watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9020 Lượt

chúng cái không ra hoa, cái thì chết chỉ sau vài ngày.
Diệp Anh gẳn giọng.
– Tôi đã nói là từ từ. Từ từ làm theo tôi hướng dẫn. Giờ thì tốt rồi, anh cắt phạm phải bao hoa rồi.
– Bao hoa ở đâu?
– Anh làm thế nào tốt nghiệp trường y? Là cái bao lồi ra, nhỏ, màu vàng nhạt đây này. Anh vừa giết chết một bông hoa. Một bông hoa đấy.
– Cô nhạy cảm quá. Mất một bông thì còn những bông khác.
– Vậy nếu ai đó rạch vào người con Bob đến nỗi nó phải chết rồi nói vẫn còn những con chó khác, anh thấy thế nào?
– Tất nhiên tôi sẽ giết kẻ đó.
– Thế đấy. Thực vật hay động vật đều như nhau. Chính vì anh coi thường chúng nên chúng mới chết hoặc không thèm ra hoa.
Khải Hưng liếc nhìn Diệp Anh. Cô nhướn mắt đáp trả. Anh lặng lẽ ngồi thu về một góc, chăm chú làm theo từng bước cô chỉ. Nhưng dù anh cẩn thận tới mức nào cũng không thể làm cô hài lòng.

Chỉ mình con Bob thảnh thơi, nằm dài sưởi nắng ngoài ban công.

Chủ nhật – Tháng 1: Không khí ấm áp vẫn lưu lại thành phố suốt 1 tuần sau đó.

Nửa đêm, Đan Nguyên vừa khó khăn chìm vào giấc ngủ thì nhận được điện thoại của cu Bin xin nghỉ vì ngày mai là sinh nhật thằng bé. Cô ậm ừ rồi với tay tắt đồng hồ báo thức.

Một buổi sáng cuối tuần đúng nghĩa. Nhưng không hiểu sao cơ thể Đan Nguyên chẳng chịu tận hưởng, vẫn hớt hải bật dậy đúng giờ, với lấy đồng hồ, dí sát mặt. Vội vàng, ống thấp ống cao, cô chạy vào nhà vệ sinh. Cuối cùng, cô đứng trước gương bật cười nhớ ra những hành động vừa rồi của mình hóa ra là vô ích, lật đật quay lại giường, níu kéo giấc ngủ nhưng không thể. Đã tỉnh hẳn, cô đành quyết định ra khỏi nhà để tránh lãng phí một ngày nghỉ hiếm hoi.

Dự án phố mua sắm sau nhiều năm đình trệ cuối cùng cũng hoàn thành. Đan Nguyên vừa ăn sáng vừa suy nghĩ xem nên rủ ai đi tới đó. Linh An là một tín đồ shopping, dẻo dai, không ngại khó, ngại khổ, luôn gắng sức để săn được những món đồ thời thượng chỉ với giá bình dân. Có điều cô có quá nhiều lựa chọn, quá nhiều đắn đo, không thể nhanh chóng đưa ra quyết định chính xác. Nhiều lần, cả cửa hàng chỉ có mình Linh An và Đan Nguyên. Các nhân viên đều dồn sự quan tâm vào Linh An, người luôn mặc trên người phong cách mới nhất và cầm trên tay một đống đồ lớn, bước vào phòng thử. Nhưng đến cuối cùng, Đan Nguyên mới là người rút ví, mua tạm một món nào đó để dập lửa trong mắt các nhân viên đang phải lần lượt xếp lại các bộ quần áo Linh An vừa lấy ra vào chỗ cũ. Còn Diệp Anh lại là một khía cạnh hoàn toàn đối lập. Đan Nguyên thực không hiểu Diệp Anh đi chọn đồ hay đi khoắng đồ. Bước chân vội vã, lựa chọn nhanh chóng, quyết định dứt khoát, không thảo luận, không đắn đo. Nhưng dường như việc mua sắm vì thế mà bớt phần hứng thú, đột nhiên trở nên tẻ ngắt. Cuối cùng, sự lựa chọn tối ưu của Đan Nguyên vẫn là chính mình. Nghĩ tới đây, cô thay một chiếc váy kẻ sọc tiện dụng và quyết định tận hưởng buổi sáng cuối tuần một mình.

Cô để xe máy ở nhà vì nghe nói phí gửi xe ở đó cũng bằng một lượt đi taxi.

Tất cả các phương tiện đều bị cấm. Dãy phố dài trở nên thông thoáng, thuận lợi và an toàn cho người đi bộ. Những căn nhà được xây theo kiểu kiến trúc của thập kỉ trước khiến mọi người tới đây đều có cảm giác như thời gian đang quay ngược, trở về thời điểm khi cảnh tấp nập mua sắm chỉ có thể diễn ra vào mỗi dịp lễ tết. Đan Nguyên dừng lại trước một quầy rau củ sạch, bất giác mỉm cười. Khi còn nhỏ, một lần cô bị ốm nặng, mẹ cô đã ninh thịt và cà rốt để nấu cháo cho cô, còn phần bã bà chia làm ba bữa tự mình ăn hết. Giờ khấm khá hơn, bà thậm chí không thể ăn được cà rốt, còn các loại thực phẩm hễ có thể đều mua chật kín tủ lạnh. Có lẽ đó là cách để xoa dịu bản thân, quên đi những ngày tháng vất vả.

Đan Nguyên không ngờ dãy phố này lại dài tới vậy. Đến cuối đường, cô ngồi xuống, nghỉ ngơi trên một chiếc ghế gỗ gần đó, quay người về sau, nhìn qua bờ bên kia. Hai con phố cách nhau một hồ nước, phía trên là các nhà hàng nổi được trang hoàng bắt mắt. Giờ Đan Nguyên mới cảm thấy vết rách ở chân. Một đôi giầy mới luôn cần có thời gian để thích ứng. Vết rách này sau nhiều lần sẽ biến thành chai chân, sau đó cảm giác đau đớn sẽ hoàn toàn biến mất.

Đan Nguyên nhìn vào màn hình điện thoại, ấn số gọi nhưng cả hai đều không bắt máy.

Diệp Anh là người biết lắng nghe nhưng hiếm khi chia sẻ. Đôi khi vì một chuyện xảy ra, cô lại thu mình lại trong thế giới riêng, yên tĩnh và xa cách. Chỉ sau khi sự việc xong xuôi, cô mới kể lại cho Đan Nguyên và Linh An khiến họ cảm thấy bản thân mình dường như không đáng tin cậy để Diệp Anh có thể nhờ vả hoặc dựa dẫm. Linh An trái lại không bao giờ có thể giấu giếm cảm xúc. Vui, buồn, nóng, giận đều phải bộc lộ ra ngoài. Nhưng sau khi trút bỏ được gánh nặng của bản thân thì cô gần như hoàn toàn biến mất, nhập cuộc vào các buổi ca hát, tụ tập.

Đôi khi Đan Nguyên cảm thấy kết bạn cũng như mua trái phiếu. Vốn dĩ là một việc làm quảng đại, chỉ nên dựa vào thành ý, không nên đặt nặng vấn đề lời lãi.

Đan Ngyên từ từ đứng dậy, bước về phía lối ra, trong lòng đoán chắc Diệp Anh đang bận rộn với việc viết lách, còn Đan Nguyên đang ngủ nướng sau một buổi tối thứ 7 náo nhiệt. Ngược chiều, ai đó dừng lại, ngay trước mặt cô. Hai tay đang cầm theo một túi đầy các dụng cụ sơn vẽ. Đan Nguyên ngạc nhiên và thích thú bởi sự trùng hợp. Còn Quốc Dũng như thể mong đợi đã được đáp ứng, vẻ mặt hồ hởi. Quả vậy, sau đó, anh lập tức đồng ý đưa Đan Nguyên về nhà mình để tặng quà sinh nhật cho cu Bin. Ngoài ra, còn nhờ cô giúp một việc.

Xe vừa vào đến cổng, Đan Nguyên đã nhìn thấy thằng bé hai tay chống nạnh đứng ở hiên, gương mặt nhăn nhó.

Chẳng đợi Quốc Dũng xuống khỏi xe, nó đã bỏ vào nhà.

Đan Nguyên liếc nhìn Quốc Dũng, nhanh nhẹn bước lên tầng. Tới nơi, cô mới hiểu ra sự việc rút cục là thế nào. Tốt nghiệp đại học chuyên ngành kiến trúc không đảm bảo Quốc Dũng có thể nắm bắt được thẩm mĩ của một đứa trẻ. Cuối cùng, công sức bỏ ra suốt một đêm để trang trí căn phòng theo đúng ý muốn của thằng bé đã khiến nó khóc thét ngay khi nhìn thấy.

Đan Nguyên xếp những hộp sơn trong túi vào một góc rồi đưa cho cu Bin một nửa số bút vẽ, mỉm cười, ra hiệu cho thằng bé bắt đầu. Thằng bé miễn cưỡng nhận lấy. Mọi việc diễn ra trong yên lặng.

Lát sau, thằng bé bước tới sau Đan Nguyên, chăm chú nhìn những gì cô vẽ.
– Đẹp không?, cô hỏi
Thằng bé gật đầu.
– Tất nhiên. Nếu không sao bố con lại tuyển cô. Con cũng không tồi. Sau này có muốn làm thiết kế không?
– Bố con trả lương cho cô nhiều không ạ?
Đan Nguyên nhún vai.
– Không nhiều lắm.
– Vậy thì không được rồi. Bố con nói nuôi con rất tốn tiền.
Đan Nguyên bật cười, quay lại với công việc của mình.

2 tiếng cặm cụi, cuối cùng căn phòng cũng được lấp đầy bằng những khối hình sặc sỡ. Đan Nguyên xuống tầng, mang từ dưới bếp lên một chiếc bánh kem, cúi xuống nhìn thằng bé, ôn tồn:
– Mệt không? Cái này cho con.
Thằng bé nhướn người cao hơn, nhìn một lượt chiếc bánh trước mặt.
– Con đói nên con ăn luôn được không ạ?
– Con và cô mới vẽ 2 tiếng đã mệt lử. Còn bố con một mình vẽ suốt đêm.
Thấy thằng bé đã hiểu ra thành ý quan trọng hơn thành quả, Đan Nguyên bèn gợi ý:
– Con đói thì mang lên tầng, con với bố con cùng ăn.
Thằng bé chần chừ. Cuối cùng, người mang khay bánh lên tầng lại là Đan Nguyên, thằng bé e dè bước theo sau.

Cánh cửa vừa mở ra, Quốc Dũng bên bàn làm việc bèn đưa mắt liếc nhìn thằng bé, cau mày.
– Thế nào mệt rồi nên không gào khóc nữa à?
Đan Nguyên nhanh chóng mở lời trước khi thằng bé kịp cãi bướng.
– Đúng là mệt rồi. Sếp với cu Bin ăn bánh đi. Tôi chọn theo ý mình nên hơi nhiều kem.

Cả ba ngồi trên chiếc ghế sofa chia nhau một chiếc bánh nhỏ. Nhận thấy không khí có vẻ yên tĩnh, Đan Nguyên bèn đưa cho cu Bin xem bức ảnh cô chụp lại căn phòng trước khi được chỉnh sửa. Thằng bé đột nhiên trở nên hào hứng.
– Con đố cô hai con nhộng này là gì?
Thằng bé vừa nói vừa zoom vào hai hình vẽ ở góc tường.
– Là con và bố con đang nắm tay nhau.

Quốc Dũng giận tím mặt, bưng tách cà phê về phía cửa sổ. Vị đắng làm dịu lại vị béo ngậy của bánh kem. Căn phòng vang lên tiếng cười nói bấy lâu thiếu vắng. Gió từ bên ngoài thổi vào làm bật tấm rèm đang che kín cửa sổ. Loài hoa màu hồng phớt sau một mùa lại nở. Cánh hoa mịn xoay vòng, rồi nhẹ nhàng chạm đất. Quốc Dũng ngạc nhiên nhìn mọi thứ trong tiết xuân, tươi mới và lạ lẫm. Có lẽ như mọi thứ đều có thể tái sinh.

Thứ 4 – Tháng 1: Ngày mưa phùn.

Ngày vắng khách. Nhân viên nhà hàng túm tụm một góc, ghé mắt nhìn qua cửa kính, bàn tán. Chị Nga đầu bếp hơn 40 tuổi mới có mối tình đầu. Hai người gặp nhau trong một cuộc thi nấu ăn. Anh ta là người Ý, ngoài 50 tuổi nhưng trông cường tráng, rắn rỏi như mới ngoài 30, lại nói rất sõi tiếng Việt. Chị Nga vì thế mà xem như bảo bối. Mỗi lần anh ta đến đón chị, mọi người đều chạy ra xem, thì thầm to nhỏ.

Trong lúc mọi người còn cố nhoài người tìm kiếm chiếc Vespa cổ đã lẫn vào dòng xe cộ, một vị khách bước vào quán. Chị ta không ngồi xuống bàn gọi

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT