watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7281 Lượt

Tuấn Kiệt mua cho. Điều gì đó làm nàng không đồng ý được. Nàng rất thích Hải cơ mà sao lại gần ngừ phút quan trọng thế này.Và nàng trả lời…

– Để tui suy nghĩ ít ngày!

– Bao lâu?

– Cỡ 3 ngày, tui sẽ tìm ông!

Diệu Hằng chạy về nhà bỏ Thanh Hải che mặt đỏ không biết chờ nổi 3 ngày hay không. Nếu nàng không chấp nhẫn thì cả hai có còn có thể làm bạn nữa nổi không đây. Nhưng dù sao Thanh Hải cũng phải nói ra nếu khôngsẽ mất Diệu Hằng trong ân hận muộn màng thì còn khổ hơn…

Nàng chạy về nhà không thèm trả lời ba hay anh hai sao về sớm hơn đã xin mà chạy ào lên phòng thở hổn hển. Thanh Hải thật thích nàng như giấc mơ. Nhưng gần đây nàng ít mơ mộng về việc đó nữa chỉ toàn nghĩ về Tuấn Kiệt giận mình. Nàng luôn thích Thanh Hải sao lại lúng túng như thế này chứ…

————–

Cô chủ nhiệm cố trấn an cả lớp để thông báo cho xong…

– Các em xin sự đồng ý của cha mẹ kí vào giấy thông báo khi đóng phí. Chuyến đi thực tế này rất tốt cho năm cuối như các em đoàn kết với nhau. Cô hi vọng cả lớp đi đông đủ!

– Đi qua đêm đó nha! Tuyệt ghê!

Đây là chương trình chỉ có lớp 12 mới tổ chức đứa nào mà không háo hức. Diệu Hằng cũng đang cười với mấy con bạn thì đơ ra phát hiện một gã ngồi bàn nhất ngang nhiên, say sưa xoay lại nhìn mình chằm chằm.

Tim nàng đập loạn, mặt nóng ran lên vội vả dựng sách che mặt đỏ. Rõ ràng Tuấn Kiệt hết giận rồi lại bá đạo, hại nàng mắc cỡ muốn chết. Hắn phì cười tha cho thì nàng không nhìn nữa làm nàng thở phào nhưng môi cũng mỉm cười.

Sân thượng vẫn như cũ không có ai ngoài hai đứa, Diệu Hằng cứ ngỡ sẽ không còn cơ hội này nữa. Tuấn Kiệt thì háo hức nhìn hai hộp cơm đặc sắc…

– Thật là đặc sắc. Cố ngày nào cũng phải thế này nha, cờ-lê cơm hộp!

– Sẽ cố gắng!

Nàng cười cười khổ sở vì nuôi cơm hắn thật tốn kém. Nhưng miễn Tuấn Kiệt không giận nữa là nàng rất vui. Hắn cầm muỗng trộn cơm làm nàng run run nhớ cái lần hắn tức giận trút cơm vào nàng. Lúc đó hắn cũng cầm muỗng như thế…

Tim Diệu Hằng đập loạn không muốn chứng kiến hắn như vậy nữa. Nàng rất sợ may mà tên nọ cho vào miệng muỗng cơm rõ to, nhai hạnh phúc. Tuấn Kiệt thật sự ăn cơm của nàng lại còn tỏ ra ngon miệng như vậy làm nàng cười mỉm má hồng hồng. Tuấn Kiệt nhai nhai, nhìn vẻ mặt đáng iu của nàng mặt cũng bị đỏ theo la ầm…

– Ăn đi! Ngồi cười dễ thương như thế làm sao người ta nuốt nổi?

Tim nàng xém tí nhảy bay ra ngoài luôn vội bối rối mặt lại càng nóng ran chửi hắn không lưu loát…

– Gì mà cười dễ thương. Ông khùng quá đi!

– Khùng gì mà khùng… Cô làm gì anh đây cũng thấy dễ thương hết

Nàng lại càng mắc cỡ hơn vui vui, thẹn thùng nhưng hắn chèn thêm câu nữa mất cả lãng mạn…

– Tất nhiên trừ việc cô nấu cơm cho thằng khác ăn thôi!

Tên đầu gấu này con nít thật nhưng tính hắn cũng hay hay không cần mệt mỏi che dấu cảm xúc. Còn nàng thì bấn loạn nhiều việc quá muốn vô tư cũng không được. Nàng thở dài rồi nhìn Tuấn Kiệt ăn ngon lành, bất giác tự cười mới khổ. Tên nọ xử xong một hộp rồi làm Hằng ngần ngừ…

– Có chuyện này…

– Chuyện gì? Cơm ngon mà! – Tay nghề của nàng chưa hề làm hắn thất vọng, bao tử hạnh phúc sau một khoảng dài.

– Hải… hôm nọ vừa nói thích tui đó!

Tuấn Kiệt vừa nghe, tay bẻ ngang cong cái muỗng inox làm con này hết hồn. Hắn cầm có 2 ngón tay nhưng sức ghê thật. Nàng sợ run thật không dám tưởng tượng ra hắn bẻ cổ thì mình sẽ ra sao?

Hắn căng thẳng nhìn nàng ngay hỏi liền…

– Cô đồng ý hả?

– Đâu có… mai tui mới trả lời nhưng không biết làm sao định hỏi ông cho góp ý.

Diệu Hằng run trong lòng thật không biết làm sao mới đi hỏi hắn. Nàng cắn nhẹ cái muỗng chờ Tuấn Kiệt nói gì thì hắn bình thản giật lấy muỗng của nàng còn nguyên để ăn tiếp. Má nàng lập tức đỏ ửng vì muỗng của mình, nàng còn đang cắn như vậy hắn lấy ăn tiếp thật thoải mái như gần gũi một cách gián tiếp. Diệu Hằng cố không nhìn muỗng và miệng đẹp của hắn đâu sợ chảy máu mũi mất. May mà Tuấn Kiệt nói kịp lúc…

– Từ chối đi!

– Sao trả lời nhanh dzậy? Ông không suy nghĩ giúp tui phân tích sao?

– Suy nghĩ làm gì? Đi hỏi người thích cô có nên quen thằng khác không dĩ nhiên là tui kêu từ chối rồi cô hai!

Nàng không ngờ Tuấn Kiệt hiên ngang nói thích mình như vậy. Hồi đầu hắn cũng mãi huyên thuyên thích nàng nhưng cảm giác của nàng lúc đó và bây giờ nghe ra không giống nhau. Má Hằng nóng hổi, trong lòng cũng vui vui, có chút mắc cỡ nữa. Sau việc vừa rồi Tuấn Kiệt vẫn còn thích nàng thật là may quá.

Hắn nhìn con nọ tự dưng khom đầu, ôm má đỏ cười thẹn khiến chân mày hắn co quắp lại…

– Bộ cô muốn đồng ý hả?

Diệu Hằng hết hồn ngẩn lên không mộng mơ nữa lắc lắc đầu…

– Đâu có… Mà thật ra cũng không biết nữa. Nếu nghĩ ra có đi hỏi ông đâu!

Diệu Hằng rên rỉ bị hắn nhìn cả vào mắt. Nét mặt của Tuấn Kiệt không vui vẻ hớn hở ăn cơm nữa. Còn chút cơm mà hắn để xuống làm Diệu Hằng vội cuốn quýt…

– Ông ăn hết đi!

– Không muốn ăn nữa!

– Ông giận tui hả? Tui sợ không nói ông sẽ trách tui nói dối dấu ông nữa. Đừng có giận như lần trước nha!

Nàng nói loạn cả lên không muốn nhận cái cảm giác bức rức mệt mỏi khi hắn giận và đối xử lạnh nhạt với nàng. Vừa mới hoà thôi, nàng sợ lắm. Hắn thấy nàng như vậy chỉ cộc tính nói chán nản…

– Giận cái gì chứ? Tui biết thằng đó thích cô lâu rồi quan trọng lúc nào tỏ tình thôi!

– Hơ!? Dzậy hả? –>Ngốcnghếch không biết gì cả

– Chậc… cô đúng là đứa ngu nhất tui từng biết, chuyện này hỏi ý tui thì hỏi chi nữa. Đi mà hỏi mấy nhỏ bạn của cô đó!

– Nhưng… Ăn hết cơm đi! Tui nấu vì ông mà!

Tuấn Kiệt nhìn nàng năn nỉ thiệt dễ thương mà không kiềm lòng nổi ăn tiếp cho hết cơm. Hằng nhìn mừng ghê. Và sau khi ăn xong hắn giơ cái muỗng đưa cho nàng…

– Nè, ăn đi!

Diệu Hằng đơ ra nhìn cái muỗng, tim đập loạn nhận lấy. Tuấn Kiệt vừa mới ăn cái muỗng này, cả hai ăn chung muỗng thì thật thân thiết. Hắn chả có để ý điều nhỏ nhặt vớ vẩn như nàng. Còn nàng run run ăn muỗng cơm, nhắm mắt ngại ngùng như mới vừa “hun” Tuấn Kiệt vậy. Chợt hắn nghiêm túc nói chuyện làm nàng thôi lâng lâng với cái muỗng nữa…

– Nếu cô đồng ý… Có lẽ tui sẽ tức giận nên nói trước… Chắc cũng quậy phá làm loạn hay gì đại loại như thế!

– Sao? Ông mà quậy nữa bị kỉ luật sẽ bị đuổi học vĩnh viễn luôn đó!

– Lúc đó tuỳ tâm trạng của tui thôi!

Hắn nói cứ như hắn đi phá phách đánh người là vui vẻ tuỳ ngày thôi vậy. Nàng không lođến viễn cảnh hắn quậy mà chỉ nghĩ đến hắn giận mình. Diệu Hằng hỏi lí nhí…

– Ông… có còn nhìn mặt tui không?

Nàng rất sợ hắn làm mặt lạnh như không quen biết. Và Tuấn Kiệt nói thẳng thừng…

– Có lẽ là không…. Hai người nhớ không được lên đây ăn cơm nha, chổ này là của tui và cô thôi!

Tuấn

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT