watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9028 Lượt

Cả người cô quấn kín mít bằng một tấm chăn mỏng do 1 nhân viên phục vụ trên tàu đưa cho. Cô trông giống như một con nhộng khổ sở vật lộn giữa gió rét. Nhật Minh bê một tách cà phê nóng tiến đến gần, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô, nhấm nháp. Mùi hương từ chiếc cốc khiến Y phải chú ý.
– Cô làm gì ở đây?
– Chị Nga đầu bếp xem tivi nói với tôi hôm nay có mưa sao băng.
– Thứ duy nhất chị ta xem trên tivi là chương trình nấu ăn.
Anh ta bình thản nhưng ánh mắt thấp thoáng vẻ chế giễu. Linh An không bận tâm. Nếu bận tâm cô đã không ngồi đây tới cả tiếng đồng hồ.
– Thế anh ở đây làm gì?
– Tôi sẽ đi đánh cá đêm.
Linh An nhún vai, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào một góc.
– Sao cô không đi với tôi? Ra đó sẽ thú vị hơn là ngồi thu lu ở đây và chờ đợi thứ không bao giờ xuất hiện.
Linh An trừng mắt nhìn Nhật Minh, không trả lời.
– Cô sợ sao?
– Tôi có gì phải sợ? Anh từng nhìn thấy tôi đánh người rồi đấy. Đánh cá có là gì. Hơn nữa, tôi bơi rất giỏi. Tôi từng ở trong đội tuyển bơi của thành phố đấy.
– Vậy thì đi.
– Đi thì đi!
Một chiếc tàu nhỏ hơn cũng vừa lúc tiến sát lại. Một tấm ván được dựng tạm để nối hai tàu. Nhật Minh nhanh chóng bước xuống. Linh An bước theo nhưng đột nhiên Nhật Minh ném về phía cô một đôi ủng.
– Cô định đi đánh cá với đôi giầy công chúa kia sao?
Lúc này, Linh An mới nhìn xuống chân mình. Cô tháo bỏ những mớ dây lộn xộn đang quấn lấy chân mình và thay vào đó là một đôi ủng cao màu đen bóng. Cô bước những bước dài xuống tàu nhưng đôi ủng quá rộng so với chân cô. Cô trượt chân ngã dúi dụi. Cuối cùng, cô nằm sóng xoài trên sàn tàu, mặt úp xuống đất. Tất cả mọi người phá lên cười.

Chiếc thuyền dần tiến ra khơi, trong màn đêm đen thẫm. Linh An ngồi tựa vào mạn thuyền, vô định nhìn về phía xa. Chỉ chênh nhau vài tiếng đồng hồ mà cảnh hoàng hôn ấm áp đã phủ kín một màu đen đáng sợ.

Trời yên. Biển lặng. Nhưng sự yên tĩnh đó chỉ kéo dài được hơn nửa tiếng thì đột nhiên biển động dữ dội. Một người đàn ông hét lớn:
– Thời tiết xấu rồi!
Mọi người nhanh chóng di chuyển về phía đuôi tàu. Sóng to, cuộn tròn, đập vào mạn tàu. Chiếc tàu dềnh lên, ngụp xuống như sắp bị nuốt chửng. Lồng ngực Linh An thắt lại. Cô không biết mình đang làm gì giữa biển khơi. Là cô đi đánh cá hay đang bị đánh cho bầm dập. Cô ngồi lọt thỏm giữa Nhật Minh và một người đàn ông khác. Họ hét lớn, át cả tiếng sóng.
– Chúng ta sẽ chết cả chứ? Nhật Minh hỏi.
– Không biết nữa. Có khi thế lại hay. Chứ thế này thì chóng mặt quá.
Rồi họ cười phá lên mà không chú ý tới cô gái ngồi giữa, mặt đang dần trở nên trắng bệch. Lát sau, thấy Linh An không nói một câu, Nhật Minh khều tay cô.
– Sao run thế? Chẳng phải cô là tuyển thủ bơi lội cấp thành phố sao?
– Đấy là chuyện 10 năm trước. Hơn nữa đây là giữa biển chứ có phải bể bơi ở câu lạc bộ thiếu nhi đâu!
Môi Linh An bắt đầu run lên. Nhật Minh phá lên cười.

Chiếc tàu lắc lư dữ dội. Toàn bộ bữa tối đều bị Linh An nôn ra. Cô mệt mỏi, gục đầu, lịm đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, cô nghe thấy một giọng nói rất quen.
– Dậy xem cá đi!
Cô từ từ ngồi dậy. Cả chiếc tàu tanh mùi cá. Những loại cá cô chưa từng nhìn thấy đang giẫy đành đạch trên sàn tàu. Trông chúng thật tươi ngon. Mọi người tất bật. Linh An cũng nhanh nhẹn giúp bỏ cá vào những chiếc chậu nhựa đựng đầy nước.

Những cánh tay chắc khỏe kết thúc công việc trong thoáng chốc. Chủ tàu chiêu đãi Linh An và Nhật Minh một bữa hải sản tươi sống. Hôm đó là ngày họ bắt được rất nhiều cá và họ cho rằng may mắn đó là do 2 vị khách trên tàu mang đến. Linh An nhìn chiếc bát nhựa Nhật Minh đưa lẫn lộn những thứ cô không thể gọi tên, lác đác vài sợi mì gói thì lưỡng lự, không biết có nên cho lên miệng. Nhưng bụng cô bắt đầu sôi lên. Cô hít một hơi dài rồi tu một hớp. Thật sự không giống vể bề ngoài, rất ngon. Nó thậm chí làm cô hưng phấn.

Lát sau, trong tiếng đệm nhạc từ thau, chậu nhựa, muỗng và thìa, Linh An đứng lên vừa hát vừa nhảy mua vui cho mọi người. Cô tháo cả ủng và bắt đầu xoay vòng. So với việc ngày ngày ngồi như tranh đánh đàn trong một nhà hàng sang trọng, cô thích được biểu diễn trên chiếc tàu nồng nặc mùi biển giữa những con người hồ hởi chào đón cô hơn.

Nhật Minh lặng lẽ nhìn cô, rồi bỏ ra một góc, châm thuốc hút. Anh nhìn về phía xa. Ánh sáng le lói. Mặt trời sắp trở lại.

Chương 13: dự tiệc

Chủ nhật – Tháng 2: Trời trở rét.

Diệp Anh bị ám ảnh với việc sắp xếp mọi thứ. Cô muốn tất cả đều phải tuân theo một trật tự nào đó, do cô đặt ra, từ những thứ quan trọng như cuộc sống, sự nghiệp đến những thứ lặt vặt, bình thường như các đồ vật trong nhà.

Cô đang đứng trước chiếc kệ sách mới đóng. Tính tới giờ đã 1 tiếng đồng hồ trôi qua mà cô vẫn không biết nên đặt những chiếc chặn giấy sưu tầm được vào chỗ nào cho hợp lí. Cô lùi ra xa rồi tiến lại gần, bước sang phải rồi sang trái, giơ lên đặt xuống một hồi cuối cùng cũng quyết định đặt chúng ở tầng thứ 2.

Sau khi đã cố định vị trí, Diệp Anh nhẹ nhàng dùng một chiếc khăn bông màu trắng lau từng chiếc, cận trọng như chỉ cần một tác động mạnh cũng khiến chúng nứt vỡ. Cô thở phào, ngắm nhìn thành quả của mình. Cô cúi xuống, cầm lấy chiếc chặn giấy yêu thích nhất giơ cao hướng về phía ánh đèn. Bên trong là một ngôi làng nhỏ xíu với những căn nhà đủ màu sắc. Diệp Anh lắc nhẹ. Từng hạt li ti màu trắng xoay vòng rồi rơi xuống. Mùa đông nào đó, cô muốn đến một nơi đẹp như vậy. Cô cẩn thận đặt nó trở lại vị trí cũ. Đột nhiên, bức tường phía sau kệ sách rung lên. Diệp Anh hớt hải dang tay ngăn không cho những chiếc chặn giấy rơi xuống. Không có gì xảy ra. Cô quay ra sau giá sách, sờ lên bức tường. Tức thì nó rung lên, lần này mạnh gấp hai. Những chiếc chặn giấy lần lượt rơi xuống, vỡ tan. Diệp Anh sửng sốt nhìn.

Cô chắc chắn thủ phạm chính là kẻ đang sống bên kia bức tường.

Cô mở cửa sau chạy ra ban công. Hai chiếc loa to đang được mở hết công suất. Thậm chí tiếng la hét đang át dần tiếng nhạc. Những người lạ mặt nhảy múa quanh một chiếc bàn nhỏ ngổn ngang giấy rác và vỏ lon. Một người đàn ông nhảy cả lên bàn, phanh áo, dùng thìa làm míc và bắt đầu hát rống lên, thứ tiếng của kẻ đã thấm đẫm hơi men.

Diệp Anh cố hét lên để thu hút sự chú ý của ai đó. Cuối cùng, 3 gã đàn ông khoác tay nhau tiến về phía cô. Họ bám tay vào khung sắt ngăn cách giữa ban công hai nhà.
– Anh gọi giúp tôi chủ nhà.
– Thế cô em là ai?
– Tôi là chủ nhà bên này.
– Thế hả. Thế anh là bạn của chủ nhà bên này. Có gì cô em cứ nói với anh.
Diệp Anh biết là mình đã sai lầm khi cố nói chuyện với kẻ say. Cô thở dài, toan quay lưng bỏ đi thì hai trong ba gã bắt đầu nôn lên khung sắt.
– Anh bảo em đứng lại nói với anh mà em không nói. Giờ anh ra nông nỗi này đây.
Diệp Anh lắc đầu. Cô cảm thấy nôn nao bởi thứ mùi kinh tởm từ bữa tối của bọn họ. Cô đóng cửa, quay vào nhà.

Diệp Anh bấm chuông. Cô quyết định đi vào từ cửa trước và giải tán đống lộn xộn có thể diễn ra tới tận sáng hôm sau. Một trong ba gã vừa rồi ra mở cửa. Mặt đỏ ửng. Chiếc áo sơ mi ngay ngắn đã được hắn cởi bỏ và quấn quanh người như một chiếc giẻ lau.
– Lại là cô em!
– Để tôi vào, tôi sẽ tự đi tìm chủ nhà!
– Chủ nhà giờ đang tiếp các cô em khác. Anh đang rảnh. Anh sẽ tiếp em. Cứ nói với anh.
– Anh tránh ra không sẽ có rắc rối to đấy.
– Nào để anh xem rắc rối đó to bằng chừng nào.
Anh ta tiến lại gần Diệp Anh. Cô dùng mũi giầy ghì mạnh xuống bàn chân của anh ta. Đau điếng, mắt hắn ta gần như lồi ra, giơ tay định đánh cô thì đột nhiên, hắn ta nhận lại một chậu nước bẩn dội ướt từ đầu đến chân.

Diệp Anh lùi về sau

bà tổ trưởng tỏ vẻ sợ sệt, níu lấy tay bà. Bà nhìn cô rồi quay lại trừng mắt nhìn gã đàn ông trước mặt.
– Chết tiệt!, hắn lẩm bẩm
Bà tổ trưởng đập chiếc chậu nhựa lên đầu hắn. Đau tới nỗi hắn phải ôm đầu, ngồi thụp xuống. Lúc này Khải Hưng xuất hiện, bộ dạng chuếnh choáng hơi men, nhưng ngay lập tức nhận ra bà tổ trường. Anh thì thầm vào tai bạn:
– Chuyện gì vậy?
– Cái bà già này…
– Mẹ vợ của viện trưởng đấy!
Ngay sau câu nói đó, gã say rượu đột nhiên trở nên minh mẫn. Hai người đàn ông cao lớn đứng nép về một bên cửa. Với chiếc chậu nhựa trên tay, bà tổ trưởng nghiêm nghị bước vào nhà. Diệp Anh nhướn mày nhìn Khải Hưng và gã say vừa định đánh cô, nhếch mép cười.

Bà tổ trưởng 10 năm sau khi lập gia đình mới sinh được một cô con gái. Lúc nhỏ Diệp Anh được gửi cho bà tổ trường trông nom, cô và cô ấy vì thế mà thân nhau như chị em. Khi Diệp Anh đi du học, cô ấy kết hôn với một người lớn hơn nhiều tuổi, lại mắc tính trăng hoa. Bà tổ trưởng giận tím mặt nhưng cũng đành chịu thua con gái và lấy chuyện anh ta là một giáo sư y khoa có tiếng mà cho qua. Diệp Anh biết được chuyện này đã lâu nhưng không ngờ giờ có thể mang ra dùng. Một cú điện thoại đã có thể trừng trị những kẻ làm 10 năm công sức sưu tầm của cô vỡ tan.

Trong nhà có khoảng hơn 20 người đang la hét, nhảy múa rất hăng hái. Gã say khi

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT