|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
món mà đi thẳng vào bên trong. Vài giây sau, chị ta kéo tóc lôi theo một cô gái trẻ mồm ngậm chặt một chiếc giẻ lau. Chỉ khi chị ta ra khỏi quán và đẩy cô gái lên một chiếc xe con màu ghi sáng, mọi người mới hốt hoảng nhìn nhau, luống cuống. Chiếc xe trong chốc lát đã mất hút về phía cuối đường.
Mọi người tản ra, chuẩn bị ra về. Khi tới phòng thay đồ, Linh An bắt gặp anh quản lí đang ngồi một góc khuất, hút thuốc. Mặt anh ta chằng chịt những vết móng tay. Linh An thở dài, đoán biết điều gì sẽ xảy ra với cô gái trẻ đó.
Sau hôm đó, anh quản lí không xuất hiện. Nhà hàng cũng đóng cửa vài ngày để sửa sang lại hệ thống điện. Rảnh rỗi, Linh An bèn rủ Đan Nguyên tụ tập ở nhà Diệp Anh. Nhưng chưa kịp hẹn đã nhận được tin nhắn của Diệp Anh báo cô đang trong gian đoạn nhạy cảm. Kịch bản viết tới trang cuối vì một lời của đạo diễn mà phải sửa lại từ đầu. Vậy là ai ở nhà nấy, Linh An đành tự mình đi mua sắm để giải khuây.
Linh An hễ vào đến cửa hàng quần áo thì quên hết mọi chuyện. Trời xẩm tối, cô mới tất bật rời khỏi với đủ thứ trên tay, túi lớn túi nhỏ.
Trên đường đi bộ về nhà đột nhiên Linh An bị một cô gái kéo tay lại, ủn ngã xuống đất. Linh An ngẩng đầu nhìn.
– Tao đã nói tao sẽ không để mày yên nếu mày động đến tao cơ mà.
Linh An từ từ đứng dậy, tiến lại phía cô ta.
– Không để yên thì cô sẽ làm gì.
Không trả lời, cô ta liền giật lấy tóc Linh An kéo mạnh về phía trước. Linh An cũng làm như vậy với cô ta, động tác hết sức nhanh nhẹn. Vậy là giữa con phố vắng, hai cô gái trẻ lao vào nhau, dùng hết sức mạnh và sự hằn học của mình để đối đãi với nhau như kẻ thù.
Gần nửa tiếng sau, mệt lử, hai người ngồi gục trên vỉa hè, thở hổn hển.
– Giờ cô đã thoải mái chưa hay còn muốn nữa để tôi còn về?
– Thoái mải? Hôm đó tao bị lôi tới nhốt trong một nhà kho. Mụ ta vừa đánh vừa chửi suốt mấy tiếng đồng hồ. Nếu tao không nhanh chân thoát được thì chắc đã mất mạng rồi.
– Cô không thấy mấy việc này đều rất quen sao? Năm 13 tuổi, cô vì chiếc bánh thầy dạy đàn cho tôi mà nhốt tôi trong nhà kho suốt 1 ngày 1 đêm khiến tôi bị chuột cắn đến nát cả ngón chân cái. Năm 23 tuổi, cô vì một người đàn ông mà biến tôi thầy người đàn bà lẳng lơ bị đánh bị chửi trước mặt bạn bè. Đã nhiều năm trôi qua như vậy, cũng đến lúc cô nên nếm thử mùi vị của những chuyện đó rồi.
– Mày!
Cô ta cố đứng dậy nhưng dường như những vết thương, cả cũ cả mới, đã khiến thân thể cô ta không đủ sức.
– Chuyện cô dan díu với quản lí nhà hàng, nếu muốn nói tôi đã nói từ sớm sao phải chờ tới bây giờ.
– Không mày thì ai?
– Đâu chỉ mình tôi có miệng. Nếu không muốn người khác biết thì tốt nhất đừng làm.
Cô ta giơ bàn tay lên, nhìn những móng tay gãy gập, đột nhiên òa khóc.
– Rút cục thì vì sao? Vì sao tất cả may mắn đều dành cho mày, còn tao thì phải chịu thế này. Từ nhỏ, vì mày có bố mẹ nổi tiếng, ai ở trung tâm học đàn cũng thiên vị mày. Lớn lên, vì mày xinh đẹp, ai cũng vây lấy mày. Giờ sự nghiệp của tao mới thành công chút ít đã tiêu tan rồi.
– Vậy cũng tốt. Giờ hai chúng ta đều trở về điểm xuất phát. Cô không cần tị nạnh nữa. Chẳng ai thiên vị tôi, cũng chẳng ai vây lấy tôi.
Linh An đứng dậy, phủi tay.
– Vừa rồi tôi thấy có người đứng nhìn chúng ta đánh nhau. Chắc đã quay lại hết rồi. Về đi. Lát sẽ không ít phóng viên kiếm cô và tôi đâu.
Linh An khập khiễng trở về nhà. Lúc này, cô mới cảm nhận đầy đủ sự đau nhức của cơ thể. Cô cảm thấy bản thân như vừa cùng lúc được dùng làm nguyên liệu của máy xúc, máy ủi và máy cán. Đã rất lâu rồi cô không còn nhớ tới những chuyện phiền lòng, nhưng hôm nay nhắc lại, mọi việc lại ùa về trong tâm trí cô. Uất ức dâng lên, trào thành nước mắt. Đi được nửa đường, cô chợt nh
nhận ra một giọng nói rất quen. Cô quẹt nước mắt để nhìn cho rõ, phía trước Nhật Minh yên lặng, như thể đứng chờ cô từ lâu.
– Tôi chưa từng thấy ai như cô. Hễ làm người khác bị thương xong thì đều khóc.
– Chẳng liên quan đến anh. Mà…nói như thế là người đứng đó nhìn tôi và cô ta đánh nhau…là anh hả?
– Đúng. Vốn dĩ tôi định vào giúp nhưng thấy cô có thể tự giúp mình nên tôi đi mua vài thứ.
– Thôi. Anh đi đâu thì đi đi. Đừng làm phiền tôi. Tôi còn phải qua hiệu thuốc mua thuốc nữa. Mấy chỗ này mà để lại sẹo thì tôi sẽ tới tìm cô ta tính tiếp.
– Thuốc đây. Trước đây tôi từng bị thế này. Bôi vào, không để lại sẹo đâu.
Nhật Minh bỏ túi thuốc vào một trong những chiếc túi Linh An đang cầm trên tay. Anh kéo tay còn lại của cô, đặt lên vai. Cô chậm chạp bước về phía trước. Đôi giầy cao gót khiến chân cô tê cứng, đau đớn vô cùng nhưng cô nhất quyết không tháo ra.
– Nhà anh ở gần đây à? Sao tôi hay gặp anh vậy?
– Tôi ở trong phòng nghỉ của nhà hàng.
– Vậy sao? Sao tôi không biết?
– Vì cô không quan tâm.
– Đúng thế. Nói thế nào đi nữa chúng ta cũng là người lạ. Anh chẳng phải cũng không biết gì về tôi sao?
– Tôi biết. Tuy không nhiều.
– Anh biết? Chuyện gì?
Giọng Nhật Minh trầm hơn như thể đang hồi tưởng lại điều gì đó.
– Một lần tôi đi lang thang trên đường nhìn thấy cô bị một chiếc xe máy đâm phải. Anh chàng đó để cô ngồi lên rồi dắt xe đi. Không lâu sau đó, tôi đọc báo để tìm việc làm thì thấy hình hai người. Một cô gái mặc váy đi giầy cao gót xinh đẹp ngồi sau một người đàn ông quê mùa già cả. Một lần khác, tôi bắt gặp cô, anh ta và vài cô gái khác. Bọn họ lao vào đánh nhau trong một quán cà phê, chỉ mình cô đứng im và khóc. Lúc đó, tôi nghĩ cô có nhan sắc nhưng ngu ngốc và bạc nhược.
– Ngu ngốc và bạc nhược?
Linh An hét lên khiến vết rách trên miệng cô mở rộng thêm một chút.
– Tôi nghĩ từ lúc đó đến bây giờ cô đã thay đổi. Ít nhất cô cũng đã tự bảo vệ được mình.
Linh An định nói điều gì đó nhưng Nhật Minh đã dừng lại ngay trước cửa nhà cô. Anh tiến lại, nói khẽ.
– Che váy và mặt lại đi. Bố mẹ cô nhìn thấy sẽ không vui đâu.
Nhật Minh nói rồi thì lập tức bỏ đi. Bóng anh ta khuất dần trên con phố vắng.
Chương 12: dã ngoại
Chủ nhật – Tháng 1: Ngày nắng ấm
Nửa đêm, Diệp Anh tỉnh giấc vì tiếng con Bob sủa ầm ĩ. Khi thấy người hàng xóm xuất hiện trước cửa nhà mình với bộ dạng mệt mỏi, Khải Hưng nhanh nhẹn mở lời, phân trần:
– Xin lỗi. Hôm nay tự nhiên con Bob không ngủ được.
Diệp Anh đột nhiên tiến lại gần Khải Hưng. Cô dùng tay banh hai mắt mở to hết cỡ. Bên trong nổi lên những tia đỏ.
– Anh thấy không? Không chỉ mình nó không ngủ được.
Nói rồi, Diệp Anh quay lưng định quay vào nhà thì bị Khải Hưng gọi giật lại.
– Mà này, chậu hoa thủy tiên của tôi nở rồi đấy!
Diệp Anh nói nhưng chân vẫn tiếp tục bước về phía trước.
– Chúc mừng anh.
– Mai chúng ta cùng ra ngoại ô. Tôi chở con Bob. Cô chở chậu hoa. Ở đó còn đẹp hơn nhiều lần so với chỗ lần trước.
Diệp Anh vặn tay nắm cửa, bước vào nhà.
– Cám ơn. Giờ tôi cần ngủ, không cần cảnh đẹp.
Khải Hưng im lặng trong giây lát rồi nói một hồi, gấp gáp.
– Mai là sinh nhật mẹ tôi. Bà thích nhất hoa thủy tiên vàng. Tôi muốn mang chậu hoa tới chỗ bà.
Diệp Anh quay trở ra, tiến về phía Khải Hưng, nhướn mày nhìn anh.
– Chúng ta hãy bắt taxi.
Khải Hưng cúi xuống, dùng hai tay nắm lấy bả vai Diệp Anh. Vừa nói, vừa nhìn vào mắt cô, nghiêm túc.
– Tin tôi đi. Tôi là bác sĩ. Lần trước bế cô, tôi biết cân nặng của cô không thể đùa đâu. Đạp xe tới đó một lần cũng tiêu tốn số calo bằng cả tuần cô chạy bộ.
– Tức là nếu ngày mai tôi đạp xe tới đó với anh thì cả tuần sau tôi không phải dạy sớm chạy bộ mà có thể ngủ nướng?
Khải Hưng bật cười.
– Đấy cũng là một cách nghĩ.
Diệp Anh nhún vai.
– Vậy được. Hẹn gặp anh sáng mai!
Đúng như lời Khải Hưng nói, chỉ cần đạp xe một lần cùng anh cũng tiêu tốn số calo bằng cả tuần Diệp Anh chạy bộ. Chạy bộ, Diệp Anh chạy trên đường nhựa, hai bên rợp bóng cây. Mỗi khi mệt cô đều có thể dừng lại hít căng tràn lồng ngực không khí trong lành lúc sáng sớm. Nhưng đạp xe với Khải Hưng, cô phải đạp trên đường dải sỏi. Mệt cũng không thể dừng lại vì suốt chặng đường chẳng có chỗ nghỉ chân, hễ gió thổi là cát bay mù mịt. Diệp Anh đạp xe mà cảm thấy thân mình rung lên như đang cưỡi ngựa. Nhưng lại là một con ngựa già với tiếng kêu cót két khó chịu. Toàn thân ê ẩm, Diệp Anh vượt lên, quay sang Khải Hưng, hét lớn:
– Tôi sẽ bỏ xe ở đây rồi bắt taxi về. Anh tự đi mà lo liệu.
– Sắp tới rồi!
– Anh nói thêm câu nữa là đủ 10 lần. Tôi không quan tâm…
– Nhìn kìa!
Khải Hưng chỉ tay về phía trước. Diệp Anh đột nhiên trở nên im lặng rồi nhanh chân đạp, bỏ lại người bạn đồng hành.
Một cánh đồng ngập trong sắc vàng của hoa cải. Diệp Anh thậm chí trong chốc lát không nghĩ trước mặt cô là những bông cải. Khi chúng đứng một mình, cô chưa từng chú ý. Nhưng khi chúng phủ kín một khoảng đất rộng lớn, chúng làm cô sửng sốt. Cô dừng xe, yên lặng ngắm nhìn. Khải Hưng đã tới bên cạnh cô từ lúc nào.
– Sao cô không xuống đó xem đi.
– Xuống được không?
– Tất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




