watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7284 Lượt

Về bằng cái gì?

– Chắc đi xe buýt!

– Hôm qua trả tiền rượu không phải hết tiền rồi sao?

Nàng coi lại mà muốn rơi lệ hận thù cái ly chết tiệt mắc cắt cổ đó hại nàng trắng tay còn “lưu lạc” thế này nữa chứ. Chẳng lẽ Diệu Hằng lại nhục nhã thêm lần nữa mượn tiền Tuấn Kiệt sao? Nhưng tình hình này không mượn không được rồi. Tuấn Kiệt nhìn bộ mặt thê thảm của nàng …

– Tui sẽ ượn tiền!

– Cám ơn nha! Thứ hai tui sẽ trả ngay! – Nàng chưa từng thảm hơn lúc này nha, thật khổ tâm.

– Nhưng cô về thế này ba và anh trai có nói gì không?

Tuấn Kiệt ám chỉ nàng mặc áo của hắn. Diệu Hằng hết hồn ôm má la lên…

– Áhhh… quên mất tiêu. Hay mặc lại áo ướt về đến nhà chắc cũng khô!

Con này không thể mặc áo của Tuấn Kiệt về nếu không lộ hết. Anh chị hàng xóm đi chưa về làm sao có thể mượn áo của chị ấy được. Tuấn Kiệt nhăn mặt nói…

– Khùng quá! Đi mua áo mặc đi!

– Tiền xe còn không có mua gì mà mua?

– Thì cô thiếu nợ tui!

– Gì kì dzậy?

Coi như số Diệu Hằng nghèo phải chịu lênh đênh rồi. Thế là cả hai đóng cửa đi xuống. Diệu Hằng muốn hỏi cha mẹ hắn đâu rồi lại ở có một mình như vậy nhưng lại thôi vì chắc hắn cũng chẳng thèm trả lời mình đâu. Giờ nàng đang bị giận và bị ghét cơ mà.

Đi khỏi con đường nhỏ toàn là cao ốc thương mại. Nàng mặc áo của hắn đi như bụi đời thật không đủ tự tin đi vòng vòn, vả lại gã chết tiệt này còn dẫn nàng vào trung tâm mua sắm rất sang trọng. Nàng lủi lủi bỏ chạy thì bị túm áo bạo lực. Tuấn Kiệt bực mình nói…

– Lựa áo nhanh đi cô hai!

– Ông điên rồi! Mua áo ở nơi thế này thì hết tiền tiêu vặt “cả đời” của tui đó!

– Không mua thì đi đâu mua?

– Thôi về chờ chị hàng xóm đi hoặc chờ áo khô cũng được!

Diệu Hằng có chết cũng phải bỏ chạy khỏi trung tâm mua sắm sang trọng, quý phái này vì bịngười ta nhìn thật xấu hổ. Mà thậm chí người đi chung với nàng lại như người mẫu vô cùng bắt mắt càng làm nàng mất mặt. Tuấn Kiệt thở dài nắm tay kéo nàng đi trở lại mà nói với nhân viên…

– Chọn phụ cô ta đi!

– Nè, đồ cao cấp này tui không trả nổi đâu Tuấn Kiệt! T^T

– Tui trả cho sao cô lắm chuyện quá dzậy?

Hắn “quẳng” nàng đi ấy cô nhân viên bán hàng. Nàng run run muốn khóc vì hắn trả tiền rồi nàng phải trả góp lại cho hắn bao lâu đây? Gã đó làm thêm, ở trọ có bao giờ đùa nàng thôi hắn cũng chẳng có tiền trả. Lúc thay đồ nàng run lắm sợ Tuấn Kiệt chạy bỏ mình không một xu dính túi. May mà hắn không chạy vẫn chờ rồi sững sờ nhìn nàng mặc một cái áo đầm hồng xoè rất dễ thương. Biết tên nọ cười nàng mắc cỡ mặt cứ nóng rang lên rồi lại nói lí nhí như muỗi kêu…

– Áo này mắc lắm!

– Lại đây!

Tuấn Kiệt kêu làm nàng lâng lâng. Hắn kêu nàng đến gần hắn thật chẳng lẽ hết giận rồi sao. Diệu Hằng ngây ngốc đi te te đến ngay và hết hồn vì hắn không nhẹ nhàng khi giật giá tiền ra khỏi vạc váy của nàng mà đưa nhân viên…

– Thanh toán bằng thẻ!

– Dạ, quý khách!

Tuấn Kiệt mở bốp tiền ra rút một trong mấy cái thẻ để tính tiền làm Diệu Hằng tròn mắt chòm coi…

– Học sinh cấp III mà có nhưng thứ này hả? Có phải ông ăn cắp không?

Nàng chỉ có thể nghĩ ra lí do đó khiến hắn điên lên cú đầu nàng bạo lực…

– Ăn cắp cái đầu cô! Cô học sinh tui hơn tuổi học sinh rồi!

– Ah đúng rồi… ông lưu ban mà!

– IM!!!

Diệu Hằng nhắm mắt vì chọc hắn giận nhưng nơi công cộng này hắn không tiện ra tay đánh con gái. Tuấn Kiệt kí thanh toán. Dzậy là nàng có áo rồi tay cầm túi giấy có bộ đồ của hắn mới thay ra. Nàng nhìn hắn đi trước như người lớn không thể đoán nổi là học lớp 12 làm mấy cô gái nhìn nhìn mê mệt. Chẳng biết thật sự Tuấn Kiệt là loại người nào nữa?

Ra đến ngoài có trạm xe buýt, Diệu Hằng cố hít một hơi can đảm dằn xuống nhục nhã mà xoè tay ra…

– Cho mượn tiền nha!

Anh chàng không nói gì lấy tiền ra đưa. Hôm nay Diệu Hằng mới thấm được không có tiền khổ cỡ nào. Nàng cười cười gượng nghịu với hắn…

– Cám ơn nha! Thứ hai tui sẽ trả ngay!

Diệu Hằng chạy lại trạm xe buýt cố xem bản đồ xem mình đang ở đâu để đón chuyến xe nào về nhà. Vài gã chờ xe buýt nhìn ngay cô bé áo đầm hồng dễ thương.Tuấn Kiệt nhìn rồi bỏ đi.

Nàng cũng thấy hắn đi lạnh lùng lại chán nản. Nàng không muốn bị đối xử thế này nữa nhưng có thể làm gì khác lỗi đều cho nàng gây ra thôi. Hằng thở ra ngồi xuống chờ xe trong tâm trạng vẫn thê thảm không chú ý mấy gã chờ xe muốn tới làm quen. Nhưng có tiếng động cơ phân khối lớn dừng trước mặt làm nàng ngẩn lên.

Tuấn Kiệt ngồi trên “chiến mã” là một chiếc motô màu xanh dương đen 5000 phân khối. Chỉ cần nghe âm thanh của chiếc xe cũng biết nó khủng cỡ nào rồi. Diệu Hằng thì chỉ ngơ ngác chớp chớp mắt nhìn hắn. Tên nọ cố không tỏ ra lúng túng chỉ đưa cái áo khoác thể thao của mình nói…

– Mặc cái này đi!

– Xe của ông hả? Có phải là ông ăn…

– “Ăn cắp” cái đầu đất của cô! Muốn tui chở về thì nhanh lên!

Cái gã này lại tự ý nữa rồi tự lôi xe ra muốn chở nàng về mà nói đáng ghét như nàng van nài hắn ta không bằng. Tim nàng lại đập nhanh vì hắn không phải bỏ mặt nàng. Dù có thế này thôi Diệu Hằng cũng vui lắm rồi nhưng nhìn hắn phong độ trên xe nàng mắc cỡ không dám lên. Tên nọ chờ lâu nên quạu…

– Còn không nhanh anh đây đổi ý bây giờ!

– Thôi… ông cho tui mượn tiền rồi không dám làm phiền nữa đâu!

Nàng khom đầu ngại ngùng thật dễ thương làm hắn cồ dùng vẻ mặt côn đồ để bình tĩnh mà quăng áo khoác lên đầu nàng …

– Lên hay muốn có án mạng tại đây?

– Lên! “Em” lên ngay!

Nàng sợ chết mặc vào áo hắn cầm lấy nón bảo hiểm. Tuấn Kiệt cười mỉm hài lòng. Diệu Hằng rụt rè ngồi lên chòm nhẹ đến hỏi Tuấn Kiệt điều “thầm kín” hồi hộp cực kì…

– Ông có bằng lái xe chưa dzậy?

– Cần gì bằng lái chứ, chạy được là được thôi !

– Thôi, dzậy tui đi xe buýt sẽ an toa…. ÁH!

Tuấn Kiệt nhấp ga phóng cái vù làm nàng sợ quá không suy nghĩ gì lập tức ôm cứng vào lưng hắn. Hắn đơ ra cảm nhận vòng tay của nàng đang ôm chặt mình lập tức má hơi đỏ, môi cười khẽ.

Diệu Hằng thậm chí không dám mở mắt ra khi bị chở với tốc độ kinh hoàng này nói gì mắc cỡ vì đã ôm hắn cứng ngắt! Cả hai nhanh chóng đi về nhà nàng , cả chặng đường Diệu Hằng một chút nới lỏng tay cũng không dám, chính vì thế hắn lại càng chạy nhanh hơn…
Chương 12

Cuối cùng cũng về đến nơi may là mạng nhỏ của Diệu Hằng vẫn còn. Nàng loạng choạng tay vịnh cột đèn đầu đường, mặt vẫn còn tái mét sợ đến trắng bệt ra. Nàng tự hứa với lòng không bao giờ đi chung xe với Tuấn Kiệt lần nào nữa đâu.

Thế mà gã thủ phạm “phóng nhanh vượt ẩu” vẫn tỉnh như sáo không quan tâm biểu hiện kinh dị trên mặt nàng.

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT