|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Thậm chí hắn còn cười khinh bỉ nàng tệ hại. Nếu Diệu Hằng không choáng váng vì bị chở với tốc độ đua xe chắc cũng xử lí Tuấn Kiệt rồi. Hắn nhìn cái garage phía trước hỏi …
– Nhà cô đó hả?
– Ừhm… dù sao cũng cám ơn ông nha nhưng ông nên thi bằng lái đi chạy xe thấy ớn àk! – Chắc rằng hắn mà có dịp gặp cảnh sát giao thông cũng bị giam xe cho xem.
– Hì.. có bằng lái thì chạy khác sao? Đưa áo đây muốn bị phát hiện hả?
Tên nọ nhắt Diệu Hằng mới nhớ cởi áo khoác của hắn ra trả lại. Nàng ngần ngừ nhìn hắn muốn nói gì đó nhưng cái đầu ngốc nghếch không nghĩ ra cái gì để nói cả. Tuấn Kiệt cũng lén nhìn rồi đành bật chìa khoá xe. Diệu Hằng hết hồn vội lấy tiền ra sợ hắn đi…
– Trả lại ông tiền xe buýt luôn nè!
– Thứ hai rồi đưa!
– Thôi lấy lại luôn đi! Còn cái áo này tui sẽ trả góp từ từ!
Nàng thật muốn chảy huyết lệ hai hàng vì cái áo đầm hàng hiệu thật đẹp, nàng cũng thích nhưng mắc quá đối với học sinh. Tủ quần áo của nàng sẽ sáng lấp lánh nhờ cái áo này. Tuấn Kiệt nhìn nàng tay cầm lại tiền. Vẻ mặt của nàng thật đáng yêu, hắn thấy mình hơi bị yếu đuối hẳn.
Cả hai nhìn nhau không nhìn thấy Thanh Hải cầm túi đồ đi về từtiệm bách hoá mua đồ giúp mẹ. Ban đầu thấy chiếc môtô khủng hắn chỉ nhìn xe không nhìn người. Nhưng càng đi đến mới nhận ra Diệu Hằng lạ hoắc trong áo đầm nổi bật. Và nàng chỉ tập trung nhìn người ngồi trên xe nghe trong tâm trạng hồi hộp…
– Tui tặng cô mà khỏi trả!
– Như thế sao được?
Nếu hắn tặng nàng còn mắc cỡ, ngại hơn. Hắn húng hắng ho nhìn đi đâu lên trời hỏi nàng…
– Gần đây không nấu cơm ăn nữa hả?
– Ơh… ừh, sao hả?
– Còn cái gã cô yêu đơn phương ăn gì?
Tuấn Kiệt đề cập đến vấn đề đó làm nàng hồi hộp cả lên. Hắn chịu nói đến là bớt giận rồi, có lẽ đây là cơ hội cho nàng được tha thứ.
Hải không chịu nổi bước lại gần hơn và sốc vì quả thật chính là Tuấn Kiệt. Nhìn cả hai thật thân thiết chẳng còn màng xung quanh. Má Diệu Hằng còn hơi ửng hồng khi nhìn Tuấn Kiệt. Giữa cả hai như không có gì tồn tại trên đời nữa.
Nàng đang rất vui vì tên khốn này có quan sát mình mới biết mình không mang cơm theo nữa. Nàng vội trả lời…
– Em của Hải nấu cho cậu ấy rồi!
Tuấn Kiệt vẫn giữ cái mặt tỉnh không nôn nóng…
– Giờ thằng đó chia tay bạn gái rồi muốn ăn chung chẳng phải tốt cho cô sao? Đừng có nói là do tui nha!
Tim Diệu Hằng loạn nhịp nghe hắn nói. Hắn đang cầu nàng thật vì mình giận mà không nấu cho Hải thì chịu cái gì cũng được. Và nàng khom đầu nói rụt rè…
– Tại vì ông giận… tui đã làm sai nên không thể nào ăn tiếp với Hải như đã không làm gì chọc ông cả!
Diệu Hằng nói rất sợ Tuấn Kiệt sẽ lại giận mình nhưng nàng không thấy hắn cười tươi ngay sau đó vội dấu đi chỉ cao giọng chửi…
– Đồ ngốc… àk không cô là đồ ngu!
– Sao tự dưng chửi người ta?
Cái tên khốn này không biết tâm trạng nàng đang rất phức tạp lộn xộn vì hắn thế lại còn tàn bạo chửi như vậy. Nhưng Tuấn Kiệt chỉ cười làm nàng ngớ ra má nóng ran vì vui quá, hắn thật cười với nàng. Tên đó bật chìa khoá, đá chống xe…
– Thứ hai nấu cơm lại cho tui coi như trừ nợ cái áo! Tạm biệt!
Tuấn Kiệt phóng cái vù mất tiêu cuối cùng hắn đi giận rồi cũng xìu trước thật thảm hại nhưng ai biểu Diệu Hằng thật rất ngốc. Hắn giận thì cố giữ Hải đi lại cũng không giữ, ngốc như thế cuối cùng trắng tay không có ai cả. Nhưng điều đó làm hắn tha cho cái tội nói dối chơi khâm hắn.
Lúc thấy nàng trưa không mang cơm nữa hắn đã muốn “xuống cơn giận” rồi. Và đúng là nàng vì hắn nên không ăn tiếp với Thanh Hải nữa coi như là biết sửa lỗi. Dù sao đại ca này cũng không thể giận luôn khi nhìn cái mặt khờ dễ thương của nàng. Hằng đã không chọn Thanh Hải thì ngu gì hắn không tiếp tục “làm tới” chứ.
Cùng lúc có con nhỏ ôm má cười rạng rỡ thiếu điều tung hoa ăn mừng trước ngỏ. Tuấn Kiệt thật sự tha thứ cho rồi nàng mừng quá. Thật sự cảm giác lòng nhẹ đi cả mấy tấn khó chịu, tâm trạng phấn chấn kì lạ như chim sổ lồng. Nàng cười khì khì tung tăng đi về chưa chi đã nghĩ sẽ nấu món sườn chua ngọt Tuấn Kiệt thích ăn nhất. Nàng sẽ lại được nấu cơm cho hắn và không bị làm ngơ lạnh nhạt nữa. Chính nàng cũng không nhận ra bản thân đang vui sướng như thế là rất kì lạ nhưng miễn vui là không nhớ hay lo nghĩ gì thêm.
Và Diệu Hằng bị níu lại mà bỡ ngỡ xoay lại thấy Thanh Hải mà hết hồn. Nàng không biết Hải có nhìn thấy Tuấn Kiệt đưa nàng về chưa không khéo bị lộ chuyện qua đêm nhà tên đầu gấu. Nàng cười cố tự nhiên nhất có thể
– Ông đi mua đồ hả Hải?
– Pà nói qua nhà Thảo chơi mai mới về sao lại đi với gã đó?
Thanh Hải thấy rồi làm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt nàng. Cái đầu óc ngu si của nàng cố suy nghĩ cố trả lời…
– Thì tui về sớm. Đang chờ xe buýt thì gặp hắn cho đi nhờ
Cái này là sự thật, Hằng không có nói dối chỉ là nói không đủ cụ thể hết nội tình thôi. Hải nhíu mày không tin…
– Sao trùng hợp thế được?
– Thì… miễn tui nhanh chóng về nhà không mất tiền xe là được rồi. Bye nha!
Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách, Diệu Hằng phải chạy lẹ trước khi Hải tra hỏi thêm. Lòng Thanh Hải hải lo sợ. Ban nảy nhìn Diệu Hằng bên Tuấn Kiệt thì cảm giác Diệu Hằng là của hắn ta chứ không còn là con bạn thân của mình nữa. Tên đó không muốn mất nàng, không muốn nàng nhìn Tuấn Kiệt với ánh mắt rạng ngời như thế…
– Pà đừng có quen hắn ta!
– Tất nhiên! Tui và Tuấn Kiệt đâu có gì đâu!
– Pà… Hằng àk…Pà làm bạn gái của tui nha!
BANG! Cảm giác còn hơn có trái bom nguyên tử bay lộn xuống đầu nàng. Diệu Hằng xoay lại nhìn Thanh Hải đang đỏ mặt nhìn nàng chờ đợi. Nàng sợ mình nghe lầm hoặc là nghe lộn rồi. Người con này yêu đơn phương, thương thầm không nói bấy lâu đang bày tỏ với nàng. Chuyện này thật quá là sốc và bất ngờ đến mức nàng như đang ở tận mây xanh… nhưng run lên vì lạnh cóng. Sao Hải lại chọn thời khắc này chứ? Nàng vẫn không tin chỉ tay vào mình hỏi lại…
– Tui hả?
– Thật sự tui luôn nghĩ pà là bạn thân nhưng từ ngày hắn xuất hiện lẩn quẩn gần pà tui phát hiện pà rất quan trọng mà trước giờ tui không nhận ra… còn cứ mãi ngộ nhận là tình bạn…
Diệu Hằng nghe Thanh Hải bộc bạch nỗi lòng cứ run lên. Không phải là nàng hồi hộp, chỉ là có cảm giác phức tạp căng thẳng không biết cách ứng phó. Hải nhìn cái mặt ngơ ngác của nàng mà nói tiếp…
– … tui chia tay Thuỳ vì không có cảm giác gì. Còn bên pà lúc nào tui cũng thoải mái là chính mình hết, rất vui vẻ. Tui thích pà đó Hằng!
Tâm trạng chim sổ lồng dễ chịu, vui vẻ vừa mới có đã biệt tâm. Chú chim nhỏ trong lòng nàng lại bị nhốt lại thấy khó chịu, nặng nề, bối rồi. Sao có lúc Hải thích lại, nàng cứ ngớ ra không thấy gì vui như thế này chứ.
Thanh Hải hồi hộp chờ, nàng bấu chặt vạc áo mới được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




