watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9026 Lượt

nhiên rồi.
Nói rồi Khải Hưng để xe lại, cùng con Bob chạy về phía trước. Diệp Anh mang theo chậu thủy tiên, bước những bước dài đuổi theo Khải Hưng.

Đứng giữa một cánh đồng hoa cải, cảm giác thật tuyệt vời. Diệp Anh đưa tay lướt nhanh trên những cánh hoa li ti, xinh xắn. Cô luôn thích vẻ đẹp của thủy tiên bởi nó kiêu sa và thanh quý nhưng không vì thế mà cô cưỡng lại được sức hấp dẫn từ vẻ đẹp giản dị, tươi mới của loài hoa trước mặt.
– Sao anh biết chỗ này?
– Cứ ra khỏi nhà đi, cô sẽ biết rất nhiều chỗ thú vị.
Diệp Anh nhướn mày nhìn Khải Hưng, tỏ ý không hài lòng.
– Tôi có ra khỏi nhà. Chỉ là không đi xa đến thế.
Khải Hưng chỉ về phía trước, rất xa. Diệp Anh không thể nhìn thấy gì ở đó. Có vẻ như anh đang hướng vào một khoảng không vô định.
– Đây là quê ngoại tôi. Bên đó là mộ mẹ tôi.
Con Bob quấn lấy chân Khải Hưng rồi lại tập tễnh chạy về phía trước. Mỗi khi được ra ngoài, tinh thần nó đột nhiên trở nên hưng phấn.

Mộ của mẹ Khải Hưng nằm ở cuối cánh đồng hoa, một nơi vắng vẻ, ít người qua lại. Diệp Anh từ xa chỉ nhìn thấy tấm lưng anh. Rộng lớn, che kín khu mộ nhỏ. Khải Hưng đặt xuống cạnh mộ chậu hoa thủy tiên rồi đứng đó, yên lặng. Cả cánh đồng, chỉ có mình anh. Trong phút chốc, Diệp Anh chạnh lòng vì sự cô đơn cảm nhận được. Cô nhanh chóng rời đi. Cô dắt xe bước về phía trước, từng bước chậm chạp. Bầu trời trong và cao. Một màu nắng ấm áp.

Khải Hưng nhanh chóng đuổi kịp cô. Hai người đi bộ tới cuối làng, nơi có một người bà con của Khải Hưng còn sinh sống. Người phụ nữ trung niên vồn vã chào hỏi rồi gấp gáp ra khỏi nhà vì vội tới làm cơm cho một đám giỗ. Chỉ còn Khải Hưng và Diệp Anh ở lại, bên bờ ao với hai chiếc cần câu tự chế. Diệp Anh cẩn trọng móc mồi rồi quăng cần theo đúng hướng dẫn của Khải Hưng. Mồi của họ là vài quả trứng cá chín đỏ và một ít bánh bao thừa mà con Bob không biết tha được từ đâu. Xô cá của Khải Hưng càng lúc càng đầy. Những con cá rô phi ngon lành lần lượt được gỡ khỏi lưỡi câu. Diệp Anh vẫn kiên nhân chờ đợi. Nhưng không hiểu sao, mỗi lần cô thấy động nhanh nhẹn nhấc cần đều phát hiện lưỡi câu biến mất, cá cũng không thấy đâu. Cô đoán chắc phải là một con cá với hàm răng chắc khỏe mới có thể làm vậy. Mặt trời lên cao. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Diệp Anh mất bình tĩnh. Cô xắn cao quần, bước lên những tảng đá sát bờ ao, ngó nghiêng.
– Cô làm gì đấy?, Khải Hưng hét lớn.
– Tôi sẽ giết chết con cá đó.
Khải Hưng giật mạnh tay Diệp Anh, kéo cô lên bờ.
– Bước xuống đấy cô sẽ tự giết mình chứ chẳng giết được con cá nào đâu. Chừng này đủ rồi. Tôi sẽ trổ tài nướng cá.
Nói rồi, Khải Hưng nhanh chóng nhóm lửa, nướng cá. Mùi cá nướng thơm nức khiến Diệp Anh tươi tỉnh hơn. Cô không còn bận tâm tới xô cá trống không của mình. Cô chăm chú pha nước chấm trong khi chờ từng con cá nướng lần lượt được đặt lên đĩa.

Hai người ngồi duỗi chân trên thềm nhà nhìn con Bob chơi đùa với một con chó nhỏ màu đen nhút nhát.
– Tôi không nghĩ bác sĩ lại nghèo. Anh tiêu tiền vào việc gì mà không mua nổi một cái xe máy?
– Tôi có xe máy. Chỉ là con Bob có vấn đề với mọi thứ có động cơ. Cô thì sao? Cô cũng không đủ tiền để mua một cái sao?
– Có lẽ tôi cũng không khác con Bob là mấy.
– Tôi từng thấy cô ở chỗ tôi làm việc. Có chuyện gì vậy?
Ngón tay Diệp Anh khẽ run lên. Cô bị bất ngờ vì câu hỏi đó.
– Không có gì. Chỉ là thỉnh thoảng tôi có vấn đề với giấc ngủ. Tôi dành nhiều thời gian rảnh rỗi để ngủ nhưng rất ít khi ngủ thực sự. Tôi thường mê man rồi sau đó giật mình tỉnh dậy.
– Có thể cơ thể mệt mỏi của cô rất muốn ngủ nhưng chính cô lại ngăn không cho mình ngủ vì sợ ngủ rồi cô có thể nhìn thấy điều gì đó cô không muốn thấy, trong giấc mơ.
– Anh đang thăm khám tôi đấy à?
– Cô không muốn tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình sao?
– Nếu cơ thể tôi làm thế để bảo vệ tôi thì cứ để nó làm thế. Tôi chỉ đến bệnh viện để được kê thuốc an thần và thuốc ngủ thôi.
Diệp Anh nằm xuống, thoải mải ngẩng đầu nhìn mái nhà phủ kín những chùm hoa ti gôn. Tấm lưng của Khải Hưng đã che bớt phần ánh nắng hắt lại từ sân. Diệp Anh hít một hơi dài. Đã lâu rồi cô không cảm thấy khoan khoái như vậy.

Thứ bảy – Tháng hai: Chút mưa xuân. Vạn vật đâm chồi, tươi xanh mơn mởn.

Đan Nguyên bước vội trên con đường vắng. Đột nhên, có tiếng còi xe phía sau. Cô dừng lại, ngoái nhìn một chiếc ôtô màu ghi sáng.
– Cô đi đến chỗ tổ chức hôn lễ phải không?
– Vâng, giám đốc.
– Vậy lên xe đi. Tôi cũng tới đó.
Cửa xe mở ra. Đan Nguyên lưỡng lự nhưng rồi cuối cùng cũng bước lên xe. Suốt chặng đường đi, chỉ có tiếng gió bạt qua cửa. Quốc Dũng chăm chú nhìn về phía trước. Đan Nguyên cũng vậy. Không khí thật ngượng ngùng.

Chiếc xe ra khỏi thành phố chừng 30 phút thì dừng lại. Cánh cửa gỗ của căn biệt thự từ từ mở ra. Quả đúng như lời Diệp Anh nói, nơi này đúng là một tuyệt tác.

Phòng khách ấm cúng với khung cửa rộng mở ra sân vườn phía sau. Đan Nguyên bước ra ngoài, tiến dần về phía giữa sân.
– Cô thấy nơi này thế nào?
– Rất tuyệt.
– Tôi mua căn nhà này cách đây không lâu. Tôi định tổ chức đám cưới ở đây rồi sau đó dọn tới đây sống.
– Vậy ra đám cưới này… Giám đốc định tái hôn sao?
– Phải. Tôi sẽ tái hôn. Thằng bé nhà tôi cũng lớn rồi. Tôi đang dần bất lực với nó. Tôi cần ai đó giúp sức.
Quốc Dũng mỉm cười như thể đang nói đùa. Nhưng Đan Nguyên không cười. Cô cảm thấy như có một tảng đá đang đè lên tâm trạng mình, nặng trịch.
– Chúng tôi sẽ tổ chức lễ đính hôn trước. Tôi muốn cô ấy có thời gian làm quen với thằng bé và cách sống của bố con tôi trước khi tổ chức đám cưới.
– Vậy giám đốc đã ở đây rồi thì chúng ta quyết định luôn phong cách của buổi lễ. Anh muốn trang trí thế nào?
– Thế nào với tôi không quan trọng. Cô cứ làm theo những gì được ghi trong tờ giấy này. Cô ấy đã ghi cả vào đây rồi.
Đan Nguyên nhìn một lượt tờ giấy nhỏ màu kín đặc những dòng chữ nhỏ.
– Cứ làm theo cô ấy muốn. Dù sao cũng là lần đầu cô ấy kết hôn, vậy mà lại là kết hôn với một người đã góa vợ và có một đứa con riêng.
Đan Nguyên mỉm cười nhưng ánh mắt lại trùng xuống. Hai người đứng cạnh nhau. Bầu không khí nhanh chóng rơi vào im lặng. Đan Nguyên gấp tờ giấy trong tay làm bốn, mở ra rồi lại gấp vào. Bối rối.
– Để tôi dẫn cô đi xem một vòng.

Căn biệt thự là sự kết hợp hài hòa giữa gỗ và đá. Phòng khách bao kính nhìn ra hồ được trang trí đơn giản bằng bộ sofa màu nâu nhạt và vài bức tranh phong cảnh. Kệ sách còn trống đang được lau dọn. Người giúp việc cẩn thận đặt lên đó một bình cá nhỏ và một chậu cây có hoa màu vàng nhạt. Hai phòng ngủ đều sơn màu ghi sáng. Ngoài việc thảm đang được trải thì chưa có đồ đạc gì đáng kể. Phía sau là một khu vườn rộng. Đất dưới chân phủ kín cỏ. Bên trong có lắp những chiếc đèn nhỏ li ti. Khi bật sáng thì như những bông hoa, lấp lánh giữa một màu xanh non.

Đan Nguyên và Quốc Dũng dừng lại, ngồi xuống một chiếc bàn ở hiên sau. Một phụ nữ trẻ mặc tạp dề nhanh nhẹn bưng ra hai tách cà phê.
– Trước đây, tôi từng là giáo viên. Tôi rất thích được đứng trên bục giảng và ở dưới có hàng chục sinh viên đang nghe mình nói. Nhưng vì cuộc sống, tôi phải tìm một công việc khác. Thế còn cô, vì sao cô không làm giáo viên nữa?
– Tôi khác giám đốc. Anh từ bỏ ước mơ của mình còn tôi đến với nó. Nghề giáo không hợp với tôi. Thiết kế mới là sở thích của tôi.
– Bố mẹ cô không phản đối sao? So với việc chạy đi chạy lại lo đám cưới cho người khác, tôi chắc họ muốn cô có một công việc ổn định hơn.
– Tôi nghĩ sẽ có một trận cãi vã. Nhưng mẹ tôi vẫn chưa biết chuyện. Thế nên tới bây giờ, mọi chuyện với tôi đều ổn.
– Như vậy cũng tốt. Có ai đó để cãi vã. Bố mẹ, bà ngoại và cả vợ tôi đều không còn bên cạnh, người duy nhất có thể tranh cãi với tôi là con trai tôi. Nhưng nó thậm chí không thèm nghe mỗi khi tôi nói.
– Tôi nghĩ thay vì bắt thằng bé nghe mình, sao giám đốc không thử nghe thằng bé nói.
– Cô nghĩ thằng bé sẽ nói nếu tôi hỏi sao?
– Tôi không chắc. Nhưng ít nhất nó cũng biết anh đã hỏi, rằng anh ở đó và quan tâm tới cảm nhận của nó.
Quốc Dũng bất giác nhìn Đan Nguyên. Anh mỉm cười.
– Đấy là lí do tôi tái hôn. Phụ nữ luôn nhìn mọi việc thấu đáo hơn đàn ông.
Đan Nguyên mỉm cười đáp lại. Hai người lại rơi vào yên lặng. Cô lặng lẽ nhìn về phía khoảng sân trước. Cô tưởng tượng tới những chiếc đèn được mắc lên cây, tiếng nhạc vang lên và cô dâu bước vào. Chỗ nào đó trong đám đông khách khứa, cô sẽ đứng và vỗ tay chúc phúc cho họ.

Thứ 6 – Tháng 2: Du xuân

Đầu xuân năm mới, nhà hàng nơi Linh An làm việc tổ chức 1 chuyến du lịch ngắn ngày.

Vậy là tất cả nhân viên cùng lên tàu, ra khơi.

Họ dành một đêm ngủ lại trên tàu để thưởng thức cảnh biển về đêm. Nhưng khi chiều tàn, đêm xuống, sao như bị bầu trời đen thẫm trên cao nuốt chửng. Gió nổi lên, thốc mạnh. Trên boong tàu, duy chỉ có Linh An nằm dài trên ghế nghỉ, chờ đợi.

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT