watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7277 Lượt

trạng tên này đang “phức tạp” ra làm sao rồi. Chẳng lẽ hắn không tò mò nàng và Thanh Hải ra sao hay sao?

Tuấn Kiệt ngồi yên được nửa tiết đầu thì giơ tay…

– Em mệt muốn lên phòng y tế ngủ cô ơi!

– Hôm nay không ngủ gật mà lịch sự ghê dzậy?

– Sợ cô giận hết đẹp!

– Câu này nghe được! Đi đâu đi đi ông tướng!

Dù sao gã này ở lại mà ngủ gật cũng như zậy thôi nên bà cố “tống” đi cho khuất mắt. Tuấn Kiệt lũi lũi đi khỏi lớp làm Diệu Hằng cắn bút nhìn. Gã này thật làm nàng lo rồi.

Vừa ra chơi nàng chạy lên phòng y tế quả nhiên không có hắn. Nàng biết chổ ngủ ưa thích của Tuấn Kiệt trong cái trường này nên lập tức chạy lên sân thượng.

Bấy giờ có một gã nằm ngửa trên bồn nước xi-măng nhắm mắt cố điềm tỉnh chính mình. Hắn rất là lo, vô cùng nôn nóng muốn biết mọi việc nhưng lại sợ sự việc sẽ xảy ra theo điều mình không muốn vì thế là nằm một đống đáng thương thế này đây không dám tìm gặp hay hỏi nàng. Và Diệu Hằng leo cái thang sắt đưa đầu tìm ra hắn …

– HÙ!!!

– Cái con nhỏ này muốn hù chết người ta hả?

Hắn đang yếu tim nha còn bị chơi khăm. Nàng cười nhẹ trông hắn ngồi dậy mà nói…

– Xuống đi, nằm đó không thấy nắng hà?

– Da ngăm mới đẹp!

– Vậy phơi nắng tiếp đi! Tui xuống đây!

Coi như đã tìm ra Tuấn Kiệt xong nàng thản nhiên leo trở xuống. Hắn cuốn quýt không kịp leo thang mà trực tiếp nhảy xuống để hỏi trông có vẻ khẩn trương, không bình tĩnh…

– Tìm tui chi dzậy?

– Nhắt ông trưa nay nhớ ăn cơm. Hôm qua nghỉ không báo làm tui bỏ hai hộp cơm có biết không?

Diệu Hằng hung hăng chửi rồi thôi làm hắn vội vả hỏi tới đầy căng thẳng mà cái mặt cũng lộ ra điều đó hết rồi…

– Hai người đi chung… là … là có quen nhau chưa?

Hằng cố không cười vì mặt Tuấn Kiệt lúc này thật tếu. Hắn là đại ca đầu gấu của trường mà lại bưng cái mặt sợ hãi thế kia thật khó coi quá. Diệu Hằng chơi xấu cố ý hỏi lại…

– Nhìn có tình tứ không?

– Tui đánh cô bây giờ, giỡn hoài?

Tuấn Kiệt chịu không nổi lại giở trò côn đồ khoe nấm đấm to doạ nàng. Nhưng nàng còn sợ gì hắn chứ cũng co tay đấm nhẹ vào nấm tay của hắn má hơi đỏ nói…

– Chúng tui vẫn là bạn tốt được chưa!? Ah… chuông reo rồi về lớp nhanh lên!

Diệu Hằng xoay người định chạy xuống thì hắn cười nhẹ nhõm trông như một đứa trẻ to xác đòi quà mà ôm chầm lấy nàng từ sau. Tim Diệu Hằng xém rơi ra ngoài, cả người run lên, má cũng đỏ ửng bị giữ chặt trong lòng hắn. Tuấn Kiệt ôm thật chặt, tay xoay nàng lại ôm sát hơn không nói gì chỉ cười thật tươi. Tên khốn này cười như thế hành động có chút ngây thơ, dễ thương làm nàng không nỡ đẩy hắn ra. Thật ra Diệu Hằng cũng không muốn đẩy ra, cứ mắc cỡ yểu xìu cho hắn ôm tuỳ thích.

Vòng tay Tuấn Kiệt thật to và ấm áp, Diệu Hằng mỉm cười khẽ nhắm mắt tận hưởng. Hắn cũng mừng quá nên chỉ biết cười và ôm lấy nàng không buông mà thôi. Cả hai cứ thế ôm nhau và hắn chợt cười càn rỡ nói làm nàng tỉnh lại…

– Chúng ta cúp tiết ôm nhau đấn giờ ăn trưa nhé?

– Ông khùng hả? Tự ôm một mình đi!

– Một mình làm sao ôm được?

Diệu Hằng vội vả đi trước mà vỗ má cho hết đỏ. Nàng thật điên rồi sao lại cho Tuấn Kiệt ôm “thoải mái” như thế, nhưng cảm giác bị ôm không khó chịu mới là đau đầu chứ. Hắn tâm trạng vô cùng vui vẻ đi sau, vừa vào lớp đã cầm giỏ rời bàn nhất của mình.

Nàng mắc cỡ nhìn lên chỉ cắn môi không dám nhìn. Hắn ra sau bàn của nàng lại lần nữa giành chổ của người khác…

– Tui muốn cái chổ này!

– Dạ!

Dĩ nhiên là đứa bạn nhường chổ ngay cho đại ca rồi. Diệu Hằng muốn gục đầu xuống bàn vì tên này thật là không còn gì để nói. Hắn vui vẻ ngồi sau lưng nàng, cười rất mãn nguyện, thích thú. Lần đổi bàn tự ý thứ ba này thật sự sẽ giết chết nàng mà. Cả lớp nhìn nghi lăm nhưng không dám ăn nói lung tung sợ bị xử.

Diệu Hằng không dám dựa bàn sau nữa vì sẽ nghe tiếng Tuấn Kiệt thở, mà rõ ràng hắn chẳng thích nhìn lên bảng hay nhìn cô, chỉ thích nhìn lưng nhỏ này thôi. Đôi khi tên khốn còn to gan nghịch tóc của nàng. Cứ hồi hộp thế này chắc đến cuối năm Hằng sẽ bị bệnh tim quá!
Chương 14

Chuyến đi thực tế viện bảo tàng và chiến tích chiến tranh lịch sử sẽ ngủ qua đêm ở trại hướng đạo sinh. Tối đó sẽ có tiết mục đố lửa trại vui chơi dành riêng cho khối 12 cuối cấp khiến đứa nào cũng háo hức cả.

Hằng ngồi với Thảo, hai con bạn còn lại ngồi ghế sau đang tiếu tít nói chuyện thì cả xe đều run run im chút xíu vì “nhân vật truyền kì” lên xe. Dĩ nhiên chỉ có đại ca Tuấn Kiệt mới có sức ảnh hưởng lợi hại như thế.

Diệu Hằng cố bình tĩnh coi như mặc kệ hắn ta nhưng tên khốn đó ngừng ngay chổ của nàng đang ngồi. Thảo ngồi phía ngoài cửa xe, nàng ngồi bên trong vậy mà hắn ngang nhiên nghiêng người ra trước mặt nàng để chòm qua Thảo vui vẻ nói có mấy chữ…

– Tui muốn cái chổ này! Ra ghế khác ngồi đi!

Hắn lại nổi chứng nữa rồi dám giành chổ của Thảo nhưng mắt nàng hoa lên, má đỏ vì người Tuấn Kiệt gần ngay trước mặt mình. Thậm chí nàngcòn nghe thoang thoảng gel tắm dành cho nam hắn dùng lúc đến nhà hắn nàng có phá qua. Nàng sắp bốc khói, căng thẳng không hiểu sao ở nhà ba và anh hai cũng có dùng nhưng mùi không có thơm và nam tính như trên người Tuấn Kiệt. May mà Thảo lắp bắp trả lời hắn làm nàng tỉnh táo hơn…

– Dạ! Anh cứ ngồii!

– Pà đừng có khùng zậy Thảo!? Còn ông không kiếm chổ người cứ đứng đây có tin tui mét cô không?

Cả xe dồn mắt nhìn tình hình phức tạp. Thảo run run níu Diệu Hằng vì nàng dám lớn tiếng với đại ca nha. Nhưng Tuấn Kiệt nhìn cái mặt hung dữ của nàng chỉ cười một cái thật khó ưa mà nhún vai nói…

– Không cho ngồi thì thôi!

Hắn nhởn nhơ lững thững đi ra sau xe ngồi với mấy thằng con trai bỏ nàng thở phào. Song lập tức mấy đứa con gái càng nhìn nàng hoài nghi làm nàng đổ mồ hôi lạnh. Kiểu đùa dai của Tuấn Kiệt có ngày mọi người sẽ biết hết cho coi. Diệu Hằng thật không muốn sống quảng đời cuối cấp III không bình yên bị người ta nói này nói nọ vì dính líu đến tên đầu gấu đâu.

Đến viện bảo tàng Thanh Hải đi xe khác đã hớn hở chờ đi chung. Diệu Hằng vui vẻ cùng Hải và 3 con bạn thân đi vào không biết Tuấn Kiệt nheo mắt nhìn bực bội nhưng không có khả năng làm gì cả. Trước mặt mọi người nàng né hắn như né dịch bệnh không bằng, nhưng hai người thì thật dễ thương, điều đó làm đại ca đây thật không hiểu nổi độ phức tạp của con gái.

Hắn chả có hứng thú tham quang nên bước đi lòng vòng cho có thì từ sau Anh Tú đi tới cố ý đi song song với hắn. Đám con gái mím môi nhìn hai anh đẹp trai nhất trường cùng đi thật cứ như “ tuyệt sắc và giai nhân” mỗi người mỗi nét không biết nói ai đẹp hơn ai. Anh Tú cười nói thân thiện…

– Anh dạo này ở một mình tốt không?

Tuấn Kiệt cứ bước không thèm nhìn qua chỉ nói nhẹ không khác đe doạ…

– Tránh xa tao ra hay mày muốn đánh lộn?

– Tui chỉ lo cho anh thôi mà

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT