watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:52 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6074 Lượt

nhưng cô nhanh chóng trở lại bình thường. Tuy thế, người bất ngờ nhất lại là chủ bữa tiệc, anh ta cười thật tươi sau khi nghe thấy câu trả lời.
“Namjiu, đây là anh Phongkorn, chủ nhân bữa tiệc tối nay”. Raman giới thiệu cho Namjiu biết.
“Xin chúc mừng. Cuối cùng thì anh Raman đã dẫn cô dâu chính thức đến rồi. Rất vui được làm quen, cô Namjiu”. Anh chàng có khuôn mặt trắng trẻo, mắt một mí quay sang chào Namjiu một cách rất tự nhiên.
“Vâng. Rất vui được gặp anh, anh Phongkorn”. Namjiu cười đáp lại nhưng trong lòng lại thầm oán “cô dâu chính thức cái gì, có mà cô dâu giả hai trăm triệu thì có”.
“Vậy mời hai người ra bàn ngồi”. Nói rồi, anh ta đi trước dẫn đường cho Raman và Namjiu đến ngồi tại bàn V.I.P ngay sát sân khấu. Khi hai người đã yên vị, Phongkorn liền xin phép:
“Nếu anh Raman cần gì, có thể gọi người phục vụ bất cứ lúc nào. Giờ em phải đi tiếpkhách đã”.
“Cậu cứ đi đi”. Raman gật đầu. Phongkorn quay sang mỉm cười với Namjiu rồi đi ra ngoài đón khách.
“Có vẻ như anh khá thân với anh Phongkorn nhỉ”. Namjiu hỏi Raman.
“Cũng tương đối, cậu ấy là em con chú, anh quen với cậu ta từ khi còn bé”.
“Ôi… trời ạ, cứ tưởng là đến tiệc gì, hóa ra là tiệc của họ hàng… Hả! Họ hàng nhà anh sao?”. Namjiu chợt nghĩ ra: “Nếu thế… chẳng bao lâu nữa mọi người trong họ nhà anh sẽ biết chuyện?”.
“Không quá hai ngày”. Raman nói giọng thản nhiên như đã biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra như thế.
“Vậy sao anh lại đi nói với họ rằng chúng ta sắp đính hôn, sao anh không nói chúng ta chỉ là người yêu”. Namjiu không hiểu.
“Anh quên mất. Dẫu sau cũng đã nói rồi. Em cũng đừng nghĩ nhiều rồi lại thấy khó chịu”.
Namjiu trợn tròn mắt khi thấy đối phương nói

hỏi lại lần nữa, ánh mắt cậu vô tình chạm phải chiếc ái vest của anh trai mình đang chễm chệ trên eo Namjiu: “Anh đưa cái áo vest đặt từ Paris cho con bé kia quấn eo chơi à?”.
“Không sao đâu”. Raman trả lời hờ hững như chẳng thèm quan tâm đến Namjiu làm gì với áo của mình, chỉ cần nó che được vết rách trên váy là đủ.
“Em chịu anh rồi đấy. Hàng đặt riêng, giá cũng đắt, tiếc ghê”. Rawat lẩm bẩm.
Raman không để ý đến lời càu nhàu của Rawat mà quay sang nói với Phongkorn: “Anh về trước nhé, chắc sẽ không quay lại bữa tiệc nữa đâu”.
“Không sao đâu anh. Chỉ cần anh đến dự và ủng hộ công ty một bộ trang sức đá quý là em cũng thấy vinh dự và cám ơn anh lắm rồi”. Phongkorn chắp tay cám ơn Raman.
“Chuyện nhỏ thôi, chúng ta là họ hàng cả mà”. Rawat trả lời thay anh trai một cách tự hào. Anh trai cậu lúc nào cũng đáng kính trọng, chỉ có điều lúc này sự tốt đẹp ấy có chút giảm khi bỗng dưng mang một con bé điên khùng về làm bạn gái.
“Wat, có về cùng luôn không?”. Raman hỏi em trai.
“Em chưa”.
“Nếu thế anh đi trước. Đừng về muộn quá. Nếu không ai lái nổi xe thì hãy về chung cư, đừng cố lái xe quá tốc độ hay lái lúc say. Anh không muốn em bị bắt hay có giấy triệu tập nữa đâu. Đã hiểu chưa, Wat?”.
Namjiu liếc mắt nhìn mặt Raman.
“Vâng, anh”. Rawat miễn cưỡng nhận lời: “Ờ… anh Raman… cho em đặt một, hai bộ nhé. Em định gây bất ngờ với mẹ”.
Raman gật đầu.
“Chỉ một thôi, và tuyệt đối không được xin thêm nữa”. Raman nói rồi quay sang dặn dò Phongkorn: “Phong, để ý chuyện này giúp anh, nếu Wat đặt nhiều hơn một bộ, những bộ sau để Wat tự trả”.
“Vâng, anh Raman”. Phongkorn nhận lời, thấy Rawat bị anh trai đánh trúng tim đen mà không nhịn nổi cười.
Khi đã giải quyết xong mọi việc, Raman dẫn Namjiu đi ra ngoài. Khi anh trai đã đi khuất, Rawat ngay lập tức dò hỏi nhân viên thân cận của Raman: “Những gã này là một tay anh giải quyết sao, Thost? Tay nghề vẫn không giảm sút nhỉ”.
“Tôi chỉ xử ba người này thôi”. Thost nhìn về phía ba người đàn ông đang lồm cồm bò dậy như thể đã dần tỉnh táo trở lại rồi quay sang nói với Rawat về hai người còn lại vẫn nằm nguyên không chút suy chuyển: “Còn hai người đó là do cô Namjiu xử cả đây”.
“Gì cơ?! Hai gã bất tỉnh kia là do con bé đó xử hết à?”. Rawat hỏi lại.
“Vâng. Gã đó bị đá một cú mà ngã không đứng dậy nổi, còn gã còn lại mới bị đòn nhẹ thôi đã xin hàng rồi”. Thost nói.
“Mẹ ơi! Đúng là dữ tợn một cách bất thường”. Rawat lẩm bẩm vẻ e sợ.
“Cô Namjiu muốn giúp một nữ nhân viên khách sạn vị sàm sỡ. Chẳng may nhóm kia có nhiều người nên bị vây đánh. Tôi cũng thật bất ngờ cô Namjiu lại giỏi đến mức có thể quật ngã những gã đàn ông to xác dễ như trở bàn tay như vậy. Lâu lắm rồi tôi mới thấy một cô gái giỏi đến thế”. Giọng Thost đầy than phục.
“Cô Namjiu giỏi thật đấy”. Phongkorn gật đầu đồng ý với Thost.
Rawat nuốt nước bọt. Nếu Thost còn khen Namjiu như vậy thì bạn của cô ta chắc cũng không hề kém cạnh. Vậy… nếu đem hai con hổ dữ ấy cộng lại… Rawat nghĩ ngợi… có lẽ không thể chậm trễ được nữa.
“Cậu Wat, sao thế? Mặt tái nhợt đi rồi kìa”.
“Không… không sao”. Wat vội xua tay, đổi đề tài câu chuyện bằng cách rủ Phongkorn cùng quay trở lại bữa tiệc: “Chúng ta vào đi, chắc anh không ở lại được lâu nữa đâu, có chút việc bận”.
“Ơ… ở lại tiễn khách đã chứ?”. Phongkorn cười cười vì mọi năm Rawat vẫn ở lại giúp anh tiễn các cô người mâu.
Rawat thở dài tiếc nuối: “Cũng tiếc thật, nhưng hôm nay không rảnh mất rồi”.
Phongkorn nhướn mày, ngạc nhiên nhìn Rawat, chắc phải có chuyện gì quan trọng lắm mới có thể khiến cho Rawat hi sinh sở thích cá nhân như vậy.

Raman đưa Namjiu ra xe mà không có Thost và Chak đi cùng như mọi lần. Vì thế, hôm nay Raman đương nhiên là người lái xe cho Namjiu.
Khi đã ngồi vào trong xe, Namjiuđịnh cởi chiếc áo vest quấn quanh eo trả lại cho chủ nhân của nó: “Anh cầm lấy đi, đắt thế này để tôi ngồi lên lại thành giẻ rách thì phí”.
“Không sao. Em quấn lại như cũ đi. Khi lái xe, anh không muốn bị phân tâm, phải quay sang nhìn chân em”.
Namjiu nghệt mặt khi nghe thấy câu nói thẳng thắn của Raman: “Tóm lại anh là người nói thẳng hay nói mà không nghĩ thế?”. Namjiu nghiêm giọng.
“Là anh có ý tốt, muốn nói cho em biết thôi”.
“À…”. Namjiu dài giọng xách mé: “Anh định nói lúc này anh đang có ý nghĩ không trong sáng với tôi đúng không?”.
“Thì cũng có phải có một chút chứ. Anh là đàn ông, không thể không để ý, không liếc nhìn được”.
Namjiu quay sang nhìn Raman, trợn mắt gầm gừ: “Đàn ông! Đàn ông! Đàn ông!”.
Raman nhướn mày cười cười, vui vẻ lái xe đi tiếp.
“Tâm trạng anh có vẻ vui nhỉ?”. Namjiu lừ mắt.
“Đúng. Anh đang thử nghĩ xem, khi lái xe có bạn gái ngồi cạnh cảm giác sẽ như thế nào. Anh đang thử đây, quả không tệ chút nào. Anh thấy thích là đằng khác”.
Namjiu thở dài, suýt thì sặc: “Anh đang dùng tôi làm vật thí nghiệm phải không?”.
“Đừng nghĩ thế, dù có là vật thí nghiệm hay không, cảm giác cũng như nhau cả. Hay là em không có cảm giác gì? Có người yêu lái xe cho em ngồi nói năng luyên thuyên, không thích à?”.
“Ý anh là tôi luyên thuyên à?”. Namjiu thật sự muốn phát điên, từng

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT