watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10373 Lượt

bên cạnh bất ngờ còn có một chút xíu vui mừng. Bố mẹ Trương Hoa vốn định sẽ cùng ra bến tàu tiễn bố con Trần Dĩnh, nhưng bố Trần Dĩnh không đồng ý, nói không cần phiền phức thế. Cuối cùng chỉ cho Nhã Vận đi tiễn.

Trong phòng chờ xe, lúc sắp đến lúc soát vé, Trần Dĩnh quay nhìn Trương Hoa đứng bên cạnh, đột nhiên ôm chầm lấy anh. Trương Hoa sững lại. Trần Dĩnh thì thầm bên tai anh: “Sau này em sẽ chăm sóc tốt cho con chúng ta!”

Bố Trần Dĩnh nói: “Bắt đầu soát vé rồi, đi thôi con!”

Trần Dĩnh bỏ Trương Hoa ra, lau nước mắt trên mặt, nói: “Vậy em đi đây!”

Nhã Vận đến gần, nói: “Chị dâu, em sẽ nhớ chị lắm!”

– Chị cũng sẽ nhớ em, có thời gian thì gọi điện cho chị nhé!

Trên đường về nhà, Nhã Vận nói: “Anh thích chị Vân Vân em không cấm được, nhưng tại sao anh lại thích chị ấy sau khi lấy chị dâu? Hơn nữa giờ chị dâu còn có bầu nữa!”

– Chuyện của người lớn, em chớ xen vào!

– Em phải đi tìm chị Vân Vân!

– Em tìm chị ấy làm gì?

– Em phải đòi anh lại cho chị dâu.>

Trương Hoa gào lên: “Anh đã nói rồi, em chớ xía vào chuyện của người lớn!”

Nhã Vận chưa bao giờ thấy anh mình nổi đóa lên như vậy, chỉ biết ấm ức rơi nước mắt.

Trương Hoa thấy Nhã Vận im lặng cả buổi chẳng nói gì liền ngoảnh sang nhìn, phát hiện mặt Nhã Vận nhạt nhòa nước, vội vàng dịu giọng an ủi: “Hôm nay tâm trạng anh không được tốt, là anh không nên nổi cáu với em!”

7.

Lúc đưa Nhã Vận về nhà và quay về thành phố, trời đã tối rồi. Trương Hoa đi tìm chỗ uống rượu, càng uống càng thấy căm hận Lục Đào. Trong lòng anh còn trăn trở chuyện hôm ở quán cà phê, rốt cuộc Trần Dĩnh và Lục Đào có chuyện gì? Kể từ sau khi li hôn, hai người ấy còn liên lạc với nhau bao nhiêu lần?

Càng nghĩ càng uống, càng uống càng nhiều. Cuối cùng anh mới nhớ ra, xe của Cổ Vân Vân vẫn đang ở chỗ mình. Anh gọi cho Cổ Vân Vân bảo cô đến lái xe về.

Cổ Vân Vân khó khăn lắm mới dìu được Trương Hoa đã say mèm lên lầu. Lòng thầm nghĩ, cũng may lần trước đã theo Nhã Vận đến đây một lần rồi, nếu không giờ Trương Hoa đã uống say thế này, có hỏi địa chỉ cũng chả nhớ.

Cô móc chìa khóa trong túi quần Trương Hoa ra mở cửa, sau đó dìu anh vào ghế sô pha trong phòng khách. Nhìn một lượt khắp phòng, cô mỉm cười, Trương Hoa vẫn là một người ưa sạch sẽ.

Ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Trương Hoa nằm trên ghế sô pha ngủ say tít, cô lại dìu anh vào trong phòng ngủ. Cởi áo khoác và tất cho Trương Hoa, đắp chăn lên người anh, cô định về nhưng thấy Trương Hoa đang say mèm nằm im trên giường, cô lại không yên tâm.

Cuối cùng Cổ Vân Vân quyết định ở lại. Cô ngồi ngoài phòng khách xem ti vi, nhưng được một lúc đã bắt đầu buồn ngủ.Cô nghĩ hay là cứ tắm một cái rồi lên giường của Nhã Vận ngủ một giấc.

Cổ Vân Vân là người ưa sạch sẽ, ngày nào cũng phải tắm rồi mới đi ngủ, cho dù có là mùa đông đi chăng nữa. Đôi khi cô lại nghĩ, liệu có phải vì trong đám bạn học cùngà người duy nhất ưa sạch sẽ nên cô mới thích anh đến như thế? Cho dù thế nào thì đây chắc chắn là một trong số những nguyên nhân.

8.

Cổ Vân Vân nằm trên giường của Nhã Vận, cảm thấy rất kì quặc, mặc dù không nằm cùng một phòng với Trương Hoa, nhưng dù gì trong căn hộ này cũng chỉ có hai người là mình và Trương Hoa.

Lúc còn học đại học, cô đã bắt đầu thích Trương Hoa, thích anh lúc thì nghiêm túc, khi thì nhí nhố, thích cái vẻ thờ ơ với mọi cô gái của anh, thích anh biết thổi kèn môi, thích phong thái diễn thuyết của anh ở trên bục giảng…

Có lẽ khi thích một người, bất cứ đặc điểm nào của người ấy cũng là ưu điểm trong mắt mình, đặc biệt là khi thích một người mà không có được người ấy. Cổ Vân Vân dẫn các bạn học đến các nhà hàng cao cấp, đến tụ tập ở căn biệt thự xa hoa của nhà mình, đi KTV hát karaoke… cô muốn dùng những cách này để thu hút sự chú ý của Trương Hoa, nhưng cuối cùng mới phát hiện ra chẳng có tác dụng gì.

Cho đến tận lúc Trương Hoa kết hôn cô mới biết mình đã lầm. Trương Hoa thích những cô gái dịu dàng, đơn giản, bình thường. Sau khi Trương Hoa kết hôn, cô cũng dần nản lòng, ai mà biết trong cuộc đời lại có nhiều biến cố đến thế.

Đang nghĩ đến đây, đột nhiên Cổ Vân Vân nghe thấy tiếng Trương Hoa nôn ọe trong nhà vệ sinh. Cô vội vàng ngồi dậy chạy ra. Trương Hoa lúc này đã nôn hết, người mềm nhũn dựa vào tường đi men ra. Cổ Vân Vân dìu anh trở lại phòng. Trương Hoa nhìn cô, lèm bèm hỏi: “Sao lại ở đây?”

Cổ Vân Vân dìu anh vào giường, Trương Hoa đột nhiên ôm cô ngã nhào xuống giường. Cổ Vân Vân đẩy anh ra, nói: “Trương Hoa, đừng như thế!”

Nhưng Trương Hoa không đoái hoài, hơn nữa anh cũng rất khỏe. Cổ Vân Vân vừa đẩy vừa kêu: “Trương Hoa, đừng làm vậy!” Cuối cùng chỉ còn lại tiếng rên rỉ khe khẽ.

Khi Trương Hoa đi vào bên trong cơ thể cô, Cổ Vân Vân la lên một tiếng, nước mắt trào qua khóe mắt.

CHƯƠNG 8

1.

Lúc này, Trần Dĩnh đang nằm trên giường, trằn trọc không ngủ nổi. Về đến nhà cô mới phát hiện thấy, trước mặt bố mẹ mình mãi mãi là một đứa trẻ, vì vậy có bao nhiêu ấm ức và tổn thương đều dễ dàng bộc lộ ra.

Tất cả mọi sai lầm đều bắt đầu từ khi cô bước chân vào công ty đồ điện Kinh Thao, quen với Lục Đào. Nhưng rồi Trần Dĩnh lại nghĩ, cho dù không vào công ty điện tử Kinh Thao, không gặp Lục Đào, cô cũng sẽ vào một công ty khác, vẫn phải gặp một tổng giám đốc khác.

Lúc này cô mới phát hiện ra bản thân mình không phải thực sự yêu con người Lục Đào, mà đó chẳng qua chỉ là sự “kính nể và sùng bái”. Vì vậy khi gặp Lục Đào ở cổng khu mua sắm, ngoài tâm trạng phức tạp còn có chút kính nể.

Trần Dĩnh vốn định chủ nhật bảo Nhã Vận đưa mình vào trung tâm thành phố, nhưng Nhã Vận đã nhận lời đi leo núi với mấy bạn học cùng, cô đành đi một mình vào thành phố. Đi dạo được một lát mới phát hiện trong tiềm thức, cô muốn vào trung tâm thành phố là để tìm Trương Hoa, thậm chí muốn đến chỗ Trương Hoa ở, cô biết chủ nhật Trương Hoa được nghỉ.

Nhưng cuối cùng cô vẫn cố kiềm chế để không liên lạc với anh. Đúng vào lúc bối rối nhất, cô bất gờ gặp Lục Đào ở cổng khu mua sắm. Đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt kể từ khi cô nghỉ việc ở công ty đồ điện Kinh Thao. Tâm trạng Trần Dĩnh lúc gặp lại Lục Đào vô cùng phức tạp, chỉ có điều sự kính trọng đối với Lục Đào vẫn khiến cho cô cúi đầu chào Lục Đào một tiếng.

Lục Đào cũng có hơi ngạc nhiên, buột miệng hỏi: “Giờ em với Trương Hoa sống có hạnh phúc không?”

Trần Dĩnh trầm ngâm một lát rồi nói đã ly hôn với anh ấy rồi. Trần Dĩnh vốn không muốn nói nhiều những điều này nhưng cuối cùng vẫn nói ra.

2.

Câu nói này đã khiến Lục Đào vốc. Nhiều năm trước, chính một nhân viên nữ trong công ty nói ra câu này đã khiến ông ta phải trả giá rất đắt.

Lúc ấy, Lục Đào để ý đến một cô nhân viên mới kết hôn được hai năm ở công ty, liền dùng mọi cách, bao gồm cả tiền bạc để có thể duy trì mối quan hệ thể xác với cô nhân viên đó.

Một hôm, cô gái này nói với ông ta rằng cô đã ly hôn, đồng thời yêu cầu Lục Đào ly hôn với vợ mình. Lục Đào sợ chuyện bại lộ nên đã tốn rất nhiều thời gian và công sức, lại bỏ ra một số tiền rất lớn mới xoa dịu được cô này, để cô rời khỏi công ty, cắt đứt mối quan hệ giữa hai người.

Kể từ đó về sau, Lục Đào luôn tuân theo hai nguyên tắc: Một là không chu cấp, hai là không ăn cỏ ở gần hang. Chính bởi vì yên tâm với Trần Dĩnh nên ông ta mới cho đây là ngoại lệ. Nhưng câu nói “đã ly hôn” của Trần Dĩnh khiến ông ta vô cùng lo sợ. Đúng là “chim sợ cành cong”.

Ngoài mặt Lục Đào vờ như không có chuyện gì, an ủi vài câu, nói tìm một chỗ ngồi uống cà phê. Trần Dĩnh nói không cần nhưng Lục Đào cứ một mực kiên quyết. Lòng kính trọng trong lòng Trần Dĩnh khiến cho cô cuối cùng vẫn nhận lời.

Lục Đào hẹn Trần Dĩnh đi uống cà phê vì ba mục đích: thứ nhất, thông qua cuộc nói chuyện để phán đoán xem Trần Dĩnh có phải là mối đe dọa với mình hay không. Thứ hai, cố gắng giả vờ an ủi Trần Dĩnh để được lấy thiện cảm của cô, để cô ta không biết mình chỉ chơi bời với cô ta mà thôi. Thứ ba, cho Trần Dĩnh một ít tiền.

3.

Trong quá trình nói chuyện, qua phán đoán, Lục Đào cảm thấy Trần Dĩnh không phải là mối đe dọa với mình, hơn nữa lại có cảm giác Trần Dĩnh không muốn từ bỏ Trương Hoa, điều này khiến ông ta vô cùng hài lòng, ít nhất nó cũng chứng tỏ được Trần Dĩnh không có ý định đeo bám ông ta.

Tiếp theo, ông ta giả bộ tử tế, an ủi Trần Dĩnh như một bậc bề trên. Sự an ủi này đã có tác dụng với Trần Dĩnh. Ông ta cũng biết được điều này sẽ có tác dụng, sẽ khiến cho Trần Dĩnh nghĩ rằng ông ta không phải loại chỉ chơi bời với phụ nữ.

Mục đích cuối cùng không thành hiện thực. Ông ta rút một vạn tệ, đưa cho Trần Dĩnh, nói sợ cô thiếu thốn sau khi ly hôn, coi như để bù đắp cho một thời gian mặn nồng nhưng bị Trần Dĩnh từ chối. Lục Đào cảm thấy sự từ chối này cũng chẳng ảnh hưởng gì, thế là liền đứng dậy nói: “Em ngồi thêm một lát, anh có việc đi trước! Muốn uống gì cứ gọi, giám đốc ở đây quen anh!”

Chỉ có một điều khiến ông ta không ngờ là cuộc gặp mặt này của họ đã bị Trương Hoa bắt gặp. Đáng tiếc là Trần Dĩnh không hề

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT