng hỏi lại lần nữa: “Nói cho anh biết, đây là chuyện gì? Vì sao trên thân thể em lại có nhiều nốt ban đỏ như thế? Lúc sáng rời giường không phải vẫn còn tốt hay sao?”
“Vâng…là do em…em bị dị ứng…” Hoa Ngữ Nông lúc này chỉ cảm giác được đại não mình hỗn độn, thân thể ướt sũng vô lực tựa vào trong ngực anh, ánh mắt nhút nhát có chút khiếp đảm nhìn Ninh Quân Hạo, nhỏ giọng đáp.
“Dị ứng? Đang yên đang lành vì sao lại bị dị ứng?” Hiển nhiên anh vẫn còn nghi hoặc với câu trả lời của cô, ít nhất anh cũng cho rằng, theo như khoảng cách từ phòng ngủ tới phòng khách cùng với đám hoa tươi trong nhà không đến mức khiến cô dị ứng nhanh đến vậy.
“Quần áo…Da của em…Em chỉ mặc quần áo làm từ sợi tơ tằm và sợi tổng hợp tinh khiết…Nếu là quần áo có vải sợi tổng hợp, em không thể mặc lên người, bằng không sẽ bị dị ứng…” Nói xong, cô nâng tay chỉ vào bộ váy áo đã sớm bị thay ra vứt trên sàn nhà tắm.
Ninh Quân Hạo cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân cô dị ứng, vì thế cũng không nói thêm gì, anh chỉ đem khăn tắm bao lại thân thể cô kỹ càng lại lần nữa, rồi bế cô lên đi ra ngoài.
Không ngờ được Ninh Quân Hạo sẽ đột ngột ôm lấy mình, Hoa Ngữ Nông kinh ngạc há hốc miệng, muốn nói cái gì nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ tùy ý để anh ôm mình ra khỏi nhà tắm, đi đến chiếc giường lớn trong phòng ngủ.
Dịu dàng đặt cô lên giường xong, anh kéo chăn che lên thân thể cô, sau đó nói: “Nếu biết mình mặc quần áo có sợi tổng hợp sẽ bị dị ứng, vì sao em không cự tuyệt mặc cái bộ váy áo kia?”
“Bác Trương nói, đó là thứ mẹ chồng tự tay chọn lựa cho em, hơn nữa mặc váy đó là truyền thống nhiều năm của Ninh gia rồi, cho nên em…” Tiếng của cô càng lúc càng nhỏ dần, giờ phút này trong đầu vẫn còn hồi tưởng đến bộ dạng ngốc nghếch để mặc anh nhìn chằm chằm thân thể của mình ban nãy.
“Cô nàng ngốc!” Nghe được lời giải thích của cô, anh liền thấp giọng thầm mắng một tiếng rồi xoay người đi về phía cửa.
“Cái kia…” Hoa Ngữ Nông thấy anh phải đi, đột nhiên nhớ tới sự thất thố của mình ban nãy, hình như cô đã phá hỏng mọi chuyện rồi, vì thế nhịn không được gọi với theo bóng lưng anh: “Mọi người bên dưới có phải hay không đều…”
“Không cần lo lắng cho người khác, trước hãy chăm sóc tốt cho chính mình, ngồi yên trên đấy đừng có lộn xộn, anh lập tức gọi bác sĩ tới xem qua cho em.” Ninh Quân Hạo biết cô đang lo lắng tàn cuộc bên dưới, vì thế anh lạnh lùng cắt đứt lời của cô, để Hoa Ngữ Nông có thể an tâm nghỉ ngơi, sau đó anh liền đầu không quay lại bước về phía cửa.
Căn phòng trong nháy mắt trở nên an tĩnh như trước, nhất thời, Hoa Ngữ Nông cảm giác lòng mình cũng bình tâm hơn, chẳng qua chỉ cần nghĩ tới vừa nãy Ninh Quân Hạo nhìn thấy bộ dáng cả người nổi toàn nốt đỏ của mình, cô liền cảm thấy hết sức chán chường, thậm chí trong lòng cũng không khỏi suy nghĩ miên man, anh ấy liệu có cho rằng thân thể cô khó coi quá không?
CHƯƠNG 13: NHẬN LỖI.
Ninh Quân Hạo vừa xuống tầng liền phân phó quản gia đi gọi điện cho bác sĩ tư nhân của Ninh gia để ông ta qua đây xem bệnh cho Hoa Ngữ Nông. Sau đó anh liền đi vào trong hoa viên tìm gặp Ninh Húc Đông và Dương Thải Phân để giải thích nguyên nhân thất thố của Hoa Ngữ Nông ban nãy, gạt bỏ mối nghi ngờ trong lòng họ.
Yến tiệc buổi trưa trôi qua, các tân khách ồn ào náo nhiệt rời đi, vườn hoa trong biệt thự nhà họ Ninh nhất thời an tĩnh đi không ít.
Hoa Ngữ Nông sau khi uống thuốc mà bác sĩ đưa cho, tình trạng dị ứng liền tốt lên không ít, bởi vì lúc này không có việc gì làm, cô liền dựa vào đầu giường yên lặng đọc sách.
Không bao lâu sau, từ cửa truyền đến tiếng gõ đều đặn, cô lập tức đặt quyển sách sang một bên, hướng về phía cửa nói: “Mời vào.”
Người đi tới không phải ai khác chính là bác Trương, người đã lấy váy áo cho cô mặc, sau khi bước vào phòng, bác Trương liền lập tức xoay người hướng Hoa Ngữ Nông giải thích: “Thật xin lỗi cô chủ, là sơ sót của tôi, không biết cô bị dị ứng với những quần áo làm từ sợi tổng hợp.”
Hoa Ngữ Nông nghe vậy, sắc mặt hơi có chút xấu hổ, cô lập tức nói: “Bác Trương, bác làm cái gì vậy? Không cần nói xin lỗi với tôi, đây cũng đâu phải lỗi của bác. Quần áo không phải bác bức tôi mặc vào, đây đều là do tôi tự mình quyết định mặc đấy chứ.”
“Không được, tôi phải nhận lỗi với cô, cậu chủ nói không sai, tuy rằng quần áo này không phải do tôi chọn, nhưng mà cần phải hiểu biết rõ ràng tình trạng thân thể của cô là một phần trong công việc của tôi, tôi thậm chí ngay cả việc cô dị ứng với cái gì cũng không biết cho nên mới tạo thành sai lầm ngày hôm nay, xin cô hãy tha thứ cho tôi.” Bác Trương cúi thấp đầu không nhìn vẻ mặt Hoa Ngữ Nông.
Hoa Ngữ Nông không biết lời của bác Trương này rốt cuộc có mấy phần thành tâm, nhưng giờ phút này nếu như cô suy nghĩ nhiều hơn một chút, phân tích sự tình toàn diện hơn một chút thì nhất định có thể nghe ra trong lời của bác Trương đều cố gắng biểu đạt ý tứ, quần áo không phải do bà ta chọn, cũng không phải do bà ta bức cô mặc vào, chuyện dù gì cũng đã xảy ra, Dương Thải Phân nhất định không có nửa điểm trách nhiệm nào, tất cả mọi chuyện đều chỉ có thể đổ lên trên đầu bác Trương, bởi vì Ninh Quân Hạo nói là lỗi của bà ta, thì chính là của bà ta.
Hoa Ngữ Nông nghe được bác Trương nhắc tới Ninh Quân Hạo, mặc dù cô không nghe ra ý ngầm trong lời nói của bà ta, nhưng vẫn hiểu rõ nhất định là Ninh Quân Hạo bảo bác Trương tới đây nhận lỗi, tuy rằng cô cảm thấy hành động này có điểm chuyện bé xé ra to, nhưng đáy lòng vẫn thấy ấm áp, ít nhất như vậy chứng tỏ một điều, anh không hy vọng cô phải chịu bất kỳ ủy khuất nào.
Mở miệng trấn an bác Trương vài câu, cô liền cho bà ta lui đi. Lúc này mặt trời đã mơ hồ xuống đến ranh giới phía Tây, sắc vàng rực rỡ cùng dần chuyển thành
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




