watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9008 Lượt

đình mình làm sao để từ kinh doanh khu trọ biến thành kinh doanh khách sạn và bản thân làm sao từ con trai chủ khu trọ trở thành quản lí của gần một trăm nhân viên. Những chuyện này Đan Nguyên không lưu tâm vì cô biết khi về đến nhà, mẹ cô sẽ nhắc lại một lần nữa. Điều khiến cô chú ý chính là cảm giác anh ta mang lại, rất thân thuộc. Từ chuyện nhỏ nhặt như chọn món, gọi đồ anh ta đều lịch sự hỏi qua ý kiến Đan Nguyên nhưng sau đó, nhanh chóng bằng cách này hay cách khác, bác bỏ và lựa theo ý mình. Cô cảm thấy anh ta rất giống với mẹ mình. Dân chủ trong khuôn khổ, bà gọi cách cư xử đó như vậy.

Suốt bữa tối, anh ta chủ yếu nói về bản thân bởi mọi điều liên quan tới Đan Nguyên anh ta đều đã nghe tường tận từ mẹ cô. Dựa vào cách anh ta nói, Đan Nguyên dám chắc cô trong mắt anh ta vẫn y như hồi bé. Một đứa trẻ nhút nhát,

luôn nghe và làm theo những gì mẹ cô định sẵn. Cô nhún vai, tự nhủ đấy chắc chắn là một cách nghĩ hay. Dù sao anh ta là người đầu tiên trong số những đối tượng cô từng gặp mặt vui lòng với những gì bản thân nhìn thấy ở cô.

Chủ nhật – Tháng 10: Trời hạ nhiệt bằng một cơn mưa lớn vào lúc xẩm tối. Mọi người đổ ra đường vui chơi trước khi cái nóng trở lại vào sáng sớm.

Linh An cúi xuống, liếc nhìn đồng hồ. Đã quá 30 phút mà người đó vẫn chưa xuất hiện.

Bị một người đàn ông phản bội ở tuổi 23 có thể khiến bạn trong chốc lát thấy cả thế giới đổ sụp trước mắt. Bạn không biết nên tin và không tin vào điều gì. Nhưng bị một người đàn ông bỏ rơi ở tuổi 23 cũng có điểm tốt. Bạn hồi phục nhanh hơn bởi bạn tin rằng mình còn trẻ, còn nhiều thời gian để gặp gỡ và tìm thấy người đàn ông xứng đáng. Linh An không phải người vì một lần vấp ngã mà bi quan, tự phá bỏ mọi cơ hội yêu đương. Nhưng cô vẫn không thể như trước, tin tưởng vào một tình yêu bền vững, tin tưởng vào thiện cảm có được từ cái nhìn đầu tiên.

Linh An có một người chị họ xinh xắn, hơn cô một tuổi. Khi chị đỗ đại học, bác cô gửi chị lên thành phố và thuê cho chị một căn nhà chỉ cách nhà cô 10 phút đi bộ. Tính tình chị thân thiện, cởi mở nên hai người từ nhỏ đã thân thiết. Nhưng mẹ cô lại có điểm không hài lòng ở chị. Mẹ cô thường gọi chị đến và trách về chuyện chị lơi là chuyện học hành, chỉ chuyên tâm hẹn hò bạn trai. Chị bình thản trả lời rằng con gái học xong, đi làm rồi cũng kết hôn, chi bằng bỏ qua hai bước đầu làm luôn bước cuối cho đỡ tốn thời gian. Chỉ cần cưới được người có của ăn của để thì cả đời sẽ được sung sướng. Mẹ Linh An liếc nhìn cô, ánh nhìn như dò hỏi phải chăng cô cũng đồng tình với quan điểm này.

Cô chẳng thể chê trách cách sống của chị vì cách sống tin vào tình cảm nhiều hơn vật chất của cô đã thất bại nặng nề. Cô luôn giữ liên lạc với chị và thỉnh thoảng hai người lại gặp gỡ uống cà phê. Hai hôm trước, chị gọi điện hẹn gặp cô để đưa thiệp cưới, vì bố mẹ cô có việc phải đi xa lâu ngày không có mặt ở nhà. Linh An hốt hoảng như thể bà mẹ nghe tin con gái có bầu phải cưới chạy. Chị cười khanh khánh trong điện thoại nói không phải có bầu mà là mẹ anh chàng đó ốm nặng nên muốn thấy con trai thành gia lập thất mới yên tâm nhắm mắt.

Chị bước vào quán cà phê trên đôi giầy hàng hiệu, trên cổ lấp lánh sợi dây chuyền bạch kim đắt giá, đi bên cạnh một người đàn ông lịch lãm. Anh ta ngoài 40 tuổi, ít nói. Bước đi thì phong độ, ngồi xuống thì tỏa ra một mùi nước hoa dịu nhẹ, mùi gỗ, mùi của sự xa xỉ và giàu có. Cuộc nói chuyện diễn ra nhanh chóng vì họ còn phải đi nhiều nơi đưa thiệp cưới. Trước khi ra về, anh ta thanh toán. Tất cả hết 208.000. Anh ta đưa cho người phục vụ 210.000. Người phục vụ xin lỗi vì không có tiền trả lại, kêu anh ta chờ một lát. Anh ta chờ thật, chờ tới khi 2.000 được mang tới mới rời khỏi quán.

Linh An đột nhiên nhớ tới cuộc tranh luận giữa Diệp Anh và Đan Nguyên. Đan Nguyên cho rằng thà cưới một gã nghèo chỉ kiếm được 10.000 nhưng đưa hết cho vợ còn hơn cưới một gã giàu mà chẳng đưa cho vợ đồng nào. Diệp Anh lại nghĩ gã nghèo đưa tiền cho vợ nhưng 10.000 đấy vợ anh ta phải mua đủ thứ, rút cục, cô ta phải lo toan mọi thứ, còn gã giàu dùng tiền mình kiếm được mua sắm đầy đủ cho gia đình, vợ anh ta đâu cần dùng tới tiền nhưng vẫn có đầy đủ mọi thứ. Linh An không tham gia vào cuộc tranh luận đó bởi vì trước nay, vốn tính nghệ sĩ, cô chỉ mơ mộng tới cảnh vợ đàn chồng hát, hạnh phúc viên mãn mà thôi, chứ chưa từng may mảy nghĩ tới chuyện “mắm muối dưa cà”. Nhưng xem ra kể từ giờ cô phải nghĩ cho kĩ.

Cô thở dài đứng dậy rời khỏi quán.

Chương 8: thở dài

Thứ bảy – Tháng 10: Cuối tuần, trời nắng nhẹ, thời tiết phù hợp cho mọi hoạt động ngoài trời.

Khi còn nhỏ, một lần được dẫn tới sân bay, Diệp Anh thắc mắc tại sao máy bay có thể bay, trong khi con người không nặng bằng một phần đuôi của nó lại chẳng thể làm được, dù chỉ là chút ít. Bố mẹ Diệp Anh liếc nhìn nhau, sau đó mua về cho cô một cuốn sách dày cộp. Họ nói nếu cô đọc hết cuốn sách đó, rút cục cô sẽ có thể tìm ra câu trả lời. Hai tuần nghiền ngẫm, cuối cùng, nó khiến cô tức giận tới độ cắn nát phần gáy. Cô thực sự không thể hiểu nổi một từ nào trong đó. Cái gì là khí động lực học, cái gì là áp lực không khí. Lớn lên, cô chưa từng muốn quay trở lại vấn đề đó, cô

cô mặc định bất cứ cái gì có cánh đều có thể bay, dù là chim chóc hay động cơ cỡ lớn.

Lúc nhỏ thắc mắc rất nhiều, lớn lên rồi, ai cũng hiểu càng biết ít tâm trạng càng thư thái. Nhưng vốn dĩ cuộc sống luôn đặt người ta vào những tình huống cần sự đắn đo, suy nghĩ. Song kết quả lại không phụ thuộc vào việc ta chọn đúng hay sai. Tất cả như muốn thử thách đến cùng sự kiên định của mỗi người.

Cuối tuần rảnh rỗi, Diệp Anh đến thăm bố mẹ. Không ngờ, mẹ cô còn rảnh rang hơn, mở cuộc tổng dọn dẹp, sau đó bắt cô mang về tất cả đống sách báo và quần áo cũ. Kiên trì với kế hoạch tiết kiệm cho chuyến du lịch dài ngày, cô cau mày ôm thùng các tông lớn ngồi đợi ở bến xe buýt. Không hiểu sao đã nửa tiếng trôi qua mà không thấy chiếc xe nào xuất hiện. Đột nhiên, cô cảm thấy bồn chồn, nhớ ra lúc trước đã bắt cơ thể mình tiếp nhận quá nhiều nước. Cô nhướn người, nhìn về phía trước. Con đường dài, vẫn chưa hề có tiếng phương tiện. Cô bèn bê đồ, tiến về phía người phụ nữ đang gà gật trên chiếc ghế nhựa cập kênh. Chị ta nghe Diệp Anh gọi thì bật dậy, nói sẵng một câu: “Khóa rồi!” rồi cúi xuống ngủ tiếp. Diệp Anh liếc nhìn hai lượt khóa trước cửa nhà vệ sinh công cộng, ngao ngán, quay trở ra. Cách một quãng, chiếc xe buýt cô cần đang tấp vào bến. Diệp Anh hiểu rõ với tình trạng của bản thân, cô không thể chạy, bèn lững thững nhìn chiếc xe rời đi. Cuối cùng, cả hai việc đều không đợi được, cô đành bắt taxi về nhà. Thời gian, tiền bạc, rút cục cô chẳng tiết kiệm được thứ gì.

Về tới nhà, sau khi thư thái, cô chợt nhớ ra cuộc hẹn ngày mai với Đan Nguyên và Linh An, bất giác sờ lên tóc mình, cô nhanh nhẹn đứng dậy, bước ra khỏi cửa.

Dãy ghế đợi trong tiệm gội đầu chật kín người. Vài lần trong tháng, Diệp Anh đều đến đây để tìm ý tưởng sáng tác. Người ta vẫn nói nơi tập trung nhiều phụ nữ, ắt hẳn có thị phi. Khu dân cư gần đó bao nhiêu chuyện lớn nhỏ họ đều đem tới để bàn tán. Diệp Anh khoan khoái như thể đang đi dạo trên bờ biển rải đầy vỏ sò, chỉ cần mang theo chiếc bị lớn là có thể lượm lặt bao nhiêu tùy thích. Chẳng mấy chốc đã chật kín một bao.

Chủ đề hôm nay chính là một phụ nữ trẻ vừa bước ra khỏi cừa. Chị ta chừng ngoài 30 tuổi, nước da ngăm đen, lông mày rậm, dáng vóc cao to, hoạt ngôn và ăn mặc hợp thời. Qua câu chuyện không đầu không cuối, Diệp Anh biết được chị ta và những người còn lại trong tiệm trước đây vốn là đồng nghiệp, vì mối quan hệ lén lút giữa chị ta và giám đốc mà trở thành sếp và cấp dưới. Việc này khiến Diệp Anh nhớ đến một người bạn cũ. Cô ấy kể từ khi tốt nghiệp đã vào làm trong một công ty truyền thông, tính tới nay đã được gần 3 năm. Việc gì cũng làm qua, thông minh, tháo vát, không ngại khó, ngại khổ. Kì xét duyệt kí hợp đồng chính thức và lên lương, ai cũng chắc chắn cô ấy sẽ có tên trong danh sách. Không ngờ vì cái lắc đầu của sếp, tên cô đã được thay bằng tên của người khác. Vợ lẽ, bồ nhí, đó là cách người thế chân đó được gọi. Bạn của Diệp Anh sau lần đó liên tiếp được điều động qua các phòng ban. Đó thực chất chỉ là cách công ty rút kiệt chút kiên nhẫn cuối cùng để cô tự nguyện nghỉ việc, họ đỡ mang tiếng không màng năng lực mà cắt giảm nhân viên. Sức lực không còn, cố gắng cũng vô ích, cô xin nghỉ làm và quyết định nộp đơn đi du học. Nhưng tiếc rằng, hồ sơ lại bị từ chối. Cô đứng giữa hai cánh cửa, khép chặt, khó khăn đi tìm công việc mới. Người nói cô thiếu kiên nhẫn, người nói cô thiếu may mắn. Diệp Anh nhún vai, chỉ biết rằng cuộc đời là cán cân không ngừng dao động. Công bằng và chính xác, bạn sẽ tìm thấy nó trong toán học.

Một ngày trôi qua. Diệp Anh ngồi trên sàn nhà, chăm chú soạn ra từ thùng các tông đem về những thứ giữ lại và những thứ đem cho. Cảm giác có thể nhớ lại một quãng thời gian đã quên qua những thứ cũ kĩ, sờn rách thật thú vị. Có lẽ hai người bạn thân và chính cô cũng không thể cất giữ những kí ức nhỏ nhặt

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT