|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nhất định phải chi tiết rõ ràng. Muốn làm điều đó phải tiến hành chính lí cẩn thận tài liệu đào tạo của các công ty con, làm nổi bật những tình tiết trọng điểm!”
Hàn Thiên Phàm lại bổ sung thêm: “Nhất định phải học cách đứng trên độ cao chiến lược để đào tạo!”
Trương Hoa trầm ngâm hồi lâu: “Tối nay về tôi sẽ suy nghĩ sự khác biệt giữa hai vấn đề này!”
Hai vợ chồng Cổ Triết Đông cuối cùng không ép Cổ Vân Vân lấy Mạnh Phàm Khải nữa. Không phải vì khó khăn về tài chính của công ty đã được giải quyết, cũng không phải vì bất mãn với Mạnh Phàm Khải, càng không phải là kết quả của cuộc nói chuyện giữa Trương Hoa và Cổ Triết Đông, chỉ là vì Cổ Triết Đông phát hiện ra rằng, quả thực bản thân mình đã đem cuộc hôn nhân của con gái mình gắn với lợi ích kinh tế.
Hồi đầu vì con gái cứ một mực không chịu đi xem mắt, không chịu gặp gỡ đối phương, lại lo giữa con gái và Trương Hoa xảy ra chuyện gì, vừa hay điều kiện Mạnh Phàm Khải rất tốt, khiến cho vợ chồng Cổ Triết Đông rất hài lòng, đồng thời công ty lại đang gặp khó khăn người đã bàn nhau dùng cách này để ép con gái lấy Mạnh Phàm Khải.
Cuối cùng Cổ Triết Đông mới phát hiện, cho dù có ép con gái đồng ý, sau này cũng chưa chắc đã được hạnh phúc. Về mặt tài chính không nhất định phải có sự giúp đỡ của tập đoàn Hoa Thiên mới có thể vượt qua khó khăn, nhưng giả sử nếu không để tập đoàn Hoa Thiên giúp đỡ, sẽ thất tín với con gái, chắc chắn cô sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân gán ghép này. Nếu thật sự nhận sự giúp đỡ của Hoa Thiên thế thì có khác gì mang hôn nhân ra trao đổi. Hai vợ chồng Cổ Triết Đông không khỏi lo lắng cho cuộc hôn nhân này, vì vậy cuối cùng cũng đành thôi, vì vậy không nói chuyện này với con gái nữa.
CHƯƠNG 47
1.
Cổ Vân Vân luôn nghĩ rằng chính Trương Hoa đã giúp cô giải quyết chuyện cưới xin với Mạnh Phàm Khải, bởi vì cô đã biết chuyện Trương Hoa và bố cô, không ép cô lấy Mạnh Phàm Khải, đổi lại Trương Hoa sẽ vào công ty làm.
Chính bởi hiểu lầm này mà Cổ Vân Vân cảm thấy Trương Hoa có thể sẽ thích mình, vì vậy cô thường ngoan ngoãn đến công ty làm, đồng thời hi vọng một ngày nào đó Trương Hoa sẽ đến thăm mình. Cổ Vân Vân rất muốn tìm anh nhưng lại sợ anh không vui, hơn nữa cũng biết dạo này Trương Hoa cực kì bận rộn, cực kì mệt mỏi.
Lúc Trương Hoa đến công ty điện tử Triết Đông, Phùng Lâm Hàn vừa cười vừa trêu anh: “Lần này cậu đến đây là khác hoàn toàn nhé, là đại diện của tổng công ty đến tiến hành đào tạo nâng cao cho nhân viên, tôi thay mặt công ty thể hiện lòng biết ơn đến cậu!”
Trương Hoa vẫn như trước đây, ném cho Phùng Lâm Hàn một điếu thuốc theo thói quen rồi nói: “Giám đốc Phùng đừng đùa nữa, tôi vẫn phải nhờ vào sự giúp đỡ nhiệt tình của anh đấy!”
“Chuyện này không thành vấn đề, nhân viện bộ phận đào tạo cùng với các nhân viên khác sẽ hoàn toàn tuân theo sự chỉ đạo của cậu, cần ai cứ trực tiếp gọi!”
Hai người nói chuyện một lát, sau khi xác định thời gian đào tạo, Phùng Lâm Hàn nói với Trương Hoa: “Tối nay đừng đi tôi gọi thêm vài anh em cùng đi ăn một bữa!”
Trương Hoa cười bảo: “Không cần phiền phức thế đâu, tối nay tôi có việc rồi!”
“Có việc cũng không được, cậu đại diện cho tổng công ty xuống đây, công ty con có chiêu đãi cũng là bình thường!”
Cổ Vân Vân ăn cơm trưa ở ngoài rồi về công ty, biết tin Trương Hoa đến công ty. Nhưng thấy anh cứ ở lì trong văn phòng của Phùng Lâm Hàn không chịu ra nên cũng không tiện vào. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Trương Hoa ra, lại thấy anh kéo mấy người ở bộ phận đào tạo vào phòng họp.
2.
Hết giờ làm việc rồi mà bọn họ vẫn ở trong phòng hợp chưa ra. Nếu là bình thường Cổ Vân Vân đã về từ lâu, nhưng hôm nay cô vẫn ngồi lại văn phòng chờ đợi.
Lại thêm một lúc nữa, các nhân viên khác của công ty gần như đều về hết rồi, Cổ Vân Vân liền ra khỏi văn phòng, vừa hay nhìn thấy Phùng Lâm Hàn cũng từ trong văn phòng đi ra, nhìn thấy Cổ Vân Vân liền hỏi: “Sao hôm nay Vân Vân còn chưa về thế?”
Cổ Vân Vân đáp: “Không vội, đợi lát nữa rồi đi!”
Phùng Lâm Hàn ngẫm nghĩ rồi cười bảo: “Tôi biết rồi, có phải bởi vì ‘ai đó vẫn còn ở công ty không?’”
Cổ Vân Vân nói: “Chú Phùng thật biết đùa!”
“Công ty chúng ta phải chiêu đãi ‘ai đó’, lãnh đạo như cô chắc cũng nên đi cùng chứ nhỉ?”
Phùng Lâm Hàn chẳng qua là nói đùa cho vui chứ anh thừa biết C Vân Vân không bao giờ tham gia những buổi tiệc tùng như thế này. Nhưng Phùng Lâm Hàn không ngờ là Cổ Vân Vân nhận lời ngay:
“Được thôi, tối nay tôi đang chám không biết đi đâu ăn đây!”
Chuyện này khiến Phùng Lâm Hàn hoàn toàn bất ngờ, nếu “đại tiểu thư” này mà đi cùng chắc chắn mọi người sẽ không thể thoải mái vui chơi, ăn cơm cũng phải dè dặt chứ đừng nói là nói chuyện, uống rượu… Nhưng giờ đã cưỡi trên lưng hổ rồi, xuống làm sao
Phùng Lâm Hàn đành phải cười trừ, nói: “Nếu đại tiểu thư cũng tham dự, vậy thì phí chiêu đãi phải nâng cao rồi!”
Cổ Vân Vân vui vẻ đáp: “Không thành vẫn đề, chi phí cứ để tôi kí duyệt!”
Mấy người ở bộ phận đào tạo cùng lên xe của Phùng Lâm Hàn. Phùng Lâm Hàn nói với Trương Hoa: “Cậu ngồi xe của Cổ Vân Vân đi!”
Trương Hoa lên xe liền nói: “Sao cậu cũng đi theo thế?”
“Sao tôi không thể đi cùng?”
“Cậu mà đi bọn họ đến ăn cơm cũng ngại!”
“Tôi không quan tâm!”
Một lát sau, Trương Hoa nói: “Sao vẫn chưa mang quần áo của cô ấy đến cho tôi?”
Cổ Vân Vân khó chịu nói: “Có mấy cái áo thôi mà cũng phải nhớ kĩ thế cơ à, cùng lắm sau này tôi mua vài cái chất lượng tốt tặng cho cô ta là được chứ gì!”
“Có lẽ cậu chỉ dùng thương hiệu hoặc giá cả cao thấp để tính toán giá trị của sản phảm, nhưng không phải tất cả mọi người đều như cậu!”
“Cứ coi như tôi thực dụng đi, thế là được chứ gì, ngày mai tôi mang cho cậu!”
3.
Phùng Lâm Hàn và mấy người trong bộ phận đào tạo vốn lo Cổ Vân Vân đến sẽ khiến cho không khí trở nên ngột ngạt, ai ngờ Cổ Vân Vân còn chủ động hơn cả bọn họ. Lúc uống rượu cô còn nói: “Mấy người sao mà uống từ tốn thế hả?”, không khí trở nên vô cùng náo nhiệt trước sự khuấy động của Cổ Vân Vân.
Phùng Lâm Hàn nói đùa: “Sớm biết thế này, trước đây mỗi dịp chiêu đãi quan trọng nhất định phải kéo Vân Vân đi cùng, không chỉ được ăn thịnh soạn mà uống cũng rượu ngon!”
Trương Hoa thấy Cổ Vân Vân uống nhiều thế, không nén được nói: “Cậu uống ít thôi, đừng có say nữa đấy!”>
Cổ Vân Vân cười: “Chẳng phải tửu lượng là do uống rượu nhiều liên tục mà tốt lên sao?”, sau đó lại nói đùa: “Đương nhiên là tôi sẽ không uống say nữa!”, tất cả những lời nói này trong con mắt người khác lại trở thành những lời nói đầy tình tứ.
Ăn cơm xong ra ngoài, Phùng Lâm Hàn đã lái xe dẫn mấy người kia đi rồi, Cổ Vân Vân lái xe đưa Trương Hoa về nhà. Trương Hoa nói: “Cậu uống nhiều rồi, để tôi lái xe cho!”
Cổ Vân Vân phản bác: “Chẳng phải cậu cũng uống rượu sao?”, nói như vậy nhưng vẫn đưa chìa khóa cho Trương Hoa.
Con người đều như vậy, cứ nghĩ rằng mình uống rượu xong lái xe sẽ không sao, nhưng lúc nào cũng lo lắng người ta uống rượu xong lái xe chở mình sẽ gây ra tai nạn. Trương Hoa vừa đi vừa lái: “Thật khâm phục các người, giám đốc Phùng cũng vậy, toàn lái xe sau khi uống rượu!”
Đến chung cư, Cổ Vân Vân nói: “Nếu đã lo tôi lái xe sau khi uống rượu, vậy cho tôi lên ngồi một lát, tỉnh rượu rồi tôi sẽ đi!”
Không đợi Trương Hoa kịp trả lời, Cổ Vân Vân đã xuống xe và đi thẳng lên lầu. Trương Hoa chẳng còn cách nào khác, đành lẽo đẽo theo sau.
Cổ Vân Vân vào nhà một cái là chạy ngay vào phòng Nhã Vận bật đèn lên xem cái giường, sau đó nói: “Cậu giặt sạch sẽ cả rồi à?”
Trương Hoa không nói năng gì mà bật bình đun nước.
4.
Cổ Vân Vân đi ra khỏi phòng Nhã Vận rồi vào phòng Trương Hoa, bật đèn lên, thấy trên tường có dán một bức tranh chữ, xung quanh là các bức duy mỹ, ở giữa có hai chữ nghệ thuật, nhìn kĩ mới nhận ra là hai chữ “Trương Tỉnh”. Cổ Vân Vân liền lẩm bẩm đọc hai chữ “Trương Tỉnh”, hai chữ này có nghĩa là gì nhỉ? Là nhắc nhở bản thân phải luôn luôn tỉnh táo, hay là một cái tên?
Trương Hoa ở phòng khách nghe thấy liền đi vào nói: “Sao cậu lại tự tiện vào phòng của người khác thế?”
Cổ Vân Vân chỉ vào hai chữ trên tường, hỏi: “Có nghĩa g>
“Chẳng có nghĩa gì cả, viết chơi thôi, mau ra ngoài uống chút trà rồi còn về cho sớm!”
Khó khăn lắm mới đuổi được Cổ Vân Vân đi, Trương Hoa liền đi tắm rồi lên giường đi ngủ. Nằm ở trên giường, nhìn hai chữ ấy, trong lòng Trương Hoa lại thấy có chút ấm áp, khóe môi khẽ nhếch lên mỉm cuòi rồi lẩm bẩm: “Hi vọng là con gái!”
Trước đây, Trương Hoa thường cảm thấy chuyện có con rất mơ hồ, nhưng tối hôm ấy, sau khi Trần Dĩnh nói sẽ đặt tên con là Trương Tỉnh, Trương Hoa liền cỏm thấy đứa bé như được cụ thể hóa ở trong lòng, như đã tồn tại thực sự ở bên cạnh anh. Trước đây nghĩ đến đứa bé, đầu tiên anh sẽ nghĩ đến cái bụng bầu của Trần Dĩnh, giờ nghĩ đến đứa bé, Trương Hoa lại nghĩ đến cái tên Trương Tỉnh, thậm chí nghĩ đến tên trước sau đó mới xác định cái tên này đã trở thành tên của con
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




