|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
là không dám tự mình qua chỗ tôi.
Tất cả đều đã nằm trong lòng bàn tay của tôi, cuộc đời con người không có chuyện gì ngoài ý muốn cả.
“Con Át chủ bài vẫn chưa được lật đâu.”
Tôi hứng chí tột độ mang đống quà “hữu nghị” to vật vã đến khu lớp Xã hội tìm Thẩm Giai Nghi, vô cùng háo hức được nhìn thấy vẻ mặt Thẩm Giai Nghi lúc nhận quà.
“Này.” Tôi lạnh lùng nhìn Thẩm Giai Nghi.
Thẩm Giai Nghi vừa nhìn thấy tôi, mặt trắng bệch ra, không dám nói câu gì.
“Ha ha! Trêu cậu một chút thôi mà, mình thực ra có giận gì đâu, sinh nhật vui vẻ nhé!” Tôi vui vẻ mở 10 món quà sinh nhật mà tôi đã bỏ bao công sức chuẩn bị.
“Trời ơi! Mình biết mà, mình nghĩ mãi không ra rốt cục mình đã làm gì để cậu giận mà!” Thẩm Giai Nghi chợt hiểu ra, nổi cáu…nổi cáu đến nỗi cười phì ra.
“Là như thế này, mình cho rằng, để cho cậu vui vẻ tột độ, so với việc làm chỉ số vui vẻ từ 0 đạt đến mức 100, không gì bằng việc cho chỉ số đó chạy từ -100 đến 100, như vậy giá trị tuyệt đối sẽ là tận 200, lợi hại như thế cả đời cậu cũng không quên được!” Tôi cười cười giải thích, mở tấm thiệp lớn ra.
“Kha Cảnh Đằng, cậu thật là vô-cùng-ấu-trĩ!Cậu đừng có như thế được không? Thật là dọa mình sợ muốn chết!” Thẩm Giai Nghi mắng tôi nhưng vẫn cười không ngớt, tỏ vẻ vui vẻ vô cùng.
Tôi mãn nguyện tận hưởng giây phút này, Thẩm Giai Nghi nghiên cứu hình dạng con dấu bằng cục tẩy của tôi.
Biết bao công sức tôi bỏ ra trong kỳ nghỉ đông, trong khoảnh khắc nghe tiếng cười của Thẩm Giai Nghi, cùng với ký ức về hộp quà làm nên một hình ảnh đẹp không bút nào tả xiết. Hình ảnh đó thể hiện Thẩm Giai Nghi vô cùng coi trọng…tình bạn giữa tôi và cô ấy.
Còn kẻ nửa ngày không nhìn thấy mặt A Hòa, lúc này đây lại từ trong lớp Hòa đi ra.
Không chỉ có vậy, trông nó giờ gầy đi trông thấy. A Hòa ngày nào còn tròn vo như quả dưa hấu, bây giờ gầy tọp đi đến nỗi hai má cũng hóp lại, gần như biến thành một “người bạn cũ” tôi không thể nào nhận ra nổi.
Về sau tôi mới biết, A Hòa nhờ ăn kiêng, vận động, cộng thêm nghị lực kiên cường, chỉ trong vòng hai tháng đã gầy đi đáng kể . Qủa là đáng sợ!
“A Hòa, mày cũng đến tặng quà à?” Tôi nói, kinh ngạc nhìn A Hòa trở nên gầy đi.
“Không phải, lớp mới của tao là lớp này.” A Hoà chỉ về phía lớp Bình, cách lớp Hòa có mỗi vách tường.
Ban Xã hội, lớp Bình.
“Khốn! Mày chuyển đến ban Xã hội à!” Tôi miệng há hốc, tay cầm quà run lên bần bật.
“Đúng rồi, tao học ban Tự nhiên không nổi.” A Hòa thở dài, khoanh tay nói.
Đây…đây chắc chắn là làm bừa rồi!
“Mày đừng có mà làm loạn chứ!” Tôi ngẩn ngơ nói.
“Làm loạn cái gì? Môn vật lý tao nghe mãi không hiểu, nghĩ đi nghĩ lại, học ban Xã hội vẫn hợp với tao hơn.” A Hòa lại thở dài thêm tiếng nữa, nhưng mắt lộ vẻ cười rất lợi hại.
Tên tình địch khó giải quyết nhất, cũng là tên bạn chơi với tôi lâu nhất.
Bây giờ gầy đi rồi, còn chuyển lớp nữa.
Cách Thẩm Giai Nghi có mỗi một vách tường thôi.
Tình yêu của tôi…
Hôm nay, một ngày tháng 10 năm 2005, khi tôi đang ngồi trong quán trà vội vã viết bản thảo cho tạp chí dài kỳ, một lần nữa tôi lại đối mặt với thảm cảnh bị “dán nhãn người tốt”. (Chú thích: Đây là cách nói trong giới trẻ Đài Loan. Bình thường khi một chàng trai tỏ tình cô gái mà cô gái không đồng ý, cô gái ấy sẽ khéo léo nói rằng: “Anh là một người tốt. Thế nhưng chúng ta không thể đến với nhau được.” Thế là từ đó câu “Anh là một người tốt” trở thành câu biểu lộ ý cự tuyệt.) Trong một tiếng bốn mươi nhăm phút, tôi dốc hết bầu tâm sự của mình bằng việc gõ liên hồi trên bàn phím.
Mỗi lần tôi để vuột mất tình yêu vô giá, mỗi lần đều có những lý do không giống nhau. Nói đúng ra, tôi tình cờ sưu tập trọn bộ lý do để bị cự tuyệt ở trên đời – Thứ sở thích này vừa bi thương, vừa quái gở.
Tình yêu không phải là tất cả với cuộc sống của con người, nhưng lại là điểm nhấn trong cuộc đời tôi.
Nỗi thống khổ càng sâu đậm bao nhiêu, điều đó có nghĩa tình yêu tôi trải qua thêm trọn vẹn bấy nhiêu.
Mỗi lần đi qua một cuộc tình, tôi đều thu về được dũng khí không gì sánh kịp, mỗi lần vấp ngã, mình đầy thương tích, sau đó lại đứng dậy.
Lúc nào cũng vậy, đạo lý tình yêu của tôi đều là vì tâm ý “mãi mãi ở bên nhau” mà theo đuổi cô gái mình yêu thích. Chính vì vậy, khi tôi tỏ tình với bạn gái vào tối hôm trước, dù cho bị cô ấy khéo léo cự tuyệt, tôi vẫn một mực tin tưởng tình yêu tràn đầy nhiệt huyết độc nhất vô nhị của mình.
Khi Liêu Anh Hoằng đang ở trong quân đội, gọi điện an ủi tôi, rồi kể chuyện. Liêu Anh Hoằng kể cho tôi về cô gái mà cậu ta thích, cùng nỗi khổ cách biệt địa lý hai miền “Hoa Liên, Đài Nam”. Hai người họ chỉ có dựa vào thư tay, Internet, điện thoại, nâng niu cẩn thận bồi đắp nuôi dưỡng nỗi mong chờ yêu thương nhỏ nhoi, thế nhưng vì không gặp được nhau mà cũng cảm thấy bất an, lo lắng.
“Kha Đằng, tao bây giờ lo lắm, yêu xa đúng là đáng sợ, tao rất muốn đến Đài Nam tìm cô ấy ngay lập tức, tao muốn gặp cô ấy, muốn cùng cô ấy nói chuyện.” Giọng Liêu Anh Hoằng tràn ngập nỗi lo âu mất bạn gái.
“Cai Biên, tao vừa bất chợt phát hiện ra một chuyện.” Tôi nhìn vào icon của kẻ vừa bị dán nhãn người tốt, mũi hãy còn cay cay.
“Cái gì?”
“Tụi mình ngày còn thích Thẩm Giai Nghi, có thể vì lí do gì mà rút lui được?”
“…Không có”
“Nếu tao dùng hết sức lực buộc mày không được tranh Thẩm Giai Nghi với tao, mày có rút lui không?”
“Không đời nào. Chính là bởi vì Thẩm Giai Nghi.”
“Trúng phóc. Chính là bởi vì Thẩm Giai Nghi.”
Đúng vậy, có lí do gì để thoái lui? Chiều cao? Thành tích? Cự li?
Mỗi người con gái đều là ngọn nến của cuộc đời chúng tôi, làm sáng bừng lên từng khoảng thời gian phóng khoáng điên dại theo đuổi tình yêu, giúp chúng tôi, từ những cậu nhóc, từng bước từng bước một trở thành những người đàn ông mạnh mẽ như thế này.
Tất cả những gì mà chúng tôi muốn làm, chỉ là thích người con gái ấy thêm một chút. Thêm một chút, thêm một chút.
Khi đủ thích rồi, thì không có sự chờ đợi nào là không thể.
Thế là có thể một mực tin tưởng tình yêu, kiên trì chờ đợi.
“Kha Đằng, tao hi vọng có thể làm cho người con gái ấy hạnh phúc.” Lời nói của Liêu Anh Hoằng tràn trề sức sống.
“Không phải là cố gắng hết sức, mà là nhất định sẽ làm được.” Tôi nắm chặt nắm đấm, không kiềm chế được, nước mắt cứ tuôn ra.
Nếu mà những hồi ức tình yêu của tôi được ghi chép lại thành sách, dù có ý nghĩa gì, cũng hi vọng những anh con trai, cô con gái nào đọc qua, đều có thể từ đó mà thu được một chút dũng khí để yêu nhau.
A Hòa, tên tình địch mà tôi chú ý nhất gầy đi rồi, lại còn bày trò ma mãnh chuyển sang ban Xã hội, cách Thẩm Giai Nghi chỉ có một bức tường, mỗi khi hết giờ lại có thể lấy bừa một lý do nào đấy để qua lớp Hòa kiếm Thẩm Giai Nghi nói chuyện. Riêng chuyện này thôi đã làm tôi khổ não vô cùng, càng thêm hối hận. Gía mà cái thằng tôi hồi xưa đừng có nghe lời Lý Tiểu Hoa “Con trai nên học ban Tự nhiên”, thì bây giờ chắc chắn là tôi học cùng lớp với Thẩm Giai Nghi rồi.
Coi thường sức mạnh của vị thần vận mệnh, quả nhiên sẽ nhận lại vận hạn mà.
Không chỉ có vậy, điều khác thường nữa là Thẩm Giai Nghi vẫn tiếp tục cao lên, làm cho tôi – chỉ cao 1m64 – hoang mang lấy máy tính ra tính toán. Về sau, Thẩm Giai Nghi cao lên 1m67, hơn tôi 3 phân.
3 phân ngắn ngủi ấy, về sau trở thành bức tường ngăn cách mà tôi luôn ao ước có thể vượt qua. Thực tại đã đủ mệt rồi. Khoảng cách đó làm tôi nhớ đến truyện tranh H2, màn mở đầu cũng vì mặc cảm chiều cao mà Hiro Kunimi đã mất đi người bạn thanh mai trúc mã Hikari Amamiya…
Khi tôi bắt đầu lâm vào tình thế khó khăn này, quả thật tôi không có tính toán cụ thể nào cả. Tất cả những gì tôi có thể làm được chẳng qua chỉ là tiếp tục đóng vai “bạn tốt” của Thẩm Giai Nghi, tuân thủ hai nguyên tắc: không thu hẹp cự li, không cố gắng lấy lòng. Còn việc tôi cố gắng làm hết sức đó là cổ vũ lũ bạn kẻ trước người sau phạm vào hai nguyên tắc trên.
Hàng ngày sau khi tan học, tôi cùng đám bạn lại rủ nhau về vườn sau nhà Hứa Chí Chương đánh bóng rổ.
Sau khi chơi đến mệt lả, tôi và Liêu Anh Hoằng, hai thằng mồ hôi mồ kê nhễ nhại lại ngồi xuống cùng nhau nói chuyện.
“Liêu Anh Hoằng, tao cảm thấy Thẩm Giai Nghi là một cô gái tốt, nói thật là, tao thấy mày rất hợp với cậu ấy.” Tôi tu ừng ực chai nước tăng lực, lưng dựa vào tường.
“A? Sau đó thì sao?”
“Thì nhanh theo đuổi cậu ấy thôi!”
“…Thế sao mày không tự theo đuổi đi?” Liêu Anh Hoằng lau mồ hôi, nhìn tôi một cách cổ quái.
Ờ nhỉ, tôi với Thẩm Giai Nghi “giao lưu học tập” thân
mật thế kia, thể nào cũng gây ra không ít mối nghi ngờ.
“Nói hay lắm, nếu không phải Thẩm Giai Nghi đột nhiên cao như vậy, lại còn thêm đối thủ cạnh tranh lợi hại như A Hòa thì tao có khi theo đuổi Thẩm Giai Nghi thật rồi.” Tôi cười cười, nhìn A Hòa đang bước nhanh lên rổ. Bóng vào.
Khốn thật, tên mập này vừa rũ bỏ được mấy cân thịt, tốc độ lên rổ quả là lợi hại…Tôi sẽ không đời nào thi bóng rổ với A Hòa trước mặt Thẩm Giai Nghi, tôi tự nhủ.
“A Hòa? A Hòa cũng thích Thẩm Giai Nghi?” Liêu Anh Hoằng ngạc nhiên, hạ giọng hỏi.
“Gì mà không nhìn ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




