watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10394 Lượt

mình.

Có lần đi trên phố nhìn thấy một người viết chữ nghệ thuật, đột nhiên anh nhớ đến tên con, thế là đã bỏ tiền thuê viết rồi đem về dán lên tường.

Trong lòng anh, anh luôn hi vọng là con gái, nên trong đầu anh từ lâu đã tưởng tượng ra cái tên này là của con gái, dường như nhìn thấy cái tên này là anh lại như nhìn thấy con gái mình. Trương Hoa phát hiện ra kể từ sau khi treo hai chữ này lên, cho dù ban ngày có mệt mỏi bực bội đến đâu, chỉ cần về nhà nằm lên giường, nhìn thấy nó là mọi thứ đều tan biến hết.

5.

Trương Hoa nhẩm tính ngày, hình như khoảng mười ngày nữa là sinh rồi. Lúc này anh mới chợt nhớ đã lâu lắm rồi không liên lạc với Trần Dĩnh. Dạo này anh hầu như không về nhà, nhưng cũng có gọi điện cho mẹ vài lần. Mỗi lần gọi về mẹ anh đều hỏi chuyện đứa bé, hỏi anh đã liên lạc gì với nhà bên đó chưa, tình hình đứa trẻ hiện nay ra sao?

Trương Hoa nghĩ, dù gì cũng là cháu nội, chắc chắn bố mẹ rất quan tâm. Trương Hoa nhẩm tính thời gian, nghĩ xem đến lúc ấy liệu có bớt chút thời gian đi thăm nom được không. Sau khi xem lại lịch làm việc thì vào khoảng thời gian ấy anh phải tham gia đào tạo ở ngoại ô. Đây là đợt đào tạo liên hoàn, đợi đợt đào tạo này kết thúc cũng phải hơn hai mươi ngày, đến lúc ấy Trần Dĩnh đã sinh được mười mấy ngày rồi.

Cuối cùng Trương Hoa nghĩ, chẳng còn cách nào khác, nếu đã lựa chọn công việc này thì có thể như vậy. Nếu cô ấy sinh chắc chắn sẽ gọi điện cho mình, đợi qua đợt bận rộn này sẽ đi thăm đứa bé.

Bởi vì Phùng Lâm Hàn và mọi người trong bộ phận đào tạo đều hiểu lầm quan hệ của Cổ Vân Vân và Trương Hoa nên trong suốt quá trình đào tạo ở khu trung tâm thành phố, họ hết sức hợp tác. Điều này khiến cho hiệu quả đào tạo tương đối tốt, ngay cả Cổ Vân Vân cũng đến hội trường nghe.

Khi Cổ Vân Vân nhìn thấy một Trương Hoa đầy biểu cảm, nhiệt tình và linh hoạt trong ngôn ngữ cơ thể, cô cảm thấy anh vô cùng xuất sắc. Cổ Vân Vân không ngờ Trương Hoa cũng có tài trên phương diện này, một Trương Hoa có vẻ bàng quang, dửng dưng với tất cả mọi thứ của trước đây dường như đã trở thành một Trương Hoa đầy nhiệt tình và năng nổ, hơn nữa đây là lần đầu tiên Cổ Vân Vân nhìn thấy Trương Hoa mặc vét. Một Trương Hoa như thế này lại càng trở nên lôi cuốn.

6.

Tối hôm kết thúc khóa đào tạo ở trung tâm thành phố, Phùng Lâm Hàn và mọi người trong bộ phận đào tạo lại chiêu đãi Trương Hoa. Phùng Lâm Hàn nói: “Kể từ ngày mai, mấy người các cậu sẽ phải bắt đầu đi về các tỉnh, tôi xin chúc các cậu thành công!”, sau đó dặn dò phòng đào tạo: “Phải hết sức phối hợp với thầy Trương nhé!”

Mấy người họ nói: “Vâng, chắc chắn chúng tôi sẽ phối hợp ăn ý!”

Thế là Trương Hoa từ “giám đốc Trương” trở thành “thầy Trương”.

Tối nằm trên giường, Trương Hoa không khỏi tự cười nhạo mình, lòng thầm nghĩ, con người thật kì lạ, luôn bị ép buộc đến một vị trí đặc biệt. Trước đây chưa bao giờ nghĩ mình sẽ vào làm việc ở bộ phận kinh doanh của một công ty kinh doanh, càng không bao giờ nghĩ mình sẽ đứng trên bục giảng để đào tạo nhân lực. Thế mà thoáng một cái, mọi chuyện đã đang diễn ra ngay trước mắt.

Ngẩng đầu nhìn hai chữ trên tường, lòng thầm nhủ: Chắc không đến mười ngày nữa là ra đời rồi. Rồi anh lại nghĩ, tại sao Trần Dĩnh không bao giờ chủ động gọi điện thông báo cho anh tình hình đứa bé nhỉ? Dù sao đi nữa thì anh cũng là bố đứa trẻ mà.

Sáng ngày hôm sau, Trương Hoa đang chuẩn bị xuất phát ở công ty điện tử Triết Đông thì Hàn Thiên Phàm gọi điện đến nói: “Tôi đã nghe báo cáo rồi, hiệu quả đào tạo rất tốt, chỉ có điều ngoại ô không giống như trong thành phố, dù sao trong thành phố cũng đều là nhân viên của mình, có tố chất hơn, nhân viên ngoại ô tố chất không đồng đều, nhất định phải biết cách kiểm soát có hiệu quả trong quá trình đào tạo!”

Trương Hoa nói sẽ chú ý những điểm này.

Bởi vì lần này là khóa đào tạo toàn tỉnh nên công ty đã điều hẳn một ô tô và một lái xe đến. Trước khi xuất phát, Trương Hoa gọi điện cho mẹ, nói phải đi công tác gần hai mươi ngày. Sau khi nói vài câu, mẹ anh lại hỏi: “Tình hình bên đó thế nào rồi?”

Trương Hoa nói: “Con không liên lạc!”

Mẹ Trương Hoa nói: “Chắc là còn khoảng mười ngày nữa là sinh rồi, sao vẫn không chịu liên lạc thế?”

“Gần đây con bận quá chẳng có thời gian!”

“Chẳng nhẽ bận đến mức không có thời gian để gọi điện thoại à?”

“Thôi được rồi, hai ngày nữa con nhất định sẽ gọi, xe chuẩn bị xuất phát rồi, đến lúc ấy con sẽ liên lạc với mẹ sau!”

CHƯƠNG 48

1.

Cùng với ngày sinh càng lúc càng đến gần, tâm trạng Trần Dĩnh càng nặng nề hơn. Họ hàng thân thích vân thường xuyên hỏi: Bố đứa bé sao còn chưa về? Những chuyện này với Trần Dĩnh chẳng có gì đáng nói, đáng nói là Trương Hoa vẫn chưa gọi điện cho cô.

Cô hoàn toàn không biết lúc này Trương Hoa đang tất tả cho đợt đào tạo trước kì nghỉ lễ mùng một tháng năm, hàng ngày anh bận tối mắt tối mũi từ sáng cho đến tối, lúc nghỉ ngơi cũng phải chuẩn bị tài liệu, còn phải tham gia tiệc rượu chiêu đãi của các nhà phân phối. Gần như lúc nào cũng đi cùng với mấy người ở bộ phận đào tạo, tối đến cũng ở cùng phòng với một người trong số đó.

Đương nhiên, đây không phải nguyên nhân thực sự khiến cho Trương Hoacó thời gian gọi điện thoại. Cho dù thế nào thì tìm một nơi, bớt chút thời gian gọi điện cũng vẫn được, chỉ có điều Trương Hoa cảm thấy gọi cho Trần Dĩnh không giống như gọi cho người khác, phải gọi trong lúc yên tĩnh, trong một môi trường yên tĩnh, còn phải có sự chuẩn bị trước. Không giống như gọi cho bạn bè, muốn gọi lúc nào là gọi lúc đấy, muốn nói gì là nói đấy… đáng tiếc là anh không có lúc nào và không tìm được chỗ nào yên tĩnh để gọi.

Có thể trong tiềm thức của anh vẫn có suy nghĩ, đến lúc ấy nhất định Trần Dĩnh sẽ gọi điện cho anh. Nào ngờ Trần Dĩnh cũng cứ ở nhà chờ điện thoại của anh, cũng bời vì suy nghĩ quá nhiều nên cô không dám chủ động gọi cho anh.

Trần Dĩnh không dám mong Trương Hoa sẽ về thăm mình hoặc ở bên cạnh mình lúc sinh nở, nhưng cô vẫn mong Trương Hoa có thể nói chuyện với cô trước lúc sinh nở, cho dù chỉ là vu vơ vài câu cũng coi như là một sự động viên lớn đối với cô. Đáng tiếc cho đến

tận lúc

đau bụng phỉa vào viện cô cũng không nhận được điện thoại của Trương Hoa.

Trong phòng chờ sinh, lúc Trần Dĩnh đau quá rồi, thậm chí vừa khóc vừa bò lết dưới giường, mẹ Trần Dĩnh ở bên động viên con gái, bố cô chẳng giúp được gì, chỉ biết nhìn con mà trong lòng không khỏi xót xa.

2.

Cuối cùng cũng được đẩy vào phòng đẻ, lúc này đã là hơn mười một giờ tối. Bố và mẹ Trần Dĩnh không được theo vào, Trần Dĩnh đưa điện thoại cho bố, sợ nhỡ Trương Hoa gọi điện đến. Trong phòng đẻ, trong thời gian chờ đợi dài đằng đắng, Trần Dĩnh đau đến mức không thể không hét lên, chẳng còn giữ được hình ảnh diịu dàng thường ngày. Thực ra lúc này cô chẳng còn hơi sức mà để tâm đến hình ảnh, thậm chí lúc đau quá cô còn gọi bác sĩ, muốn bác sĩ mổ để lấy đứa bé ra. Bác sĩ nói bây giờ đã không kịp nữa.

Hồi đầu Trần Dĩnh cũng cân nhắc đến chuyện mổ đẻ, bởi sẽ ít đau hơn. Nhưng sau khi tư vấn, giá cả cũng xấp xỉ đẻ thường, cuối cùng cô vẫn chọn đẻ thường.

Trần Dĩnh nằm trên giường, toàn thân ướt đẫm, ngay cả tóc cũng ướt nhẹp, trên giường có cái gì nắm được là cô nắm thật chặt. Đúng lúc Trần Dĩnh cảm thấy hụt hẫng nhất, cuối cùng cũng có một cô y tá lại gần, Trần Dĩnh như người chết đuối vớ được cọc, chộp ngay lấy tay cô y tá, nói thật sự đau quá rồi. Cô y tá an ủi bảo cô chẳng bao lâu nữa đứa bé sẽ ra đời. Đây có thể coi là lời động viên tốt nhất cho Trần Dĩnh lúc này.

Mãi cho đến hơn một giờ, cũng với tiếng khóc ré lên, đứa bé ra đời. Bác sĩ ôm sinh mệnh nhỏ trong tay, nói với Trần Dĩnh: “Một cô công chúa xinh đẹp!” ri bế đến cho Trần Dĩnh xem. Nhìn sinh linh bé nhỏ còn chưa được tắm rửa, khóe mắt Trần Dĩnh chợt ươn ướt, lòng thầm nhủ: “Tỉnh Tỉnh, cuối cùng mẹ cũng nhìn thấy con rồi, bố con cứ luôn hi vọng con là con gái. Giờ chắc bố con sẽ vui lắm đấy!”

Cái tên “Tỉnh Tỉnh” này Trần Dĩnh đã thầm gọi vô số lần, gần như mỗi tối nằm xuống giường đều gọi và sau đó thì thầm nói chuyện với đưa bé trong bụng.

Đáng tiếc là khi Trần Dĩnh và đứa bé được đẩy vào phòng nghỉ, cô cũng chưa nhận được điện thoại của Trương Hoa. Nhìn mẹ bận rộn với đứa bé, Trần Dĩnh thầm nghĩ, may mà có mẹ ở bên, nếu không cô chẳng biết phải làm sao.

3.

Lưu Huệ Anh vốn định về chăm sóc Trần Dĩnh nhưng bởi vì công ty có việc không thể đi được. Sáng hôm sau Trần Dĩnh gọi điện chia sẻ niềm vui với Lưu Huệ Anh. Lưu Huệ Anh vui lắm, nói cuối cùng cũng được làm mẹ nuôi rồi, còn nói con gái càng tốt, con trai nghịch ngợm lắm, Lưu Huệ Anh còn bảo đợi đầy tháng sẽ về thăm mẹ con cô.

Sau đó lại hỏi Trần Dĩnh đã nói cho Trương Hoa biết chưa? Trần Dĩnh bảo chưa nói. Cuối cùng Lưu Huệ Anh nói, nếu cậu không muốn nói thì để tớ nói cho anh ấy biết. Trần Dĩnh bảo không cần, cô sẽ tự nói với anh. Sau khi sinh, Trần Dĩnh ở lại thêm hai ngày trong bệnh viện rồi xin xuất viện, ở lại bệnh viện thêm ngày nào là tốn thêm

Trang: [<] 1, 66, 67, [68] ,69,70 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT