watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10392 Lượt

tiền ngày ấy. Dưới sự nài ép của mẹ, cuối cùng Trần Dĩnh quyết định ở lại thêm một ngày. Ba ngày này, ngày nào Trần Dĩnh cũng muốn gọi cho Trương Hoa, nói với anh con đã ra đời rồi, hơn nữa lại là con gái.

Nhưng Trần Dĩnh cũng âm thầm mong ngóng Trương Hoa gọi điện đến, thế nên cô đã chờ đợi trong hụt hẫng suốt ba ngày liền. Bạn bè, người thân đều lần lượt đến thăm cô rồi, nhưng ai cũng hỏi câu hỏi đó: “Bố đứa bé sao còn chưa về?”

Trần Dĩnh thâm chí còn không mong bạn bè, họ hàng đến thăm, giờ cô chỉ muốn yên lặng chờ đợi, yên lặng ở bên con. Nhưng có những chuyện không thể né tránh, đặc biệt là sau khi về nhà, không chỉ họ hàng mà ngay cả hàng xóm, láng giềng cũng thường xuyên qua thăm.

Dần dần cảm thấy không thể chịu nổi với những thắc mắc của họ. Đặc biệt là trong tình trạng trước mắt, Trần Dĩnh vô cùng nhạy cảm với những lời lẽ của mọi người xung quanh, có thể chỉ một vài lời nói vô tình của người khác cũng khiến cô cảm thấy khó chịu vô cùng.

4.

Cứ tối đến là đứa bé không chịu ngủ yên. Đêm khuya, sáng sớm cứ khóc suốt, nhưng ban ngày lại ngủ ngon lành. Trần Dĩnh không thấy mệt vì chuyện này, cô chủ yếu mệt mỏi vì tâm lý.

Thỉnh thoảng ban ngày nhìn con ngủ, Trần Dĩnh lại lẩm bẩm: “Tỉnh Tỉnh, con thật biết hành hạ mẹ!” sau đó lại nghĩ đến Trương Hoa rồi thở dài.

Trần Dĩnh lúc này mới thấy hối hận, tại sao cứ phải chờ điện thoại của anh? Tại sao mình không thể gọi cho anh trước? Dù gì anh cũng là bố đứa bé, nói với anh cũng là chuyện bình thường, cũng đâu phải cầu xin hay nài ép gì, chỉ là báo cho anh biết con gái đã ra đời thôi.

Thế nhưng giờ đã qua bao nhiêu ngày rồi, nếu giờ mới gọi có bị anh mắng không? Liệu anh có căn vặn tại sao sinh con ngần ấy ngày mới gọi cho anh không?

Thực ra, không chỉ có Trần Dĩnh hối hận. Trương Hoa cũng đang hối hận vì tại sao không sớm bớt chút thời gian gọi cho Trần Dĩnh. Trước đó Trần Dĩnh đã nói cho anh biết thời gian dự sinh rồi, giờ đã qua thời gian dự sinh ngần ấy ngày, chắc cô đã sinh lâu rồi, giờ mới gọi, biết mở miệng ra sao?

Trong thời gian đào tạo, anh cứ nghĩ Trần Dĩnh sẽ liên lạc với mình. Cho dù trước khi sinh không liên lạc thì sau khi sinh cũng sẽ liên lạc với anh ngay. Kết quả là hết ngày này đến ngày khác qua đi, khiến cho anh không dám gọi điện hỏi han nữa. Hơn nữa giờ anh sợ nhất là nhận được điện thoại của mẹ, bởi anh không biết phải giải thích làm sao với mẹ về việc anh không gọi điện cho Trần Dĩnh nữa. Dùng lí do bận chắc chắn không được, có bận thế nào cũng không thể không có vài phút để gọi điện thoại.

Lúc này Trương Hoa đã về thành phố, khóa đào tạo toàn tỉnh đã kết thúc. Buổi tối ngồi trong phòng khách, Trương Hoa nhẩm tính thời gian, nếu như sinh đúng dự kiến thì đứa bé đã ra đời được khoảng mười ngày rồi, cũng không biết là con trai hay con gái, cũng không biết Trần Dĩnh có sinh nở thuận lợi hay không.

Mẹ Trương Hoa lại gọi điện đến. Mấy ngày nay gần như ngày nào anh cũng nhận được điện thoại của mẹ. Trương Hoa thấy điện thoại reo, lòng sợ nhưng không thể không nghe. Mẹ anh lại hỏi: “Con vẫn chưa liên lạc à?”

“Hôm nay khóa đào tạo mới kết thúc, con vừa mới về thành phố, còn chưa kịp gọi!”

“Đừng có lấy cớ nữa. nói thế nào thì nói nó cũng là con mình, quan hệ huyết thống đâu có thể đoạn tuyệt được? Tối nay con lập tức gọi cho nó, biết kết quả rồi thì nói với mẹ!”

Trương Hoa cúp điện thoại, đi đi lại lại trong phòng khách không biết bao nhiêu lần, cuối cùng đánh cắn răng gọi điện.

Trần Dĩnh nhiều khi cũng thầm tức Trương Hoa, thậm chí nghĩ, cho dù anh có gọi điện đến cũng sẽ không nghe. Nhưng nghe thấy điện thoại đổ chuông là cô liền ôm con đang khóc, chộp ngay lấy cái điện thoại. Nhìn thấy là số của Trương Hoa, cô vội ấn phím nghe. Đầu tiên là Trương Hoa nghe thấy tiếng khóc của con, tỏng lòng chợt ấm áp vô cùng. Anh thầm nghĩ chắc chắn là tiếng khóc của đứa bé, anh bỗng thấy mình ở rất gần con.

Nghe điện thoại rồi, hai người lại chẳng biết nói chuyện gì với nhau, cũng không biết mở miệng thế nào. Trương Hoa chỉ lắng tai nghe tiếng con khóc, hồi lâu sau mới hỏi: “Đấy là tiếng con khóc à?”

Trần Dĩnh ậm ừ, Trương Hoa hỏi tiếp: “Em sinh nở thuận lợi chứ?”

Trần Dĩnh nhớ lại chuyện bao ngày nay, không khỏi rớt nước mắt. Trương Hoa ở đầu dây bên kia dường như cũng nhận ra Trần Dĩnh đang khóc, vội im lặng không nói gì.

Đứa bé vẫn đang khóc, Trần Dĩnh vừa cầm điện thoại vừa dỗ con, vừa cố nén nước mắt. Một lúc lâu sau, cuối cùng đứa bé cũng thôi không khóc, Trần Dĩnh mới chậm dãi nói: “Cũng coi như là thuận lợi!”

“Dạo này anh đi công tác suốt, đi đào tạo ở toàn tỉnh, hôm nay mới về đến thành phố”. Đây coi như là lí do giải thích cho việc Trương Hoa không gọi điện, mặc dì lí do có vẻ gượng gạo nhưng Trương Hoa cũng chỉ biết cái lí do đó mà thôi.

6.

Trần Dĩnh lại ậm ừ. Trương Hoa khẽ hỏi: “Là con trai hay con gái?”

Trần Dĩnh nói: “Là con gái, dài 51 cm, nặng ba cân hai, sức khỏe bình thường”.

“Thế sức khỏe em thế nào rồi?”

“Em vẫn ổn!”

Đứa bé nằm trong lòng Trần Dĩnh lại khóc, Trương Hoa vội nói: “Tối nào nó cũng quấy khóc như thế sao?”

“Cũng không phải quấy khóc suốt mà cứ từng cơn, từng cơn anh ạ!”

Trương Hoa lại không biết phải nói gì. Trần Dĩnh nói: “Em phải dỗ con, không có chuyện gì thì em cúp máy trước đây!”

Trương Hoa bảo ừ, trước khi cúp máy còn khẽ nói: “Khi nào có thời gian anh sẽ về thăm con!”

Cúp điện thoại xong, Trương Hoa liền gọi cho mẹ báo tình hình. Mẹ nói: “Con gái cũng tốt!”, rồi nói thêm: “Mẹ với bố con muốn đi thăm nó quá!”, nói rồi liền thở dài.

Hôm nay Trương Hoa đi làm. Hàn Thiên Phàm nói dạo này anh vất vả quá. Trương Hoa cười nói không có gì, so với hồi đầu thì bây giờ đã nắm vững tài liệu và quen thuộc với công việc nên thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Hàn Thiên Phàm nói: “Đúng thế, thực ra đến khi đã quen rồi thì cũng thấy đỡ mệt hơn!”, sau đó bảo Trương Hoa: “Cậu nghỉ ngơi vài ngày đi, sau đó sẽ tiếp tục chuẩn bị cho đợt đào tạo động viên nhân viên trước mùng một tháng năm, chúng ta sẽ phải tập trung nhân viên của mấy công ty con lại để tiến hành đào tạo động viên đấy!”

Trương Hoa gật đầu: “Vâng ạ!”, Hàn Thiên Phàm nói: “Mấy bộ phận đào tạo có cậu chủ yếu phụ trách việc điều chỉnh tâm lý nhân viên, hai hôm tới về nhà chuẩn bị tài liệu về mặt này, còn có kiến thức sản phẩm, kĩ năng bán hàng, khích lệ gì đó sẽ do các giáo viên đào tạo khác đảm nhiệm!”

Buổi chiều, Trương Hoa ngồi trong văn phòng nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng quyết định ra ngoài một chuyến, sau đó đến ngân hàng chuyển tiền vào trong thẻ của Trần Dĩnh. Anh đã ghi lại tài khoản của Trần Dĩnh rồi, lòng thầm nhủ hiện giờ chắc cô đang rất cần tiền, mới sinh con, nếu thiếu tiền thì không hay. Trương Hoa gửi tiền xong lại không bá với Trần Dĩnh, nghĩ rằng sớm muộn gì cô cũng biết.

CHƯƠNG 49

1.

Cuối cùng Trần Dĩnh vẫn quyết định chuyển nhà ra ngoài ở. Bố mẹ cô không nói gì, nhưng thực chất là vì không chịu được áp lực do hàng xóm, họ hàng mang lại. Đứa bé ra đời đã ngần ấy ngày, thế mà bố mẹ nó vẫn chưa về thăm, chả trách người ta xì xầm bán tán.

Khi Trần Dĩnh nói ra quyết định này với bố mẹ, mẹ cô nói: “Con bé mới sinh được hai mươi ngày, con một mình ra ngoài sao được?”

Trần Dĩnh cười gượng gạo: “Kiểu gì cũng sống được mà, cứ ở nhà thế này cũng không được, chuyển ra ngoài ở ít nhất có thể nói con đưa con bé đi rồi!”

Mẹ Trần Dĩnh thở dài: “Chuyển ra ngoài ở sẽ khổ cho đứa bé, không chuyển ra ngoài thì tâm trạng bức bối, như thế cũng chẳng có lợi cho con bé!”, sau đó nói: “Hay là mẹ đến ở với con để cùng chăm sóc con bé!”

“Thế sao được, bố ở nhà cũng cần mẹ chăm sóc mà, bao nhiêu ngày nay con đã dần quen với việc chăm sóc nó rồi, chỉ cần vài tháng, đợi nó lớn hơn một chút là không sao!”

Mẹ Trần Dĩnh nói: “Thế thì đợi chứng sinh và hộ khẩu cho con bé làm xong rồi thì hãy đi!”

Vì chuyện cho con mang họ Trương mà Trần Dĩnh và bố mẹ cô đã tranh cãi mãi. Bố mẹ cô kiên quyết bắt cô phải cho đứa bé mang họ Trần, nhưng Trần Dĩnh một mực đòi để cho con mang họ Trương. Sau một hồi tranh cãi, cuối cùng bố mẹ cô đành phải nghe theo ý cô.

Cuối cùng là bàn bạc chuyện chuyển đến đâu ở? Trần Dĩnh vốn định chuyển vào trung tâm thành phố ở, tìm một gian phòng là được, như thế cũng gần nhà, nhưng về sau lại nghĩ trung tâm thành phố cách nhà gần quá, ngộ nhỡ có người quen bắt gặp thì hỏng việc. Cuối cùng Trần Dĩnh quyết định chọn một thành phố khác, nằm giữa nhà mình và nhà Trương Hoa. Từ hai nơi này đến chỗ cô ở đều mất bốn, năm tiếng đồng hồ.

Mẹ Trần Dĩnh hỏi: “Vậy con còn đủ tiền tiêu không?” Thực ra lúc sinh conTrần Dĩnh gần như đã rút hết tiền ra rồi, cô không muốn động đến tiền tiết kiêm của bố mẹ, đi làm bao nhiêu năm trời mà chưa đưa được bố mẹ đồng nào, hơn nữa bố mẹ cô tuổi tác đã cao, cho dù thế nào cũng không thể lấy tiền của họ.

Mặc dù đã rút gần hết tiền trong thẻ nhưng Trần Dĩnh vẫn nói với mẹ là còn tiền, bảo mẹ không phải lo. Tối đó, Trần Dĩnh đành phải cầu cứu Lưu Huệ Anh. Cô không muốn tìm Trương Hoa, không muốn để Trương Hoa nghĩ

Trang: [<] 1, 67, 68, [69] ,70,71 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT