|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
anh trai!
– Tao với mày không phải anh em. Cút chổ khác đừng có lởn vởn trước mặt tao!
Tuấn Kiệt cố kiềm chế cơn giận sắp bộc phát đi nhanh vượt qua mặt cả Diệu Hằng đang đi với Thanh Hải. Nàng đâu có biết cứ ngỡ hắn lại giận mình đi với Hải. Anh Tú ở phía sau chỉ khẽ cười nhạt vô cùng thích thú.
Tham quang ba viện bảo tàng mọi người được phát cơm hộp ăn trưa rồi mới đi tiếp. Diệu Hằng trốn mấy con bạn, cầm túi giấy chạy quanh tìm và cũng như nàng đã đoán trước thấy hắn phí phạm đồ ăn. Tuấn Kiệt không thèm ăn cơm được phát cứ vậy thoải mái quăng vào thùng rác cả hộp nguyên rồi chỉ ngồi uống nước một mình.
Hắn đang không vui vì Anh Tú, chân mày nhíu lại, vẻ mặt không cười đáng sợ không ai dám bén mảng đến cả nhưng có nàng “to gan”…
– Sao không ăn mà bỏ cơm rồi?
Hắn nhìn lên thấy Diệu Hằng mà cũng tỏ ra tí bỡ ngỡ rồi cố làm như nmình bình thương mà thờ ơ trả lời…
– Biết ăn không nổi nên bỏ luôn cho rồi!
– Ông thật lãng phí, có biết bao nhiêu người không có đồ ăn, còn chết đói mà ông lại thế sau này cũng bị quả báo cho coi!
– Có tin bị đánh ngay không con nhỏ này!
Nàng dám ngồi chửi đại ca một tràng kiểu như vậy nếu là ngày xưa chắc không dám rồi. Diệu Hằng cười lấy trong túi giấy ra hai hộp cơm ngồi xuống cạnh hắn. Tuấn Kiệt sững ra nhìn cơm nàng nấu. Diệu Hằng còn mở nắp hộp cho hắn nữa.
– Ăn đi! Ông ở một mình mà ăn uống kén chọn như thế sẽ mau ốm yếu đó!
Diệu Hằng nói không khác gì bảo mẫu lo việc ăn của hắn dzậy. Tên nọ cảm giác rất vui nhìn qua…
– Sao biết tui không ăn cơm trường phát mà làm mang theo dzậy? Lỡ tui ăn cơm kia thì sao?
– Thì có sao đâu, sức ông ăn một hộp cũng đâu có no. Trường hợp tệ nhất là cơm của tui chỉ ế có một hộp thôi. Ăn nhanh đi còn lên xe đi nữa!
Nàng vui vẻ lấy phần cơm được phát của mình ra để ăn không chú ý thấy Tuấn Kiệt nhìn hai hộp cơm của nàng, cười rất tươi. Và hắn nghiêng hôn nhẹ lên má khiến nàng đờ đẫn như con ngốc. Một nụ hôn không quá nhanh, cũng không quá nhẹ đủ làm hắn tận hưởng được hết mùi hương trên má nàng, cũng như làm mặt nàng mất hết cảm giác.
Tên chết tiệt hun bậy không báo trước làm nàng không hoàn hồn nổi má đỏ ửng. Hắn thật sự rất vui không quan tâm nàng đang mắc cỡ, cầm lấy hộp cơm của nàng. Diệu Hằng còn run vì bị tấn công vẫn cuốn quýt không hiểu Tuấn Kiệt làm gì.
Hắn để cho Diệu Hằng một hộp cơm nàng nấu còn hắn ăn hộp cơm trường phát cùng một hộp còn lại. Nàng nói lắp bắp do còn di chứng vì bị hôn má…
– Sao dzậy? Đừng có ăn!
– Cơm cô nấu ngon hơn ăn đi! Ai lại để người mình thích ăn thứ cơm bản thân cảm thấy không ngon chứ. Tui sẽ ăn hết không bỏ đâu ăn nhanh lên đi cô hai!
Hằng nghe tim đập loạn xạ nhìn Tuấn Kiệt ăn cơm . Sao hắn có thể nói ra những lời như thế vẫn ăn bình thường nổi chứ làm nàng mắc cỡ ghê. Tuấn Kiệt thật sự thích nàng sao? Nàng thấy vui vui lại hơi sợ sợ không biết là thích đến mức nào. Và nàng lại nhìn rồi bẽn lẽn hỏi…
– Cái lần đó… ông nhận cơm của cô bé lớp 10…Ăn có ngon như tui nấu không?
Tuấn Kiệt đang ăn nhìn lên mặt nàng đang đỏ ửng hỏi thật dễ thương. Hắn cười nhẹ nói đáng ghét chọc nàng…
– Đương nhiên là ngon cực kì!
Nàng sững ra đờ đẫn thấy rất buồn lại nói ỉu xìu có phần thất vọng….
– Ngon đến thế sao?
– Ừh, ngon đến mức tui quăng thùng rác ngay sau đó không có nếm thử luôn nên đừng có ngồi đó ghen tuông nữa cờ-lê cơm hộp àk!?
Tuấn Kiệt cười đểu làm nàng nhận ra bị hắn chọc rồi nên xấu hổ kèm tức đánh hắn. Cả hai giỡn qua lại rồi ăn thật vui. Diệu Hằng tuy tức nhưng nghe hắn không ăn hộp cơm của cô bé lớp 10 lần đó thì rất vui. Vậy là hắn vẫn chỉ ăn cơm của nàng nấu mà thôi.
Anh Tú nhìn cả hai bên nhau ăn vui vẻ lặng lẽ bỏ đi môi khẽ nở nụ cười. Trong ánh mắt của Tuấn Kiệt thì Anh Tú biết mình nhất định phải cướp đi cái gì rồi.
Đến trại ngủ qua đêm ngủ phòng tập thể nam riêng nữ riêng theo lớp thật rất vui. Hằng chụp hình, chơi mới đám bạn gái không nhớ Thanh Hải hay Tuấn Kiệt là thằng nào cả. Bạn bè luôn là cần thiết mà, chuyện khác tính sau. Sắp đốt lửa trại mấy con bạn hồi hộp nói…
– Có truyền thống dưới ánh lửa trại màbày tỏ thì sẽ bên nhau mãi mãi đó!
– Nghe khó tin dzậy?
– Thật mà… trừ khi bị từ chối thì không mãi mãi thôi!
Cả bọn cười rần rần không tin nhưng lúc ra ngoài không ngờ nhiều đứa đi bày tỏ thật. Quanh Anh Tú lúc nào cũng có cả đóng con gái, Thanh Hải cũng có vài ba người đến nói nhưng hắn chỉ cười khéo léo từ chối rồi lại ngồi cạnh nàng. Diệu Hằng vui vẻ làm hắn chun mũi nói…
– Có hai người vừa mới bày tỏ với tui đó!
– Vậy hả? Có đồng ý ai không?
– Pà thật tàn nhẫn mà Hằng! Ghen một chút không được hả?
Thanh Hải nhăn nhó cả mặt nhưng nàng chỉ cười mỉm…
– Hi … vậy tui phải lại nắm tóc mấy con đó để giành ông sao?
– Thôi đi, pà bị người ta đánh thì có!
Hai đứa giỡn giỡn rồi cũng ngượng tí xíu. Nàng biết Thanh Hải vẫn còn chưa hoàn toàn hết buồn nhưng thời gian sẽ là mọi chuyện trở nên tốt hơn. Diệu Hằng tin rồi cả hai sẽ hoàn toàn dễ chịu làm bạn thân như xưa.
Chợt bên kia đóng lửa Tuấn Kiệt ngồi với đám con trai mà đùa giỡn. Thật ra ai cũng sợ hắn cả nên không bị bu lấy nhưng lại có một hotgirl lớp 124 can đảm đến bày tỏ với Tuấn Kiệt. Mọi người dồn mắt coi liền vì hắn rất cộc tính có khi sẽ bạo lực nếu có người đến bày tỏ nhưng cô bạn này thật đẹp nha.
Diệu Hằng mím môi nhìn
Tuấn Kiệt nghe cô gái khác tỏ tình. Xa quá nàng không nghe được gì cả. Cô bạn ấy đẹp, dáng chuẩn rất xứng với hắn không biết hắn sẽ trả lời ra sao? Tự dưng nàng rất lo và hồi hộp. Tuấn Kiệt cười trả lời làm đám con trai bên đó hớn hở la lên. Diệu Hằng bối rối không lẽ hắn đồng ý sao? Trưa này còn mới nói thích nàng mà.
Và cô bạn lủi thủi đi, Tuấn Kiệt đưa mắt nhìn nàng bên kia. Đám bên đây nghe thông tin truyền tới…
– Nghe Tuấn Kiệt trả lời là anh ấy có bạn gái rồi học cùng trường đó!
Tim nàng đập thình thịch loạn cả lên cố bình tĩnh không được tự cho là mình nhưng hắn đã nhe răng cười với nàng. Thật sự Tuấn Kiệt thích nàng không còn gì để phủ nhận nữa. Cảm giác được thích bây giờ sao lại hồi hộp như vậy.
Diệu Hằng không ở lại nổi định trốn về phòng cho bình tĩnh thì gặp Anh Tú. Hằng định cười cười xã giao thôi nhưng tên hoàng tử hỏi…
– Không chơi với lớp nữa hả?
– Àh… tui hơi mệt !
– Cậu và cái người đó hết giận chưa?
Anh Tú hỏi nàng hơi ngớ ra một chút nhớ ra cái lần giận nhau với Tuấn Kiệt đã nói chuyện với hoàng tử cả buồi. Nàng cười nói…
– Hết rồi!
– Thế có cần phải cảm ơn tui lại vì đã phân tích cho cậu không?
– Phân tích của cậu đúng nhưng cũng đâu có giúp được gì đâu.
– Haha… vậy sao? Tui thật muốn được thân thiết hơn với cậu đó Diệu Hằng!
Diệu Hằng đơ ra không rõ hàm ý của Anh Tú là gì lại nói như thế.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




