watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10368 Lượt

“Hai người đã ly hôn lâu như thế rồi, nếu có bầu nên phát hiện từ sớm rồi mới phải, sao giờ mới biết?” nói rồi nhìn sang Trương Hoa: “Chẳng nhẽ ly hôn rồi hai người vẫn quan hệ với nhau ư?”

Trương Hoa đành phải nói thật: “Lần trước chúng tôi có về nhà bố mẹ tôi, kết quả tối ấy có… với nhau”.

Cổ Vân Vân nhíu mày nói: “Sao lại không thể kiềm chế bản thân như vậy chứ!” thấy Trương Hoa không nói gì liền nói tiếp: “Một lần dính ngay…”

Cổ Vân Vân không nói tiếp nhưng Trương Hoa cũng hiểu ý của cô. Trong đầu anh cứ có chút gì đó nghi ngờ, đặc biệt là khi nghĩ đến chuyện trước đây Trần Dĩnh và Lục Đào thường xuyên ngủ với nhau lại càng nghi ngờ Trần Dĩnh sau khi ly hôn vẫn đi tìm Lục Đào.

Nhưng anh lại không muốn nghĩ đến những điều này. Mặc dù anh không muốn đứa bé ấy, cũng đang nghĩ cách để Trần Dĩnh đi phá thai, nhưng trong lòng anh vẫn hi vọng nó là con của mình. Đây là tâm trạng phức tạp của một người đàn ông.

CHƯƠNG 7

1.

Lúc ngồi uống rượu, Lý Dương Uy khuyên Trương Hoa: “Đã như vậy rồi thì tái hôn luôn đi, Trần Dĩnh chẳng qua chỉ là sai lầm lúc còn trẻ thôi mà!”

– Nếu như cô ấy chỉ thích nhầm một người thì không sao, nhưng tôi hoàn toàn không thể chấp nhận được việc cô ấy với một thằ khác có quan hệ xác thịt bao nhiêu năm trời!

Lý Dương Uy nói: “Nhưng giờ đã có con rồi, hơn nữa cô ấy đã quay đầu lại, tại sao không thử chấp nhận?” Anh dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Vợ tôi sau này, chỉ cần cưới xong yêu mình tôi, không ngoại tình, tôi sẽ không để bụng chuyện quá khứ của cô ấy nữa!”

– Cậu không giống tôi, không bàn chuyện này nữa! Nói chung tôi không thể chấp nhận, uống rượu đi!

Thực ra không phải Trương Hoa không hề động lòng chuyện này, nói thế nào thì nói, gần một năm sống với nhau, anh cảm thấy chí ít Trần Dĩnh không giống như những cô gái trẻ thời nay. Cô đơn giản, dịu dàng, không tục tĩu, không theo đuổi tiền bạc hay cảm giác mới mẻ, có thể thật sự cô đã chọn nhầm đối tượng trong tình cảm.

Nhưng trong lòng anh lại không thể rũ bỏ cái ám ảnh đó, dù sao Trần Dĩnh cũng là người đàn bà đầu tiên của anh. Trong tình yêu, anh luôn theo đuổi cái gọi là thuần khiết hoàn mỹ, vì vậy khi thứ tình cảm hoàn mỹ này bị phá vỡ, đó là cú sốc mang tính hủy diệt đối với thế giới nội tâm của anh.

Nhưng một chuyện tiếp sau đó đã khiến anh triệt để gạt bỏ ý định bỏ qua cho Trần Dĩnh.

2.

Chủ nhật, Cổ Vân Vân hẹn Trương Hoa ra quán cà phê ngồi. Nói chuyện một lúc thì Trương Hoa đứng dậy nói: “Tôi đi vệ sinh một lát!”

Khi Trương Hoa đi qua các dãy bàn để vào nhà vệ sinh, bỗng nhiên anh khựng lại, nhưng chỉ là thoáng chốc rồi lập tức đi thẳng vào trong nhà vệ sinh.

Trong khoảnh khắc ấy, anh đã nhìn thấy Trần Dĩnh và Lục Đào. Trần Dĩnh ngồi quay lưng với bàn anh ngồi, nhưng cô cúi đầu, dường như đang khóc, còn Lục Đào thì nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

Lúc Trương Hoa ra ngoài, nhìn sang bàn bên đó chỉ còn thấy một mình Trần Dĩnh, hình như cô vẫn ngồi nguyên tư thế đó, không hề động đậy. Trương Hoa quay lại bàn, nói với Cổ Vân Vân, chúng ta đổi chỗ khác đi, tôi không thích uống cà phê, đến quán trà uống đi!

B suy nghĩ rất lâu, cuối cùng Trương Hoa cũng nói cho Cổ Vân Vân biết: “Tối nay tôi định về nhà một chuyến!”

Cô Vân Vân cười bảo: “Về thăm Trần Dĩnh à?”

– Về nhà nói rõ cho mọi người biết, đồng thời bảo Trần Dĩnh chuyển ra khỏi nhà tôi.

Lúc Trương Hoa về đến nhà, Trần Dĩnh đang ngồi nói chuyện với mẹ trong phòng khách. Nhìn thấy Trương Hoa về, trong mắt Trần Dĩnh lóe lên chút vui mừng, cô đứng dậy đến bên cạnh anh, khẽ hỏi: “Anh về rồi à?”

Trương Hoa chỉ lạnh lùng đáp ừ rồi quay sang nói với mẹ: “Bố và Nhã Vận đâu rồi ạ?”

– Bố con ra ngoài chơi cờ với bạn cũ rồi, chắc một lát nữa sẽ về. Nhã Vận đi leo núi với mấy đứa bạn, đi từ sớm, chắc cũng sắp về rồi!

3.

Suốt cả buổi chiều, từ lúc trên đường về nhà, Trương Hoa luôn suy nghĩ làm sao để công khai chuyện của Trần Dĩnh và Lục Đào, trút bỏ ngọn lửa giận trong lòng, cũng là để cô chẳng còn mặt mũi nào ở lại nhà của anh. Hơn nữa bây giờ càng ngày anh càng nghi ngờ đứa bé không phải là con của mình.

Nhưng nhìn bộ dạng Trần Dĩnh tất tả giúp đỡ mẹ anh ở trong bếp, suy nghĩ muốn công khai chuyện xấu của cô ra lại từ từ biến mất. Nhưng về chuyện ly hôn, anh không muốn giấu diếm, lên lúc ăn cơm, đột nhiên anh nói: “Trần Dĩnh, ngày mai em chuyển đi đi!”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Trương Hoa. Trần Dĩnh càng kinh ngạc hơn, thậm chí bối rối không biết làm sao. Cô không ngờ Trương Hoa lại đột ngột nói vậy, nhưng cô loáng thoáng cảm nhận được có chuyện gì không ổn.

Câu nói tiếp theo của Trương Hoa khiến cho lòng Trần Dĩnh càng thêm tê tái: “Chúng ta đã ly hôn lâu như thế rồi, em còn ở trong nhà anh có thích hợp không? Còn nữa, anh đã nói với em rồi, anh mãi mãi không bao giờ cần đứa con này!”

Trần Dĩnh tay bê bát cơm ngồi ngây ra đó, hồi lâu sau mới bỏ bát xuống, òa khóc chạy vào trong phòng. Nhã Vận và mẹ Trương Hoa cũng vào phòng theo. Bố Trương Hoa kháhỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Trương Hoa bình thản nói: “Con đã yêu một người bạn học rồi!”

4.

Mâu thuẫn cuối cùng cũng bùng nổ. Bố mẹ Trương Hoa nói chỉ nhận Trần Dĩnh là con đâu, đứa bé cũng phải giữ lại, Trương Hoa muốn tìm người khác thì phải ra khỏi cái nhà này.

Trương Hoa gọi cho Cổ Vân Vân ngay trước mặt bố mẹ mình, bảo cô lập tức đến đón mình, nói với cô anh đã công khai chuyện của hai người. Sau đó bố mẹ anh và Nhã Vận chỉ còn nước giương mắt nhìn Cổ Vân Vân lái xe đưa Trương Hoa đi, còn Trần Dĩnh thì ở lì trong phòng không chịu ra ngoài.

Trương Hoa nhìn Cổ Vân Vân, nói: “Cảm ơn cậu đã giúp tôi!”

-Tôi thì không sao, quan trọng là cậu định làm thế nào? Nếu như bảo vệ sĩ diện của Trần Dĩnh, cậu sẽ trở thành Trần Thế Mỹ1

1. Trần Thế Mỹ là một nhân vật trong kinh kịch dân gian của Trung Hoa được truyền tụng gắn với giai thoại xử án của Bao Công. Trần Thế Mỹ xuất thân bần hàn nhưng học giỏi và đỗ Trạng nguyên rồi kết hôn với công chúa nhà Tống trở thành phò mã. Sau đó, hắn bội tình, phản bội vợ con cũ của mình để theo vinh hoa phú quý, Trần Thế Mỹ đã bị Bao Chửng xử chém.

Trương Hoa nhắm mắt lại, từ tốn nói: “Dù sao đàn ông phản bội vẫn khiến người khác dễ chấp nhận hơn là phụ nữ, vả lại đã từng là vợ chồng, tớ không muốn để sau này cô ấy phải khó xử!”

– Cậu vẫn hiền lành như thế! – Cổ Vân Vân nói.

Trương Hoa trầm ngâm giây lát rồi nói: “Ngày mai tôi sẽ gọi điện cho gia đình Trần Dĩnh, như thế bố mẹ cô ấy sẽ không để cô ấy tiếp tục ở nhà tôi nữa, và cũng sẽ bảo cô ấy bỏ đứa bé đi!”

Sự thực đã chứng minh những điều Trương Hoa đoán là đúng. Bố Trần Dĩnh nghe điện của Trương Hoa xong liền tức tốc đi tàu hỏa lên thành phố ngay trong ngày. Tàu hỏa mười một giờ mới tới nơi, Trương Hoa mượn xe của Cổ Vân Vân đến ga tàu đón bố Trần Dĩnh.

Tre, bố Trần Dĩnh hỏi: “Có phải con bé làm gì không tốt không? Chúng tôi chỉ có mình nó là con gái, từ nhỏ đã nuông chiều. Nếu như có gì không đúng, anh phải tha thứ cho nó!” Trương Hoa vừa lái xe vừa nói: “Không phải lỗi của cô ấy, là con có lỗi với mọi người!”

Bố Trần Dĩnh buồn bã nói: “Anh chị đã có con với nhau rồi, chẳng nhẽ anh không thể vì đứa bé mà nghĩ lại?”

Trương Hoa không đáp lời, chỉ im lặng lái xe.

5.

Bố mẹ Trương Hoa và Nhã Vận đều ngồi chờ trong phòng khách, còn Trần Dĩnh thì không thấy đâu. Trương Hoa không vào nhà mà lái xe về thành phố luôn. Bố mẹ Trương Hoa luôn miệng xin lỗi bố Trần Dĩnh, đồng thời nói với ông, bảo ông không cần lo, nhà họ chỉ coi Trần Dĩnh là con dâu, cũng sẽ nhận đứa bé này là cháu, hơn nữa còn đảm bảo sẽ bắt Trương Hoa và Trần Dĩnh tái hôn.

Bố Trần Dĩnh hỏi: “Cháu Dĩnh đâu ạ?” Nhã Vận liền đáp: “Chị dâu mấy hôm nay cứ đi làm về là vào giường nằm, toàn khóc thôi!”

Bố Trần Dĩnh vào phòng, ngồi xuống bên giường, sau đó giở tấm chăn che khuôn mặt của Trần Dĩnh ra, nhìn khuôn mặt nhạt nhòa nước của con gái, xót xa đưa tay lau nước mắt cho cô.

Trần Dĩnh đột nhiên ngồi bật dậy, ôm chầm lấy ông rồi bật khóc nức nở. Ông nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, an ủi: “Không sao, ngày mai theo bố về nhà, mẹ con cũng rất nhớ con. Bố mẹ sẽ nuôi con suốt đời!”

Đợi Trần Dĩnh ngủ say, bố Trần Dĩnh liền ra phòng khách nói chuyện: “Ngày mai tôi sẽ dẫn cháu về nhà!”

Bố mẹ Trương Hoa không đồng ý, Nhã Vận cũng nói: “Chị dâu mà về quê, anh cháu sẽ càng không tái hôn!”

– Để cho cháu nó về nhà nghỉ ngơi một thời gian, đôi bên bình tĩnh lại đã! – Bố Trần Dĩnh nói.

Trước sự kiên quyết của bố Trần Dĩnh, cuối cùng bố mẹ Trương Hoa đành phải đồng ý.

Ngày hôm sau, Nhã Vận đưa Trần Dĩnh đến công ty xin nghỉ. Về đến nhà, mọi người ai nấy đều ủ dột nhìn Trần Dĩnh thu dọn đồ đạc. Nhã Vận gọi điện cho Trương Hoa, nói: “Anh, chị dâu ăn xong cơm trưa là về nhà bố mẹ đẻ rồi, vé tàu cũng mua rồi, anh có đi tiễn chị không?”

– Anh đang làm việc, không có thời gian!

Ngẫm ngĩ một lúc, anh lại gọi cho Cổ Vân Vân, nói mình vẫn cần dùng đến xe.

6.

Trương Hoa đột ngột quay về khiến mọi người đều bất ngờ,

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT