|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đó rất nhẹ nhàng. Trước khi ra về còn tặng cô một cặp vé xem xiếc coi như quà chia tay. Nhìn anh ta rời khỏi quán, Diệp Anh thở phào. Nhưng cảm giác đó chẳng kéo dài bao lâu. Người đàn ông tiếp sau bước vào quán khiến cô giật mình.
Giáp mặt nhau, lời chào dù ngượng nghịu cũng phải thốt ra. Nói rồi, ba người nhanh chóng lướt qua. Diệp Anh một mình tiến về phía trước, mở cửa, bước ra ngoài.
1 năm trôi qua, cô gặp lại người cô từng yêu suốt 7 năm và vợ anh ta.
Vào cấp ba, lần đầu tiên, Diệp Anh gặp anh ta ở câu lạc bộ cờ vua. Đan Nguyên và Linh An thường chế giễu cô rằng ai không thích lại đi thích một con cá khô. Đúng thế. Anh ta đen nhẻm, gầy gò và trông thật ngô nghê với cặp kính to màu đen có quai đeo quàng qua cổ. Nhưng nghe tới đây, Diệp Anh chỉ cười và nghĩ Đan Nguyên và Linh An nói thế vì họ chưa từng nhìn thấy vẻ nghiêm túc của anh ta khi chơi cờ. Diệp Anh luôn bị vẻ mặt đó thu hút.
Tới khi tốt nghiệp đi làm, Diệp Anh lại tình cờ làm chung công ty với anh ta. Anh ta sau ngần ấy thời gian vẫn không hề thay đổi và tình cảm của Diệp Anh cũng vậy.
Chuyện tình cảm không nói ra trong suốt 7 năm của Diệp Anh kết thúc trong một quán ăn nhỏ gần công ty. Khi bị đuổi việc, cô coi đây là dịp tốt để bày tỏ tình cảm của mình. Nếu từ chối, anh ta cũng xem như cô trong lúc gặp biến động mà đầu óc không bình thường, còn cô thì không phải ngày ngày ở công ty mặt giáp mặt với anh ta. Đáp lại lời tỏ tỉnh của cô, anh ta bình tĩnh đến bất ngờ. Anh ta đẩy về phía cô một tấm thiệp màu trắng ngà, thoảng qua một mùi hương dịu nhẹ. Mùi hương đó tới bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ.
An Nhiên, người sau này trở thành vợ anh ta, từng ngồi chung bàn với Diệp Anh suốt 4 năm đại học. Sau đó, họ ngồi cách nhau một vách ngăn khi làm chung trong một công ty. Hai người vì thế mà trở nên thân thiết. Chuyện cô có tình cảm với anh ta, ngoài Đan Nguyên và Linh An, trong một lần say rượu cô đã để lộ cho An Nhiên biết. An Nhiên tính tình trầm mặc, ít nói khuyên cô nên dũng cảm nói rõ tình cảm của mình rồi sau đó, không hề nhắc lại chuyện đó. Diệp Anh vì thế mà cảm thấy yên tâm.
Nhưng chính cảm giác yên tâm lúc đó lại làm cho Diệp Anh khi đọc tới tên cô dâu trên tấm thiệp cưới càng thêm sững sờ. Trong đầu cô hiện lên đủ loại câu hỏi: Khi nào? Tại sao? Như thế nào? Nhưng câu duy nhất cô thốt thành lời lại là: “Được. Em sẽ đến.”
Sau này, Đan Nguyên biết chuyện hỏi cô tại sao còn tới đám cưới đó, cần gì phải tự làm mình tổn thương như vậy. Diệp Anh chỉ mỉm cười. Tình cảm đơn phương là do ảo tưởng nuôi dưỡng. Cách duy nhất để thoát khỏi chính là dùng hiện thực để đập vỡ ý nghĩ về những điều chưa từng và sẽ không bao giờ xảy ra. Như lúc nhỏ, vài đứa trẻ luôn tin rằng hình mình trong gương là một người bạn thân thiết, ngày ngày trò chuyện vui vẻ. Chỉ khi tấm gương đó vỡ vụn mới phát hiện tất cả là do bạn thân mình tạo ra.
Chủ nhật – Tháng 10: Trời âm u. Mây đen tụ thành những mảng lớn. Nhưng vẫn không có dấu hiệu của mưa. Cây cối đứng im. Không khí đậm đặc.
Sau nhiều lần chần chừ, cuối cùng Đan Nguyên cũng quyết định cùng mẹ cô ra ngoài ăn tối rồi nói rõ mọi chuyện trước khi bà có thể nghe được từ ai đó.
Giờ tan tầm, xe cộ đông nghẹt. Đan Nguyên gấp gáp đẩy cửa, bước vào quán ăn. Cô liếc nhìn đồng hồ. Chiếc bàn cuối dãy vẫn còn trống. Điều chỉnh lại nhịp thở, cô tiến lại gần, chậm rãi ngồi xuống. Một cốc trà nóng được bưng ra. Hương nhài phảng phất, lưu lại trong vị trà đắng. Cô quay đầu qua bên, nhìn ra ngoài qua lớp kính mỏng.
Lầu đầu tiên tới đây là khi cô biết mình cùng lúc đỗ hai trường đại học. Thay vì hồ hởi, cô lại lấy cớ ra ngoài ăn mừng với Diệp Anh và Linh An, lang thang cả buổi quanh con phố trung tâm. Xe cộ phóng ngược về sau. Dãy nhà cũ đổ nát đang chờ giải tỏa đứng cô độc bên vệ đường. Đột nhiên, cô khép chặt mi mắt, từ từ bước lại sát mép vỉa hè. Dượng từng kể cho cô nghe về quãng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời ông: mất vợ, mất việc, tự mình đèo bòng đứa con nhỏ. Ông đã đứng đây, ngay giữa lòng đường, như cô lúc này. Cảnh vật, âm thanh lúc trước còn quen thuộc, khi bị bóng đen che phủ, đột nhiên không có cách nào làm chủ. Bàn tay Đan Nguyên níu chặt lấy gấu áo, run lên. Sau đó, cô từ từ mở mắt. Dòng xe ngược chiều, những ánh nhìn kì lạ ném vào cô, phóng vụt qua. Bất chấp sự khó khăn và bế tắc của bạn, cuộc sống vẫn tiếp tục. Thời gian không vì bạn mà dừng lại. Không gian không vì bạn mà đổi thay. Nếu bạn không có cách gì kết thúc cuộc sống của chính mình thì hãy nên bước tiếp để không bị mọi thứ xung quanh vứt lại phía sau, hoàn toàn đơn độc. Đan Nguyên nhận ra điều cô cần lúc đó không phải chần chừ mà là đối diện, bèn quay về nhà, nói rõ cô muốn học thiết kế thời trang, chứ không phải sư phạm.
Lí lẽ của cô, người chưa thể kiếm ra dù chỉ một đồng, không đủ thuyết phục mẹ cô về con đường sau này, thứ mà chính cô cũng chưa biết nó sẽ dẫn tới đâu. Năng khiếu, sở thích trở nên xa xỉ trong xã hội mà tiền bạc và học thức không chắc đã mua được việc làm. Cô quay trở lại con phố trung tâm, thẫn thờ. Chân tay mềm nhũn, cô phát hiện cả buổi chưa có thứ gì vào bụng, bèn tìm một quán ăn, tự mình chúc mừng nỗ lực của bản thân. Diệp Anh biết chuyện nói đáng lẽ cô chỉ nên đăng kí một trường, đặt mọi chuyện vào thế đã rồi, tiến thoái lưỡng nan. Còn Linh An khuyên cô dù sống dù chết cũng phải nhất định làm theo ý mình. Nhưng không ai trong số họ khẳng định liệu cô có thể làm được hay không, liệu lựa chọn này có xứng đáng với sự cố chấp của cô. Cô thở dài, gắp từng món trên bàn bỏ vào miệng.
Lần thứ hai đến đây là một ngày nắng gắt. Mồ hôi thấm lên vết roi sượt qua lưng, thêm xót. Cô điềm nhiên với mái tóc tém nhuộm nâu hợp mốt, thứ khẳng định quyền làm chủ của cô với chính bản thân mình. Vui vẻ, cô vừa hát vừa một mình ăn hết những món đã gọi.
Lần này, cô không rõ khi ra về sẽ mang theo tâm trạng bế tắc như lần đầu hay khoan khoái như lần thứ hai.
Cửa mở ra, cô giật mình ngẩng đầu nhìn. Không phải mẹ cô, thay vào đó là một người đàn ông lạ mặt. Cô nhanh chóng hiểu ra. Trong đầu bất giác chạy qua đồng loạt hình ảnh của những buổi gặp mặt trước đây do mẹ cô sắp xếp. Đối tượng đầu tiên là một người sinh trưởng trong một gia đình đều làm nghề y. Bản thân anh ta cũng rất xuất sắc, tự mình giành được học bổng, tu nghiệp một năm chuyên ngành phẫu thuật chỉnh hình ở Pháp. Nét mặt điềm tĩnh, cư xử chừng mực. Buổi gặp gỡ tốt đẹp nhưng sau đó, anh ta tỏ ý không muốn tiếp tục. Hỏi ra mới biết, anh ta không ưng cô ở điểm quá kín đáo, nghi thức khiến người khác có cảm giác giả tạo. Cô nghe vậy, chỉ biết cười trừ, tự hỏi có phải đáng lẽ nên mặc một chiếc áo voan mỏng, để lộ ra bộ đồ ren quyến rũ màu đỏ bên trong. Lần thứ hai, ngồi đối diện với cô là một người hoạt ngôn, nói không ngừng nghỉ. Anh ta cũng từ chối gặp lại Đan Nguyên vì cho rằng hai người không có tiếng nói chung. Cô cau mày ngẫm nghĩ liệu đã có lúc nào anh ta ngừng lại để nghe cô nói.
Người thứ ba, chính là người đang tiến về phía cô lúc này. Xét đến ngoại hình, anh ta trẻ trung và năng động hơn hai người trước với quần jean, áo phông, đôi giầy thể thao màu nâu nhạt và biết tạo điểm nhấn cho bộ đồ giản dị bằng một chiếc đồng hồ kim loại trắng.
Anh ta đứng sát mép bàn, tự tin nhìn thẳng vào Đan Nguyên, mỉm cười như thể chờ đợi từ cô một sự vồn vã. Cô đứng lên theo phép lịch sự nhưng chưa biết nên cư xử thế nào. Thấy cô lúng túng, anh ta phì cười, tự nhiên ngồi vào ghế đối diện.
– Chắc anh thay đổi quá nhiều rồi! Để anh nhắc em nhớ! Khu trọ. Gà rán. Tên béo.
Đan Nguyên cau mày, từ từ nhớ lại. Ba chủ khu trọ Đan Nguyên từng sống trước kia đã lớn tuổi mới sinh được một cậu con trai, vì thế mà hết sức cưng chiều. Sự chiều chuộng đó ai cũng có thể thấy rõ khi cậu ta mới ít tuổi mà đã đủ ba ngấn mỡ như người trung niên ngồi cả ngày bên bàn giấy. Dáng vóc ấy được bồi đắp thêm bằng việc mỗi buổi chiều ngay sau khi tan học, cậu ta đều đến quán ăn của mẹ Đan Nguyên gọi một đĩa gà rán. Đan Nguyên là người phụ trách bưng sữa đậu nành tới để tri ân những khách hàng thường xuyên như cậu ta. Cô thường dừng lại, nhìn cậu ta rất lâu và thắc mắc rút cục cậu ta ăn như vậy thì thở vào lúc nào. Một lần, cậu ta để ý thấy Đan Nguyên đang nhìn mình bèn dừng ăn, đưa một chiếc cánh gà về phía cô, thành khẩn:
– Cho em!
Đan Nguyên liếc nhìn năm đầu ngón tay mũm mĩm bóng nhẫy mỡ thì lắc đầu, cười trừ. Cậu ta với tay định lấy cốc sữa đưa lên miệng nhưng có lẽ vì quá trơn, tuột tay, cốc sữa rơi xuống đất, vỡ tan. Mẹ Đan Nguyên đương lúc gắt gỏng vì tính sai tiền cho khách bèn quay ra, trừng mắt với cô. Cô giật mình, luống cuống, chỉ tay vào cậu ta.
– Mẹ! Là tên béo này!
Khi quay lại, cô phát hiện vành tai cậu ta đỏ bừng, mặt cúi gằm, lầm lũi bỏ đi.
Khoảng thời gian dài sau đó, cậu ta kiên quyết giảm cân, đến gà rán cũng không đụng tới. Chỉ khi cảm thấy bản thân mình đã ổn, cậu ta quay lại thì quán cơm nhà Đan Nguyên đã đổi thành tiệm vịt nướng. Gia đình cô lúc đó đã mua được một căn nhà, tiện cho việc đi học của cô.
Giờ anh ta ngồi trước mặt cô, đĩnh đạc và khỏe khoắn. Anh ta kể cho cô nghe gia
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




