|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Cái tên hoàng tử này cũng rắc rối cứ mãi dùng nàng làm vật thử nghiệm “cua gái” thì phải. Hằng định bụng trả lời qua loa cho có rồi đi thì có người nắm lấy làm nàng hết hồn nhìn Tuấn Kiệt…
– Cô gọi cả lớp tập trung lại kìa!
– Hơ?… từ từ thôi!
Nhỏ bị dắt đi chả biết gì hết. Anh Tú nhìn theo chỉ cười vẩy tay khi Tuấn Kiệt giận dữ liếc lại. Hằng không thấy giữa hai thằng đó có một mối quan hệ rất là không tốt.
Bị kéo ra sau dãy trại phía bến gỗ ra hồ nước ngọt lớn không có ai thì cô nàng bở ngỡ còn loay hoay tìm cô và các bạn. Một lúc sau mới hét lên chửi hắn…
– Sao nói cô gọi cái ông này…
– Còn cô thích mấy thằng đẹp trai lắm đúng không?
– Cái gì chứ?
Ngoài này gió thổi vù vù nàng còn sợ mình nghe nhầm nữa chứ. Đêm nay trăng tròn, lửa trại ngoài kia mọi người vẫn vui vẻ ăn chơi không ai phát hiện có 2 đứa mất tích.
Tuấn Kiệt thì đang có vẻ tức điên nhìn nàng mà thở phì phì. Diệu Hằng nhíu chân mày hỏi ngược lại…
– Tự dưng ông hỏi dzậy là sao?
– Cô và thằng đó thân đến mức nào?
– Thằng nào cơ?
Nảy giờ nàng có đi với Thanh Hải đâu chỉ có Anh Tú ban nảy thôi. Nàng thông minh hẳn ra mà …
– Ông nói Anh Tú đó hả?
– Chứ thằng nào, trả lời mau đi! – Gã này lại giở bản mặt đại ca du đảng hung dữ với nàng rồi khiến nàng thấy buồn cưới ghê.
– Ông lại khùng rồi. Bạn bè xả giao thôi mà. Đừng có nói ông ghen nha!
– Tất nhiên là ghen rồi!
Hắn trả lời hung dữ làm nàng bất ngờ má đỏ ửng lên. Tự nàng hại mình đi nói ra làm chi cho hắn công nhận ghen ngay như thế. Tuấn Kiệt cố bình tĩnh lại vì mình cũng hơi nóng quá. Nàng nhìn hắn, mắc cỡ nói lí nhí…
– Ông rõ vớ vẩn quá! Người như thế sao mà có gì với tui chứ?
– Gì mà người như thế? Nói sao ca ngợi hắn quá dzậy?
Tuấn Kiệt lại cộc nữa. Nàng chun mũi mà nói…
– Người ta ‘hoàng tử’ đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi của trường mà!
– Bộ tui không đẹp trai và giàu sao?
Tuấn Kiệt vỗ ngực xưng tên làm nàng không chịu nổi lập tức bật cười quằn quại. Hắn đang tự tin cũng bị nàng cười cho thúi mặt. Tuấn Kiệt phát điên giận dữ khẳng khái nói ra sự thật…
– Nhà tui thật giàu lắm đó! Rất giàu!
– Haha… đau bụng quá! Ông đúng là tự tin quá đáng mà.
– Chết tiệt! Sao tui lại đi thích loại con gái khó ưa như cô nhỉ?
Hắn tức quá lại không thể đánh nàng nên tự dằn vặt bằng cách vò tóc. Chỉ nói miệng thôi dĩ nhiên không có căn cứ cho lời nói của tên đó đáng tin rồi. Tự giận bản thân hắn lúc này là đúng nhất.
Diệu Hằng nhìn hắn không cười nữa, má đỏ lên hồi hộp trong lòng. Điều này nàng đã thắc mắc lâu rồi cuối cùng hôm nay cũng có cơ hội hỏi…
– Tui… cũng không hiểu sao ông lại thích tui? Đừng nói do tui “đập” ông bằng cây cờ-lê nha?
– Ừh! – Tuấn Kiệt trả lời ngay không do dự dù chỉ một chút.
– Lí do thật vớ vẩn!
Nàng thật muốn hắn thích mình vì lí do nào đó lãng mạn hơn nhưng Tuấn Kiệt thành thật dễ sợ. Chẳng lẽ chỉ có lúc nàng túng quẩn quá dùng bạo lực mới ‘hấp dẫn” sao? Hắn nhìn Hằng phụng phịu bước đến.
Nàng quên mất ở đây đang chỉ có hai người mà thôi, hắn còn rất doạ người với cái mặt đẹp bất lương. 36 kế chạy là thượng sách, nàng mới tính co dò thì bị ôm rồi. Tuấn Kiệt ôm thật chẳng chẳng cho nàng có tí cơ hội phản kháng…
– Còn cô thíchthằng Hải đó vì lí do gì?
– Bỏ… bỏ ra! Thầy đi kiểm tra thấy thì không được đâu!
Diệu Hằng nhắm mắt nói cố giữ vững tinh thần không sa ngã trước vòng tay con trai mạnh mẽ ấm áp. Và Tuấn Kiệt nói thầm vào tai nàng…
– Sao em không thử thích tui hả? Thích và muốn ở bên tui chứ không phải lúc thì gần khiến tui mừng, lúc thì xa làm tui lo lắng đến phát điên lên được
Diệu Hằng chết mất, cả người bị ôm đến mức tê liệt mềm nhũng cả ra. Người Tuấn Kiệt ấm quá, hơi thở gần bên tai đều đầu. Nàng thật không có sức vùng ra, trong lòng cũng không muốn vùng ra chút nào.
Nàng không ghét cảm giác gần hắn. Nàng không ghét ghét hắn thậm chí nàng đã…
Má Diệu Hằng nóng ran nghe tiếng tim Tuấn Kiệt đập dồn. Nàng không muốn hắn lo lắng gì cả. Hắn cũng không cần lo lắng mệt mỏi nữa vì nàng nhận ra từ lâu mình luôn thích hắn.
Con này run run môi định thốt ra mấy câu bộc bạch trong lòng thì bỗng dưng Tuấn Kiệt buông ra đột ngột làm nàng sững sờ má đỏ nhìn hắn thở dài chán nản chấp nhận…
– Thôi… Dù sao đã chịu yêu đơn phương rồi thì không nên ép buộc cô như đe doạ!
– Ơh… thật ra tui rất…
– Tui sẽ chờ! Nhớ là tập trung tư tưởng để thích anh đây đừng có mãi mê trai hoài biết không?
Cảm xúc của nàng chấm dứt không có hồi kết. Nàng không tin nổi mình vì loại côn đồ này mà siêu lòng…
– Tui mê trai hồi nào?
– Rồi thì không mê trai, cố mê tui thôi. Hình như hết lửa trại rồi về ngủ đi!
Tuấn Kiệt nói nhưng nét mặt vẫn chán trường đi trước bước uể oải. Nàng đỏ mặt đi theo, cả người còn đầy cảm giác bị ôm chặt. Nếu Tuấn Kiệt không buông tay chậm hơn tí nữa thì có lẽ nàng đã nói thật hết rồi.
Nhưng giờ không bị cảm xúc vây lấy nàng bình tĩnh hơn, nếu nàng nói ra thế nào cũng bị thành “bạn gái của đại ca”, cả trường sẽ bàn tán và nàng số không còn yên ổn vô tư nữa.
Hắn dừng lại chờ sợ Diệu Hằng đi trên sỏi sẽ té. Nàng nhìn hắn, tự nhủ sẽ chưa nói ra đâu, nàng sẽ giữ tình cảm ấy cho riêng mình không cho hắn biết. Rồi đến lúc thích hợp Diệu Hằng sẽ nói ra để nhìn nụ cười tươi chiến thắng của hắn. Nhất định Tuấn Kiệt phải vẫn thích nàng đến lúc nàng đủ can đảm, tự tin nói ra nhé!
Chương 15
Sau chuyến tham quan thật sự có nhiều đổi khác với Diệu Hằng vì nàng biết mình “mết” gã nào đó rồi. Nhưng nàng cố hết sức bình thường dù ở lớp hay chỉ riêng có hai đứa.
Vừa đầu tuần thì cả lớp đã la lên nghe thông báo…
– Mời phụ huynh định hướng tương lai sao sớm dzậy cô? Chỉ mới thi giữa học kì I thôi mà!
– Lớp 12 rồi sớm trễ cái gì nữa? Nhớ đưa phụ huynh cầm giấy theo nha mấy em
Cả lớp bàn tán rôm rả, cô chủ nhiệm đặc biệt gọi đích danh…
– Tuấn Kiệt, cô gọi phụ huynh của em rồi vì biết em sẽ không mời! =’’=
– Cô đúng là chủ nhiệm 2 năm rất hiểu em nha!
Hắn nói rồi lại gục ngủ làm Diệu Hằng nhìn lại. Hắn ở trọ có một mình, lại nói mình giàu thì chắc là gia đình có gì phức tạp lắm đây.
Đám bạn vui vẻ hỏi nàng…
– Pà định thi ngành gì Hằng?
– Àh… anh hai tư vấn cho tui rồi có lễ sẽ thi công nghệ sinh học và kế toán phòng hờ thêm.
– Pà có anh Phong lo cho sướng nhỉ? Ba mẹ tui cho tui tự xử mới đau cái đầu
– Anh hai tui cả lo quá mà!
Con này cùng đám bạn nói chuyện học hành tương lai không hay Tuấn Kiệt gục
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




